Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Judo

Tình Yêu Judo

Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 134547

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/547 lượt.

t nước mắt nóng hổi kia rơi xuống, nước mắt rơi lã chã giống như nước lũ vỡ đê, trong tay cô gắt gao nắm chặt tờ chi phiếu, cạnh giấy cứa mạnh đâm vào lòng bàn tay, giống như đang có một thứ gì đâm thẳng vào trái tim cô vậy.
Chung Bình, rốt cuộc thì em nên làm gì đây? 






Lạnh Nhạc
Sáng sớm hôm sau, Tiêu Tố Tâm nhìn qua gương thấy hai mắt mình đã sưng đỏ giống như hai quả hạch đào, khiến cho cô giật nảy mình. Cô đội mũ ra khỏi phòng, lặng lẽ đi vào phòng bếp, lấy mấy cục đá rồi đem về phòng mình chườm cả nửa ngày, mới dám ra khỏi cửa để gặp người khác.
Tố Tố tỏ ra không hề có việc gì, vẫn đi đến chăm sóc cho bà. Lúc trước, bà cụ đã bảo mẹ Chung đi mua cho Tố Tố mấy bộ đồ, hôm nay liền đem ra tặng cô. Nhìn hai người họ mong chờ nhìn cô đi thử, đối diện với gương mặt hiền hậu của hai người họ, trong lòng cô cũng cảm thấy chút ấm áp.
Thực ra, cô biết điều mà ba anh nói đều là sự thật, đây cũng là lí do vì sao mà cô vẫn mãi không chịu tiếp nhận anh, cô cùng anh sao có thể đây? Trước tiên không nói đến thân phận hay gia cảnh của anh, Chung Bình tuấn tú như vậy, nếu đứng cạnh anh thì không phải những vết thương trên mặt cô đây sẽ gây áp lực cho anh sao. Mỗi lần đi ra ngoài cùng anh, anh luôn luôn lo lắng cô sẽ bị người khác phân biệt đối xử, tuy rằng bản thân cô thấy rất thản nhiên trước những ánh mắt của họ, nhưng khi đứng trước mắt bạn bè của anh, nó vẫn khiến cô cảm thấy lo lắng. Hai người họ vốn chênh lệch như vậy lại đứng cùng một chỗ, tất nhiên sẽ khó tránh khỏi ánh mắt nhòm ngó của người khác, một lần rồi hai lần, anh có thể không ngại, nhưng lẽ nào về sau sẽ không bao giờ anh có suy nghĩ như vậy sao?
Còn có những người thân thích của anh nữa, lần trước sinh nhật bà cụ cô cũng đã gặp qua rồi, đều là những người có tiếng tăm, cho nên đối với Chung Bình, bọn họ đều kì vọng rất cao, nếu Chung Bình và cô ở cạnh nhau, nhất định sẽ bị bọn họ chê cười, nhòm ngó.
Hiểu Vụ đẩy chiếc nôi đến một cái ghế gần đó, “Đến đây, ngồi nghỉ một chút.” Tố Tố đành phải đi qua ngồi xuống bên cạnh cô.
Hiểu Vụ thấy Tố Tố vẫn mãi cúi đầu, chiếc mũ gần như đã che gần hết một nửa khuôn mặt cô, “Mua đồ cho Chung Bình à?” Cô thấy Tố Tố nói không nhiều lắm, nhưng mà mỗi khi cô ấy im lặng lại khiến cho người ta không nhịn được mà cảm thấy muốn yêu thương, thậm chí cô là phụ nữ mà còn có cảm giác này nữa.
“Ừ, mua cho cả bà anh ấy vài thứ nữa.” Tố Tố đơn giản giải thích.
“Nghe A Nam nói Chung gia rất hay, cả nhà đều nghe lời bà, mà bà lại nghe Chung Bình, cho nên đẩy qua đẩy lại, Chung Bình lại là người lớn nhất.” Lộ Hiểu Vụ khẽ cười.
Tố Tố cũng mỉm cười gật đầu, nhưng mà ba Chung chỉ biểu hiện là mình nghe theo lời bà mà thôi. Cô nhìn đứa trẻ trong nôi, khẽ nghiêng người nhìn xuống, đứa nhỏ này thật đáng yêu, ngủ rất say, hai bàn tay nhỏ bé nắm chặt để ngay bên miệng, giống như đang mút chùn chụt cái gì đó. “Đứa bé tên là Mạnh Tưởng phải không?” Cô nhớ là Chung Bình đã từng nói qua với cô.
Lộ Lộ gật đầu, “Tưởng Tưởng khi nào ngủ mới ngoan thế này thôi, lúc tỉnh lại rất quậy.” Đứa trẻ này hoàn toàn giống y hệt cha nó, thể lực siêu dư thừa, mỗi lần cười hay khóc, đều quậy đến hơn nửa ngày mới thôi.”
Tố Tố nhìn nụ cười hạnh phúc của Lộ Lộ, thật tâm nói một câu, “Ba người thật hạnh phúc.”
Lộ Lộ nghe vậy mặt cũng khẽ đỏ, gật gật đầu, “Chung Bình cũng tốt mà, mặc dù……trước đây có chút chăng hoa.” Nói xong, Lộ Lộ cảm thấy không ổn, nhất thời im lặng, lại nhìn thấy Tố Tố không tỏ chút kinh ngạc, liền hiểu ra chắc Tố Tố cũng biết rõ quá khứ của Chung Bình rồi. Cô nhanh chóng thay Chung Bình nói tốt vài lời, “Kì thật, Chung Bình là người rất thích chơi đùa, nhưng những người như anh ấy, một khi đã xác định thì tuyệt đối rất thật tâm.”
Tố Tố cười nhạt, không nói gì. Anh có thật lòng hay không cô đều hiểu rõ, chỉ là có lẽ người mà anh đã chọn là sai lầm mà thôi.
Lộ Lộ nghĩ cô không tin, lại nói tiếp, “Thật mà, tuy rằng trước đây chúng tôi đều nói Chung Bình lăng nhăng như vậy, nhất định về sau sẽ không có người nào muốn lấy anh ấy nữa. Chẳng qua, đấy chỉ là lời nói đùa mà thôi, anh ấy có thể gặp được cô, chắc là kiếp trước đã tích được không ít phúc đức. Cho nên, cô đừng để ý đến mấy việc vô lí mà trước kia anh ấy làm nữa. Đàn ông mà, ngẫu nhiên muốn chơi đùa, đánh cược một chút cho vui mà thôi.” Lộ Lộ vội vàng liên tiếp giải thích thay cho Chung Bình.
Tố Tố khẽ nghiêng đầu, “Đánh cược gì vậy?”
Lộ Lộ lúc này mới giật mình, phát hiện mình đã nói sai rồi, việc này Tố Tố vẫn chưa biết sao. Ai, vậy cô phải làm sao đây? Tố Tố nhìn thấy Lộ Lộ khẽ nhếch môi, nhưng không nói gì, cô dường như hiểu, cười nhạt, “Có phải là về tôi không?”
Lộ Lộ à ôi cả nửa ngày, mới kể lại chuyện Vệ Đông nói với cô hôm đó, cuối cùng còn thay Chung Bình giải thích, nói là Chung Bình rốt cục vẫn bị cô chinh phục, tự động nhân thua với bọn Vệ Đông, việc đó đã đủ thấy anh coi trọng cô đến nhường nào. Tố Tố chỉ lẳng lặng nghe, sau đó lại thản nhiên cười, “À,


Polaroid