Bắt Được Trượng Phu Như Ý (18+)
Tác giả: Tự Thị Cố Nhân Lai
Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341405
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1405 lượt.
ệt lúc mới gặp tại Kim Đỉnh, kiêu căng ngạo mạn trong lần thứ hai gặp mặt tại Lam Hải. Sau đó…. sau đó dường như anh cố gắng che giấu sự quan tâm với cô, im lặng không tiếng động lấy lòng cô… Trên bàn cơm mỗi ngày đều là thức ăn anh lựa chọn cẩn thận, vệ sinh sạch sẽ. Lúc đầu là cô giúp anh sửa sang thu thập tài liệu công tác, sau lại biến thành anh dạy cô. Để tay lên ngực tự hỏi, những ngày ở chung thực sự rất vui vẻ, so với Thẩm Hàn chỉ thiếu sự kích thích.
Đặt hộ chiếu lên mặt bàn, Tống Sơ Nhất ôm hộp giấy ra khỏi phòng.
Đêm qua cả đêm không ngủ, ban ngày đến bệnh viện rồi lại ngồi liên tục tám giờ trên xe, cơ thể Tống Sơ Nhất đã đến cực hạn, tay chân bủn rủn mệt mỏi lười nhác, hộp giấy trong ngực cô ngày càng nặng.
Khi ôm hộp giấy xuống lầu, thân thể Tống Sơ Nhất run lên từng đợt, trong bụng như có một lưỡi dao sắc bén vừa trở mình như muốn cắt nát bụng cô. Thân dưới nháy mắt trở nên ẩm ướt. Tống Sơ Nhất hơi phát run, sau đó hộp giấy rơi trên mặt đất, thân thể không đứng vững mà ngã xuống.
Sau khi gọi điện cho Tống Sơ Nhất, Trần Dự Sâm trở về thành phố G. Tống Sơ Nhất đã có con với Quý Phong, Trần Dự Sâm muốn buông tay. Đòn kia của Quý Phong không hề nhẹ, anh bị gãy xương mũi. Sau khi trở về thành phố G anh phải vào bệnh viện. Kết quả chụp phim cho thấy xương mũi gãy, mũi sưng, phải mổ. Khi điện thoại của bệnh viện gọi đến, Trần Dự Sâm vừa mới làm xong phẫu thuật làm thẳng mũi.
Sau khi Tống Sơ Nhất hôn mê, một người qua đường đã gọi 120. Dựa vào nhật kí cuộc gọi, bệnh viện đã gọi cho Trần Dự Sâm.
“Sau khi có thai, cảm xúc thai phụ không ổn định, rất cực đoan, hôm nay lại phải bê vật nặng, thai nhi gặp nguy hiểm. Anh có muốn phá thai không?” Bác sĩ hỏi. Khuôn mặt lo lắng của Trần Dự Sâm khiến bác sĩ nghĩ anh là chồng bệnh nhân.
Phá thai? Cơ hội khó có được. Không có đứa bé này, anh và Sơ Nhất vẫn có thể ở bên nhau. Trần Dự Sâm ngơ ngác nhìn Tống Sơ Nhất đang nằm trên giường bệnh. Hai má cô giống như tro tàn, không hề có huyết sắc. Trần Dự Sâm vươn tay muốn xoa cho cô nhưng bàn tay lại dừng giữa chừng, anh sợ quấy nhiễu Tống Sơ Nhất, chần chờ không dám hạ tay xuống.
“Hãy cố gắng hết sức để giữ thai nhi.” Đứng thẳng dậy, Trần Dự Sâm đuổi ác ma trong lòng đi.
“Vậy cần phải dùng thuốc nhập khẩu, cần…”
“Tiền không là vấn đề, hãy dùng thuốc tốt nhất.” Trần Dự Sâm ngắt lời bác sĩ.
