Tác giả: Tự Thị Cố Nhân Lai
Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341381
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1381 lượt.
về Quý thị.”
Phương châm hoạt động của Quý thị, kinh doanh có phương pháp, còn có cán bộ quản lý cấp cao quản lý tình hình của nhân viên. Tìm trên mạng dĩ nhiên không phải thông tin quan trọng, nhưng cần phải tìm được yếu điểm trong đó, qua đó có thể hiểu được tình huống khái quát của Quý thị.
Sắp xếp một số người vào Quý thị, hiểu biết rõ rãng tình huống ở đó là có thể lập ra kế hoạch chiến thắng.
“Vội vàng cũng không được.” Trần Dự Sâm ngăn trở tay Lữ Tụng trên con chuột, “Việc này cậu về chậm rãi cân nhắc. Tôi có việc muốn nói với cậu, cần làm ngay bây giờ.”
“Chuyện gì?” Lữ Tụng bị thái độ lạnh lùng hiếm thấy của Trần Dự Sâm làm cho chột dạ.
“Cậu và La Nhã Lệ ít xen vào chuyện của tôi thôi. Việc bài trí phòng ở của Sơ Nhất, tôi không muốn truy cứu nhưng cậu chuyển lời với cô ta, đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa.” Trần Dự Sâm chậm rãi nói từng chữ một.
“Này….Dự Sâm, La Nhã Lệ rất tốt.” Lữ Tụng bị vạch trần có chút xấu hổ.
“Vậy cậu giữ lại cho mình đi.” Trần Dự Sâm cười lạnh, tay làm thế ‘mời’. “Xin mời. Cô ta và cậu đi cùng nhau rất đẹp đôi.”
Lữ Tụng không cam lòng, sau khi lắp bắp một hồi mới ấp úng nói: “Dự Sâm, tôi thật sự cảm thấy La Nhã Lệ hợp với cậu. Gia cảnh và dung mạo cô ta đều hơn Tống Sơ Nhất, hơn nữa, cô ta biết cậu bất lực vẫn thích cậu. Riêng điểm này cô ta tốt hơn Tống Sơ Nhất rất nhiều rồi.”
Trần Dự Sâm tức giận nở nụ cười, âm trầm nhìn chằm chằm Lữ Tụng nói: “Ai nói là tôi bất lực?”
“Chẳng lẽ không phải?” Lữ Tụng cứng lưỡi, “Cậu chưa bao giờ gọi người…”
“Tôi là người, không phải động vật. Chỉ có động vật mới động dục với người mình không thích.” Trần Dự Sâm nhìn quanh, muốn tìm cái gì đó đập Lữ Tụng.
Lữ Tụng chạy trối chết, tâm hoa nộ phóng (2) chạy ra khỏi phòng Trần Dự Sâm, ra khỏi Lam Hải.
(2) Tâm hoa nộ phóng: mở cờ trong bụng.
Anh em không bị bất lực thật là tốt! Không đúng, đàn ông đều có hứng thú với mỹ nữ, vì sao Trần Dự Sâm lại không như thế? Quen cậu ta bốn năm, chưa từng thấy cậu ta đi cùng người phụ nữ nào. Chẳng lẽ Tống Sơ Nhất thật sự là quen biết từ trước, vì Tống Sơ Nhất mà thanh tâm quả dục (3) như hòa thượng? Nếu như thế Tống Sơ Nhất chẳng phải càng là kẻ gây tai họa sao?
(3) Thanh tâm quả dục: tiết chế ham muốn.
Trong lòng Lữ Tụng nặng trịch, niềm vui sướng biến mất vô tung vô ảnh (4), vội vàng chạy về Lam Hải, muốn tìm Trần Dự Sâm hỏi cho rõ ràng.
(4) Vô tung vô ảnh: Không tung tích, dấu vết.
