Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Khác Thường

Tình Yêu Khác Thường

Tác giả: Tự Thị Cố Nhân Lai

Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341385

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1385 lượt.

răm hai mươi, tâm tình khó chịu của Tống Sơ Nhất chậm rãi hòa hoãn.
Tuy rằng nhắm mắt cô cũng biết Quý Phong thỉnh thoảng vẫn nhìn mình. Hẳn là anh rất ngạc nhiên sao mình lại chật vật như vậy, dù anh săn sóc không hỏi giống như năm đó, sau chuyện của mẹ cô quyết định chia tay với Thẩm Hàn, vì thế không gọi Thẩm Hàn giúp đỡ mà gọi cho anh. Anh một câu không hỏi đã giúp đỡ cô xử lý tang sự của mẹ.
Thân thể tuy rằng rất mệt mỏi, trong đầu lại trăm ngàn ý niệm không thể ngủ được. Tống Sơ Nhất nghĩ nếu như không có Thẩm Hàn liệu mình có yêu Quý Phong không?
Nhưng không có nếu, Thẩm Hàn xuất hiện trong cuộc sống của cô, cho nên Quý Phong vĩnh viễn chỉ có thể là học trưởng mà cô kính trọng.
Nhưng còn Trần Dự Sâm? Tống Sơ Nhất đè nén sự buồn bực trong lòng, lại khó chịu muốn nôn mửa.
Quý Phong không tự quyết định mua quần áo cho Tống Sơ Nhất, anh chỉ có thể gọi cho người khác.
Bình thường Ninh Duyệt ở trong nhà lớn của nhà họ Quý. Tống Sơ Nhất và Quý Phong quan hệ chưa định, không hợp gặp mặt người nhà họ Quý, bà nói Quý Phong đưa Tống Sơ Nhất đến biệt thự ở ngoại ô thành phố S.
“Sơ Nhất không mang quần áo? Chân mẹ bị thương không thể đi dạo phố, con gọi quản lí cửa hàng của chúng ta mang quần áo vật dụng hàng ngày đến cho mẹ chọn, nhân tiện cho Sơ Nhất chọn mấy bộ.” Ninh Duyệt đĩnh đạc nói với Quý Phong.
Quý Phong đồng ý. Nói chuyện điện thoại xong anh trở về Quý thị làm việc, để lại Tống Sơ Nhất ở cùng Ninh Duyệt.
“Mới mấy ngày không gặp, sao cháu lại gầy như vậy?” Ninh Duyệt véo má Tống Sơ Nhất.
Tống Sơ Nhất cười cười quay đầu né tránh Ninh Duyệt hỏi: “Cô, chân của cô sao lại thế này?”
“Vì muốn lừa cháu đến đây nên nó mới bị thương.” Ninh Duyệt nửa thật nửa giả nói, trừng mắt với Tống Sơ Nhất, nén giận nói: “Trọng trách trên vai ta quá nặng không đi được, cháu cũng không đến thăm ta.”
“Cô….” Tống Sơ Nhất có chút ngượng ngùng, kéo dài giọng làm nũng.
“Quên đi. Ta không so đo với cháu, đã tới rồi nếu ta không đồng ý thì không được trở về.” Ninh Duyệt cười nói.






Thăng Trầm Trong Chớp Mắt
Ở thành phố G có căn phòng nhỏ của mình sao có thể không về chứ. Tống Sơ Nhất không nói gì cười cười, không phải cô ra vẻ thâm trầm mà là trong lúc nhất thời không tiện từ chối.
Trong biệt thự nhà họ Quý có chuẩn bị đồ vệ sinh cá nhân. Sau khi Tống Sơ Nhất rửa mặt đánh răng ăn sáng, quản lí cửa hàng vẫn chưa mang quần áo đến. Ninh Duyệt cười nói: “Ta dạy cháu pha cà phê. Lát nữa mua đồ xong cháu tắm rửa một chút rồi đi nghỉ đi.”
Pha cà phê cũng như pha trà, học vấn cao thâm.
“Khi nước nóng đến tám mươi lăm độ thì tắt nguồn điện. Rót nước lần đầu, nghỉ máy chục giây rồi rót lần thứ hai, vẫn theo kiểu xoắn ốc….” Tư thế của Ninh Duyệt rất đẹp, động tác liên tiếp nhẹ nhàng, không nhanh không chậm.
Cô đã từng học qua một lớp dạy may, máy may công nghiệp, máy may đạp chân cô đều đã dùng, quần áo đều là tự mình may. Ninh Duyệt mừng rỡ, bà lấy di động ra sai người mua máy khâu. Người đầu kia điện thoại hỏi bà muốn mua loại gì, máy công nghiệp hay máy gia đình, bà quay lại hỏi Tống Sơ Nhất, Tống Sơ Nhất cũng nói không rõ.
“Mua tất cả. Trước khia mặt trời lặn mang về đây cho tôi. Mặt khác, mua cho tôi vải tốt các loại về đây.” Bà lớn tiếng ra lệnh.
Quần áo quản lí cửa hàng đem đến Ninh Duyệt giữ lại cho Tống Sơ Nhất hai bộ mặc hàng ngày và hai bộ đồ ngủ, còn bà thì không cần.
“Đợi chúng ta tự mình may. Cháu tắm rửa rồi đi nghỉ đi, ngày mai chúng ta bắt đầu.” Bà hài lòng nói.
Ở chung với bà ấy thật thoải mái, Tống Sơ Nhất cười đồng ý. Hai bộ quần áo kia cô cũng không rối rắm việc trả tiền cho Ninh Duyệt. Có những người ở cùng nhau bất tri bất giác (1) sẽ không so đo từng chút như vậy. Chạng vạng khi Quý Phong tan tầm trở về, Tống Sơ Nhất vẫn ngủ trong phòng chưa ra. Nhìn thấy hai chiếc máy khâu trong đại sảnh, Quý Phong ngạc nhiên hỏi Ninh Duyệt.
(1) Bất tri bất giác: vô tình, không chú ý
“Mẹ, mẹ muốn lập xưởng may sao?”
“Có ý định này.” Ninh Duyệt mỉm cười.
“Mẹ nói thật chứ?” Quý Phong nói đùa, thấy Ninh Duyệt nghiêm túc rất là ngạc nhiên.
“Dĩ nhiên là thật.” Ninh Duyệt nhẹ gật đầu, ngoắc Quý Phong đến ngồi bên bà. “Mẹ phát hiện ra Sơ Nhất rất mẫn cảm với trang phục, có những ý tưởng độc đáo. Đương nhiên, chỉ thế là không đủ, nhưng chỉ cần cho con bé cơ hội sáng tạo, nó hoàn toàn có thể trở thành nhà thiết kế hàng đầu. Con cũng biết là xí nghiệp của nhà thiết kế hàng đầu, lại được trang bị hoàn thiện mọi thứ cùng với tài chính hùng hậu, phát triển rất dễ dàng.”
Có thể giúp Tống Sơ Nhất phát triển sở trường Quý Phong đương nhiên rất vui mừng, tuy nhiên: “Ngành này không hề liên quan đến sản nghiệp bây giờ của chúng ta, chỉ sợ ông nội không đồng ý. Hơn nữa chú hai và chú ba chắc chắn sẽ không suy nghĩ mà phản đối việc chúng ta nắm được xưởng may trong tay.”
“Ai cần bọn họ phải đồng ý?” Ninh Duyệt cười nhạo, oai nghiêm dựa vào ghế salon, đôi chân vắt chéo, lạnh lùng nói: “Hai mươ


Insane