Máu đã ngừng chảy, Tống Sơ Nhất vẫn chưa tỉnh lại. Vách tường trắng, chăn đệm trắng, người nằm trên giường càng nhỏ bé, hốc mắt hõm sâu, đôi mắt vốn ngập nước đang nhắm chặt, không thấy được phong tình bên trong, đôi môi mỏng như cánh ve không hề có sức sống. Trần Dự Sâm ngồi trước giường bệnh bình tĩnh nhìn Tống Sơ Nhất.
Tại sao cô lại trở về thành phố G một mình? Quý Phong là cha của đứa bé, anh ta có quyền được biết tình rạng của Tống Sơ Nhất. Có cần báo cho anh ta hay không? Đạo đức và lý trí mách bảo Trần Dự Sâm phải báo cho Quý Phong, nhưng tình cảm lại ngăn cản anh.
Trước hết cứ báo cho mẹ Sơ Nhất đi. Chờ bà từ thành phố B tới đây cũng mất mấy ngày, anh có thể ở bên cô lâu hơn.
Trần Dự Sâm mở túi da của Tống Sơ Nhất lấy di động của cô ra. Sau khi chia tay với Trần Dự Sâm, Tống Sơ Nhất đã bán căn nhà ở thành phố B đi, điện thoại trong nhà cũng bị cắt, anh không biết số của mẹ cô.
Danh bạ của Tống Sơ Nhất ít đến đáng thương, chưa đầy một trang. Nhìn thấy tên Mã Hiểu Na và Mạnh Nguyên Nguyệt, Trần Dự Sâm run lên, mặt biến sắc, đầu ngón tay chuyển động, không chút lưu tình xóa hai dãy số kia. Sau khi xóa tên Mã Hiểu Na và Mạnh Nguyên Nguyệt, chỉ còn lại một số là công ty Tống Sơ Nhất, một số của anh, còn của Quý Phong và Ninh Duyệt, không hề có của mẹ Tống Sơ Nhất. Trần Dự Sâm xem nhật kí cuộc gọi, bởi vì ít danh bạ, trong một tháng chỉ có mấy người gọi đến.
Sao lại thế này? Tống Sơ Nhất không thể cả tháng không liên lạc với mẹ, Trần Dự Sâm cảm thấy kì quái. Chờ ngày mai Tống Sơ Nhất tỉnh lại rồi hỏi. Báo muộn một chút anh có thể ở bên cô lâu hơn.
Trong lòng nghĩ như vậy nhưng Trần Dự Sâm vẫn cảm thấy không hợp lí. Hiệu suất điều tra của Lá chắn xanh rất tốt. Trần Dự Sâm chần chờ một chút liền gọi điện cho người phụ trách ở đó.
“Trần tiên sinh, mẹ của Tống tiểu thư đã qua đời. Trong email lần trước tôi gửi cho anh cũng có viết.”
“Đã chết? Không thể nào. Mẹ cô ấy còn rất trẻ.” Trần Dự Sâm rất bất ngờ.
“Là tự tử.” Vì Trần Dự Sâm trả tiền nhanh gọn lại nhiều, người phụ trách của Lá chắn xanh nhớ rất rõ thông tin điều tra, “Bà ấy mất vào ngày ba tháng mười năm năm trước, nửa tháng trước khi anh và Tống tiểu thư chia tay.”
“Anh nói cái gì?” Trái tim Trần Dự Sâm co rút nhanh chóng.
“Mẹ của Tống tiểu thư qua đời trước khi hai người chia tay nửa tháng.” Người phụ trách Lá chắn xanh dừng một chút, nói: “Là nhảy lầu tự tử.”
Tự tử? Không thể nào. Mẹ Tống Sơ Nhất rất thương cô, sao bà có thể tự tử bỏ lại cô một mình đau khổ? Người thân duy nhất sống nương tựa lẫn nhau qua đời, Tống Sơ Nhất khi đó tất nhiên là rất đau lòng. Lúc đó bọn họ vẫn chưa chia tay, vì sao c