Bài Học Yêu Đương Của Tiểu Ma Vương
Tác giả: Tự Thị Cố Nhân Lai
Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341395
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1395 lượt.
ra.” Quý Phong được nuôi dưỡng rất tốt nên không hề nói nặng lời, nhưng hắn vẫn không nhịn được đẩy cô nhân viên kia ra.
Hắn rất tức giận, không hề đề phòng bị nhân viên kia túm lấy quần áo. Hai người cùng ngã xuống, vốn đang ngồi nên không bị thương nhưng vẫn rất chật vật.
“Xin lỗi tiên sinh…” Cô nhân viên sợ tới mức run rẩy, hai tay ôm eo Quý Phong nhất quyết không buông.
“Bỏ tay ra…” Quý Phong tức giận đến nóng ruột nóng gan. Bị một cô gái mình không thích đụng vào làm hắn thấy buồn nôn.
“Tiên sinh, anh đừng tức giận, đừng tố cáo với quản lý có được không? Tôi còn muốn nhờ công việc này để kiếm tiền trả học phí…” Cô gái khóc nức nở, như một con bạch tuộc quấn lấy eo Quý Phong.
Trong lúc hai người giằng co, Trần Dự Sâm thản nhiên lấy chiếc cặp da LV của Quý Phong đặt bên kỷ trà. Anh thong dong lấy điện thoại của Quý Phong ra rồi đặt chiếc cặp về chỗ cũ, tiếp theo ‘hừ’ một tiếng rồi nói: “Cô là do tôi chọn, có tố cáo cũng là tôi tìm quản lí của các cô tố cáo, cần gì phải làm khó anh ta? Buông tay ra, đưa anh ta đến phòng giặt giặt sạch sẽ quần áo, bằng không tôi nhất định sẽ tìm quản lí.”
“Vâng, vâng.” Cô gái kia nín khóc mỉm cười, sợ hãi nói với Quý Phong: “Tiên sinh, tôi đưa anh đến phòng khách quý nghỉ một lát. Anh đừng giận, lâu nhất là hai mươi phút, quần áo của anh có thể giặt sạch.”
Người quản lí đến bồi thường, không chỉ bồi thường quần áo, rượu cũng miễn phí. Quý Phong tính tình ôn hòa hiền hậu, tuy rằng rất tức giận nhưng không truy cứu, nói ‘xin lỗi không tiếp được’ với Trần Dự Sâm rồi cầm cặp da đi theo nhân viên phục vụ ra khỏi phòng bao.
Trần Dự Sâm nhìn cửa phòng bao rồi lạnh lùng cười, dùng điện thoại của Quý Phong gửi tin cho Tống Sơ Nhất.
“Sơ Nhất, anh đang ở phòng bao của khách sạn Vọng Giang chờ em, đến đây rồi chúng ta cùng ăn tối.”
Chỉ cần anh gặp Tống Sơ Nhất, Quý Phong sẽ không thể cản anh đưa Tống Sơ Nhất đi.
Tống Sơ Nhất trả lời rất nhanh: “Quý học trưởng, em và bác gái đã ăn rồi. Dù sao cũng cảm ơn anh.”
Bác gái? Là mẹ của Quý Phong sao? Xưng hô thân thiết như vậy, vì sao vẫn gọi Quý Phong là Quý học trưởng? Trần Dự Sâm cảm thấy khó hiểu, hơi trầm tư, lại gửi tin.
“Anh có chút chuyện về Thẩm Hàn muốn nói cho em, em đến đây một chuyến đi.”
Lúc này cô trả lời khá chậm, có vẻ mệt mỏi.
“Cảm ơn anh, Quý học trưởng. Nhưng em không muốn đi.”
Trần Dự Sâm cảm giác được dường như Tống Sơ Nhất đang cố kiềm chế sự bi thương. Anh hơi đau lòng.
Xưng hô là Quý học trưởng, lại còn khách khí cảm ơn. Rốt cuộc quan hệ của hai người là thế nào? Trần Dự Sâm tò mò, lại mạnh dạn gửi một tin nữa.
“Sơ Nhất, em yêu Thẩm Hàn như vậy. Vì sao năm đó lại lấy anh làm cớ để chia tay với Thẩm Hàn.”
Nếu mọi chuyện không như anh đã nghĩ, quan hệ của Tống Sơ Nhất và Quý Phong không rõ ràng, như vậy, Tống Sơ Nhất nhận được tin nhắn này sẽ đến. Nếu kỳ thật giữa bọn họ không có gì……. Trần Dự Sâm cảm thấy mình như ngừng thở.
Thời gian trôi đi rất chậm. Tống Sơ Nhất vẫn chậm chạp không trả lời tin nhắn.
Trần Dự Sâm nhìn chằm chằm điện thoại. Màn hình điện thoại tối dần đi, trở thành một tấm gương bằng thủy tinh. Rùng mình ớn lạnh. Thứ sắp phá vỡ tấm thủy tinh ấy sẽ là tình cảm thanh khiết được che giấu nhiều năm hay là sự không sạch sẽ của nó?
Vô Tội
Dường như cả thế kỷ đã trôi qua, màn hình di động đột nhiên sáng lên, hào quang chói mắt. Trần Dự Sâm ngơ ngác nhìn tin trả lời của Tống Sơ Nhất mà không thể hô hấp.
“Quý học trưởng, em không muốn nhắc lại chuyện cũ.”
Không muốn nhắc lại chuyện cũ? Đây là khẳng định hay phủ định? Rốt cuộc cô có dây dưa gì với Quý Phong không? Ngón tay thon dài của Trần Dự Sâm lướt trên màn hình, dùng sức đến mức trắng bệch. Sau một hồi, anh gửi đi hai chữ: “Vì sao?”
Vì sao? Anh thực sự rất muốn biết. Là do anh trở nên nghèo hèn mà Sơ Nhất ngả vào lòng Quý Phong ư? Vậy tại sao cô lại chia tay với Quý Phong? Vì sao sau nhiều năm quyết tuyệt vô ơn bạc nghĩa thay lòng đổi dạ, cô còn có thể nhìn anh mà thất thần, mà gọi tên Thẩm Hàn?
Hai người từ nhỏ đều được học lễ nghi dùng cơm, nhai nuốt không tiếng động. Trong phòng bao im lặng đến mức một cây kim rơi xuống cũng có thể nghe thấy.
Điện thoại của Quý Phong báo tin nhắn đến, Trần Dự Sâm nhảy dựng lên như bị điện giật, cánh tay vươn qua cái bàn muốn lấy cặp da của Quý Phong. Quý Phong nhanh chóng ngăn cản anh. Người ôn hòa cũng có điểm mấu chốt. Bộ dáng của Trần Dự Sâm cho thấy cô nhân viên đổ rượu lên người mình là mưu kế từ trước, điện thoại là Trần Dự Sâm lấy ra.
“Đưa điện thoại của anh cho tôi.” Trần Dự Sâm hơi nghiêng người, khí thế lạnh thấu xương bao lấy Quý Phong, đôi mắt sắc bén cuồng ngạo.
“Trần tiên sinh muốn cướp của sao?” Quý Phong cười lạnh.
“Đừng ép tôi đánh anh.” Trần Dự Sâm âm trầm nói, vén tay áo lên, từ từ dồn sự dũng mãnh lên cánh tay.
Anh muốn đánh Quý Phong từ lâu rồi. Nếu không phải trước tiên muốn nói chuyệ