Không đươc, không thể hỏi. Ai cũng có bí mật, mặc dù là anh tốt cũng không nên đụng vào điểm mấu chốt ấy. Lữ Tụng bối rối đứng tại Đại sảnh khách sạn, rối rắm không thôi.
La Nhã Lệ rất am hiểu lòng người. Ngày hôm đó thấy Tống Sơ Nhất vì thấy lãnh địa bị xâm chiếm mà nổi giận với Trần Dự Sâm, buổi sáng cô ta không hề lộ diện, ăn xong cơm trưa mới đến Lam Hải, đúng lúc gặp được Lữ Tụng đang bối rối ở Đại sảnh.
“Sao anh lại ở đây không lên phòng? Bị Trần Dự Sâm trách móc?”
“Không trách. Tống Sơ Nhất đi rồi.” Lữ Tụng ỉu xìu nói. Kế hoạch thành công, nhưng còn không bằng thất bại.
Tính tình Tống Sơ Nhất cao ngạo, phòng ở không dưng lại bị người khác động vào, lại mua gia cụ đắt đỏ vượt qua khả năng tài chính của mình, cô có muốn trả tiền cũng không thể trả, không tức mới là lạ. La Nhã Lệ đắc ý không thôi, ngoài miệng giả mù sa mưa (5): “Có lẽ chỉ ra ngoài một chút.”
(5) Giả mù sa mưa: vờ vĩnh, giả bộ.
Nếu chỉ tùy tiện ra ngoài một chút Dự Sâm sẽ không có bộ dáng thất bại như vậy, cũng sẽ không tức giận đến mức muốn làm Quý thị sụp đổ. Tống Sơ Nhất nhất định là đi cùng Quý Phong rồi. Chuyện làm cho Quý thị sụp đổ Lữ Tụng sẽ không nói với La Nhã Lệ. Nhớ tới lời cảnh cáo của Trần Dự Sâm, anh ta đồng tình nhìn La Nhã Lệ nói: “Dự Sâm rất tức giận, muốn tôi nói với cô đừng xuất hiện trước mặt cậu ta nữa.”
La Nhã Lệ ‘a’ một tiếng, cũng không bất ngờ lắm. Nếu Trần Dự Sâm không nhìn thấu tính toán của cô ta cũng không đáng cho cô ta yêu. Có đôi khi theo đuổi quá gắt sẽ tạo thành cục diện khó giải quyết. Chỉ cần Tống Sơ Nhất rời khỏi Trần Dự Sâm, cô ta sẽ có thời gian chậm rãi tiếp cận, mài mòn góc cạnh, khiến Trần Dự Sâm chấp nhận mình.
Lữ Tụng thấy La Nhã Lệ phóng khoáng xoay người bước đi, không khỏi âm thầm thở dài, một người phụ nữ thật tốt, tại sao Trần Dự Sâm lại không thích. Tống Sơ Nhất quyết tuyệt đi cùng Quý Phong như vậy, không có gì lưu luyến, còn có…. Lữ Tụng nghĩ đến đến một chuyện, cả người run lên. Đàn ông đều là cầm thú, Tống Sơ Nhất đi cùng Quý Phong liệu có giữ được trinh tiết không? Anh ta cũng không muốn anh em của mình dùng hàng ‘seconhand’. Lữ Tụng như thiêu như đốt đứng dậy, lấy điện thoại gọi cho người quen hỏi thăm về Quý Phong. Nếu như Trần Dự Sâm chỉ chấp nhận một người là Tống Sơ Nhất, làm anh em, anh ta chỉ có thể hết sức giúp đỡ kéo Tống Sơ Nhất từ bên người Quý Phong trở về.
Tống Sơ Nhất trong lúc hoảng sợ không đem theo gì lên xe Quý Phong. Quý Phong lái xe cực kỳ trầm ổn, đi chậm hoặc đi nhanh rất bình tĩnh, không gấp gáp. Đi trên đường cao tốc anh ta cũng chỉ chạy một t