XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Khác Thường

Tình Yêu Khác Thường

Tác giả: Tự Thị Cố Nhân Lai

Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341379

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1379 lượt.

Sâm chuyện mình phải rời khỏi một thời gian ngắn liền muốn tiến về phòng.
Trần Dự Sâm ngăn cản cô, đôi mắt đen nhánh thâm thúy nhìn chằm chằm cô. Sau một lúc lâu, nhíu mi hừ nhẹ, châm chọc nói: “Cô phải đi gặp người nhà của Quý Phong? Hai người tiến độ thật nhanh, lần trước gặp nhau vẫn là bạn bè bình thường. Nếu đã như vậy trước kia chia tay làm gì?”
“Anh để ý quá nhiều rồi.” Tống Sơ Nhất bị nói đến buồn bực, cũng không giải thích.
“Nhìn kỹ Quý Phong cũng không tồi đâu.” Trần Dự Sâm giều cợt, cười nhạt. Anh dùng ánh mắt lờ đờ say rượu nhìn Tống Sơ Nhất, anh mắt có ý tứ hàm súc, lộ ra phong tình hấp dẫn người khác, tựa hồ muốn nói Quý Phong không tồi, nhưng trước mắt cô còn có một người khác tốt hơn anh ta.
Tống Sơ Nhất vốn rất nghiêm túc nói chuyện với anh, anh lại sát phong cảnh. Mà anh lại làm rất tự nhiên, ý vị độc đáo, hấp dẫn người khác lại không hề mang theo tình dục, có ý khinh bạc nhưng lại làm cho người ta không thể tức giận, thậm chí còn có chút xôn xao.






Chạy Trối Chết
Tống Sơ Nhất cắn cắn môi ép mình không bị Trần Dự Sâm mê hoặc, lướt qua anh đi vào phòng ngủ.
“Cô đang sợ cái gì? Trần Dự Sâm một tay ôm lấy cô, một tay vén tóc của cô ra sau tai, đôi mắt đen thẫm thâm trầm nhìn cô không chớp mắt, “So với việc gả cho Quý Phong, sao cô không nghĩ đến tôi. Tôi không hề thua kém anh ta.”
Tống Sơ Nhất như bị điện giật, hoảng sợ rời khỏi vòng ôm của Trần Dự Sâm, mặt trắng bệch hỏi: “Trần Dự Sâm, anh đang nói chuyện với ai?”
Không phải anh ta đã có bạn gái, lại còn rất yêu cô ấy sao?
“Quý học trưởng, em nghĩ tốt nhất là đêm nay chúng ta đi thành phố S luôn, anh đến đại sảnh tầng một khách sạn chờ em. Ngay bây giờ.”
Sợ làm kinh động Trần Dự Sâm sẽ không đi được, Tống Sơ Nhất không dám sắp quần áo, cũng không dám đi xăng đan, xách theo giày thật nhẹ nhàng mở cửa đi ra ngoài.
Đêm đã khuya, đại sảnh khách sạn im ắng, ánh đèn càng thêm sáng ngời. Cầm theo giày cao gót lại đi chân không ra khỏi thang máy, trước ánh đèn Tống Sơ Nhất không thể che giấu sự chật vật của mình.
“Xuống rồi hả?” Quý Phong đã đứng giữa đại sảnh, mỉm cười đến gần cô, cũng không hỏi gì, dẫn cô đi qua đại sảnh ra khỏi cửa. Chiếc Mercedes của anh ta đậu ở cửa khách sạn. Mở cửa xe giúp Tống Sơ Nhất để cô ngồi xuống rồi đóng lại, Quý Phong đi nhanh lên xe, không hề ngập ngừng, Mercedes – Benz chạy ra khỏi khách sạn Lam Hải.
Trong đêm khuya, trên đường không có đèn đỏ, chỉ đổi thành đèn vàng báo hiệu. Quý Phong thay đổi thói quen nhấn ga cẩn thận, Mercedes – Benz chạy đến giao lộ, sau khi vòng vo một hồi, xác nhận đằng sau không có xe đi theo, anh ta mới chạy lên cao tốc.
Sau khi chạy được mấy Km, Quý Phong tạt vào lề đường, nhanh chóng dừng xe lại, bật đèn báo của xe, lấy khăn mặt cho Tống Sơ Nhất, thấp giọng nói: “Lau mặt đi.”
Anh luôn im lặng đứng bên cạnh chăm sóc cô. Năm đó, khi mẹ mất, người xử lý tang sự cũng là anh. Tống Sơ Nhất yên lặng lau mặt, yên lặng nhận nước từ anh uống vài hớp.
“Phải bảy giờ mới đến thành phố S, ngủ một giấc đi.” Sau khi Tống Sơ Nhất uống xong, Quý Phong đón lấy bình nước, giúp Tống Sơ Nhất hạ thấp ghế.
***
Hôm đó Trần Dự Sâm còn chưa ăn cơm, lại uống nhiều rượu, khi ôm hôn Tống Sơ Nhất, trong đầu anh rất trống rỗng. Khi Tống Sơ Nhất dùng hết sức đẩy anh ra, thân thể anh suy yếu lại không hề phòng bị, lảo đảo một cái rồi ngã xuống đất, gáy đập xuống sàn liền hôn mê. Trong mê man, Trần Dự Sâm vẫn tìm kiếm Tống Sơ Nhất, nhưng bốn phía chỉ có ánh sáng trắng. Ánh sáng chói mắt khiến anh không thể mở mắt được. Anh lo lắng muốn mở to mắt tìm Tống Sơ Nhất, nhưng mí mắt nặng nề không thể mở ra.
Trần Dự Sâm càng ngày càng bối rối hoảng sợ, giãy dụa, giống như có cái gì mắc trong họng không thể bật ra được. Không biết qua bao lâu, bỗng nhiên có người gọi bên tai anh: “Dự Sâm, tỉnh, tỉnh….”
Người nọ còn vỗ nhẹ trên ngực anh, khí huyết thông thuận hơn, Trần Dự Sâm cố gắng mở mắt gọi: “Sơ Nhất.”
Trước mặt không phải Tống Sơ Nhất, là Lữ Tụng.
“Dự Sâm, cậu làm sao vậy? Tôi ấn chuông nửa ngày không thấy ai ra mở cửa. Nếu tôi không gọi nhân viên mở cửa thì cậu chết ngất trong này cũng không ai biết.” Lữ Tụng nén giận nói.
“Tống Sơ Nhất đâu?” Trần Dự Sâm lắc lắc đầu đứng dậy, tiến vào phòng bếp và phòng vệ sinh tìm Tống Sơ Nhất.
“Không cần tìm. Tôi đã tìm rồi, không có ai hết.” Lữ Tụng thở phào may mắn, xem ra một chiêu phá phách kia của La Nhã Lệ đã chọc giận Tống Sơ Nhất khiến cô bỏ đi.
Cô đi rồi, đi cùng Quý Phong rồi!
Trần Dự Sâm cảm thấy không thể hít thở được, tim dường như ngừng đập. Anh muốn uống rượu, uống loại rượu thật mạnh, như lửa nóng thiêu đốt cổ họng. Anh muốn mở cửa kính, lái xe hết tốc độ. Giống như năm đó, gió như cắt vào da thịt, anh muốn đau đến cực điểm, làm cho trái tim mình tiếp tục đập.
Nên buông tay rồi, không nên lưu luyến nữa. Nhưng buông tay lại đau đớn như thế!
Trần Dự Sâm biết mình phải tỉnh lại, phải nhẫn nại. Nhưng chỉ vừa nghĩ đến