Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Khác Thường

Tình Yêu Khác Thường

Tác giả: Tự Thị Cố Nhân Lai

Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341384

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1384 lượt.

Mà nghĩ lại, Trần Dự Sâm sao có thể là Thẩm Hàn chứ! Hai khuôn mặt không hề giống nhau, không phải chính cô đã quan sát rất kĩ sao?






Chân Tướng Khó Hiểu
Vứt Trần Dự Sâm ra khỏi đầu, Tống Sơ Nhất không miên man suy nghĩ nữa, một ngày trôi qua được an bình yên ổn.
Tống Sơ Nhất cảm thấy bình tĩnh hơn rất nhiều nhưng trong lòng vẫn có bóng ma, cô nghi là mình bị bệnh nặng. Từ ngày ‘đèn đỏ’ đến giờ đã là tám ngày, phía dưới của cô vẫn tí tách không ngừng, không quá nhiều, chỉ từng chút từng chút một không giống như ‘bà dì’ không sạch, thắt lưng rất mỏi. Ngày trước ‘bà dì’ ngày đầu tiên rất ít, ngày hôm sau và ngày thứ ba lại rất nhiều, đến ngày thứ tư là sạch. Bây giờ ngay từ đầu đã rất ít, hoàn toàn khác trước. Ăn uống cũng kém, động một chút đã muốn nôn.
Tống Sơ Nhất muốn đi bệnh viện kiểm tra, nhưng hàng ngày Ninh Duyệt đều ở cùng cô, cô muốn ra ngoài phải báo với Ninh Duyệt một tiếng. Tống Sơ Nhất lại không muốn để Ninh Duyệt biết chuyện, cô rất sợ mình bị bệnh nan y, không muốn bà lo lắng cho cô.
Ninh Duyệt đã nói với cô về chuyện xưởng may, hơn nữa nhà xưởng sẽ ở thành phố G. Nhà xưởng ở thành phố G, cô có thể sống trong nhà mới, Tống Sơ Nhất cũng động lòng.
Không tìm Quý Phong hỏi nơi Tống Sơ Nhất đang ở, Trần Dự Sâm đỗ xe đối diện Quý thị theo gõi Quý Phong. Trần Dự Sâm sợ mình hiện thân sẽ khiến Quý Phong phát hiện, không để anh gặp Tống Sơ Nhất. Ở địa bàn của nhà họ Quý, đấu với Quý Phong rất phiền toái. Quý Phong tỉnh táo hơn Trầm Dự Sâm nghĩ nhiều. Huống chi, hắn còn nghĩ Trần Dự Sâm là do Cao Anh tìm đến mê hoặc Tống Sơ Nhất, canh phòng lại càng nghiêm ngặt.
Trên thương trường, Lữ Tụng hỏi thăm tin tức của hắn hắn cũng biết. Hắn đoán Trần Dự Sâm sẽ đuổi đến thành phố S, liền cho tâm phúc trong tay nghiêm mật giám thị vùng phụ cận cao ốc Quý thị, Trần Dự Sâm xuất hiện hắn sẽ biết ngay, tan tầm hôm đó liền trở về nhà lớn, không đi biệt thự ngoại ô.
Trần Dự Sâm đợi ba ngày không thấy Tống Sơ Nhất liền thay đổi kế hoạch, gọi thẳng cho Quý Phong hẹn gặp mặt. Quý Phong đương nhiên sẽ không hồi hộp, lập tức đồng ý: “Tôi rất quen thuộc với thành phố S, tôi làm chủ. Buổi tối chúng ta sẽ gặp ở khách sạn Vọng Giang.”
Khách sạn Vọng Giang đúng không? Tốt lắm, biết trước địa điểm thì mình có thể sắp xếp mọi thứ. Trần Dự Sâm mỉm cười.
Chạng vạng sau khi tan tầm, Quý Phong lập tức đến khách sạn Vọng Giang. Khi hắn dến, Trần Dự Sâm đã đợi trong phòng bao.
Khách sạn Vọng Giang là khách sạn năm sao của thành phố S. Đại sảnh sa hoa rực rỡ, phòng bao cũng làm rất công phu, dùng tatami [1'> loại tốt nhất, bàn nhỏ mài trơn nhẵn bóng loáng.
[1'> Tatami: (kanji: 畳) là một loại sản phẩm (tạm gọi là tấm nệm) được dùng để lát mặt sàn nhà truyền thống của Nhật Bản. Phòng được lát sàn bằng tatami được gọi là phòng tatami.
Phục vụ nam nhận đơn gọi món rồi hỏi: “Hai tiên sinh có cần phục vụ không?”
Phục vụ trong trường hợp này tuy không leo lên giường nhưng chà xát sờ mó không ít, miệng đối miệng uống rượu là chuyện thường. Còn cả những anh giả say ngay trên bàn rượu để bắt nhân viên phục vụ dùng tay giải quyết cũng rất nhiều.
Quý Phong lắc đầu không hỏi Trần Dự Sâm. Anh nghĩ Trần Dự Sâm cũng không cần phục vụ, không ngờ Trần Dự Sâm lại nói: “Được, đưa vài người đến để chúng tôi chọn.”
“Vâng.” Phục vụ xoay người lui ra ngoài. Chỉ chốc lát sau, sáu cô gái hoàn phì yến sấu [2'> đi vào.
[2'> Hoàn phì yến sấu: Hoàn “béo” Yến “gầy”, câu thành ngữ của Trung Quốc, trong đó “hoàn phì” chỉ Dương Ngọc Hoàn- Dương Quý Phi sống ở thời Đường tuy hơi béo nhưng vẫn rất xinh đẹp, “yến sấu” chỉ Triệu Phi Yến, hoàng hậu Hán Thành Đế, sống ở thời Hán, người gầy nhưng cũng rất đẹp. Câu thành ngữ này ý chỉ mỗi người có nét đẹp riêng, thế mạnh khác nhau. Người xưa dùng câu này để chỉ sự đối lập về hình thể giữa mĩ nhân đời Hán và đời Đường.
Sáu cô gái mặt mày tinh xảo, phấn son vừa đủ, làn da trắng tinh tế, đôi môi gợi cảm phong tình. Trần Dự Sâm làm như rất hưởng thụ, híp mắt tỉ mỉ lựa chọn. Sau một lúc lâu, anh chỉ vào một cô gái dáng người nhỏ xinh: “Tôi chọn cô.” Quay đầu hỏi Quý Phong, “Anh chọn ai?”
“Tôi không cần.” Quý Phong chán ghét xua tay, tâm trạng cực kỳ tệ. Hắn không ngờ Trần Dự Sâm còn là một người không biết giữ mình trong sạch.
Quý Phong nhớ tới đêm hôm Tống Sơ Nhất chật vật chạy ra khỏi thang máy khách sạn Lam Hải, đêm đó là Trần Dự Sâm dùng sức mạnh ép buộc sao? Không biết anh ta đã thực hiện được chưa? Quý Phong càng nghĩ càng tức giận, nếu Trần Dự Sâm thực sự đã làm gì Tống Sơ Nhất, hắn nhất định sẽ không tha cho anh ta. Đến khi áo bị xối ào ào Quý Phong mới hoàn hồn từ sự tức giận, cúi đầu liền thấy trên quần áo đều là rượu màu vàng.
“Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi….” Cô bé Trần Dự Sâm đã chọn bối rối dùng khăn tay giúp hắn chà lau. Không biết là sợ hắn trách cứ hay có ý quyến rũ, thân thể cô ta dựa vào hắn, một chân lại cọ cọ.
“Tránh xa tôi