Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Khác Thường

Tình Yêu Khác Thường

Tác giả: Tự Thị Cố Nhân Lai

Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341407

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1407 lượt.

á thai, anh không thể rời đi.
Trên giường bệnh không một bóng người. Trong nháy mắt hô hấp của Trần Dự Sâm như dừng lại. Thảm thiết gọi một tiếng “Sơ Nhất”, Trần Dự Sâm nhanh chóng chạy ra ngoài.
Tống Sơ Nhất đang đánh răng trong phòng vệ sinh. Cô không muốn để ý đến anh nhưng không thể khống chế được hành động, cầm cốc nước ló đầu ra ngoài. Trần Dự Sâm đi đến cửa phòng bệnh nghe được tiếng động quay đầu lại, niềm may mắn và nhẹ nhõm khi tìm được đường sống trong chỗ chết đan xen trong mắt anh, sự vui sướng khiến đôi mắt Tống Sơ Nhất trở nên đau đớn.
“Sơ Nhất.” Anh chậm rãi gọi.
Tống Sơ Nhất nặng nề nở nụ cười, hỏi: “Vội gì chứ? Sợ tôi tự tử sao? Yên tâm đi, tôi còn chưa muốn chết.”
Nói xong, Tống Sơ Nhất muốn đánh chính mình, sao cô có thể nói ra những lời an ủi, sợ anh lo lắng như vậy chứ! Trần Dự Sâm nghe xong khẽ mỉm cười nhìn cô, ánh mắt mềm mại như rong quấn lấy Tống Sơ Nhất. Hai người bốn mắt lẳng lặng nhìn nhau. Trong thoáng chốc Tống Sơ Nhất lại nhìn thấy Thẩm Hàn.
Thời gian và không gian như dừng lại, nắng chiều mông mông lung lung chiếu vào phòng, ánh sáng làm người ta đau đớn.
Cũng không biết qua bao lâu, nắng chiều màu hồng dần biến mất, màn đêm bao phủ toàn bộ thành phố, trong lúc sáng tối đan xen, hình ảnh trở nên loang lổ nhiều màu. Sự thật tàn khốc hiện ra theo sự tan biến của nắng chiều. Tống Sơ Nhất đỡ thắt lưng đau nhức chậm rãi nằm xuống giường bệnh, lẳng lặng nhìn cửa mà ngẩn người.
Trần Dự Sâm bật đèn, hỏi với giọng điệu ân cần: “Em đã ngủ cả ngày rồi, hẳn là rất đói bụng. Có muốn ăn gì không?”
Cô cũng không thực sự đói, trong lúc hôn mê đã được truyền gluco. Tống Sơ Nhất trầm mặc một lát, không thể từ chối ý tốt của anh, nói: “Muốn ăn cháo gà ác.”
Làm cháo gà ác tốn rất nhiều thời gian, gạo nếp phải ngâm hai ba tiếng mới có thể nấu. Trần Dự Sâm sợ Tống Sơ Nhất bị đói, cũng sợ khi mình rời đi Tống Sơ Nhất sẽ xảy ra chuyện, nhưng cô hiếm khi nói muốn ăn gì, Trần Dự Sâm tất nhiên sẽ thỏa mãn cô. Anh lấy điện thoại ra gọi cho Lữ Tụng.
“Muốn ăn cháo gà ác à? Được.” Dường như Lữ Tụng đang đi xã giao, có tiếng người ồn ào, sau đó lại yên tĩnh, chắc hẳn anh ta đã ra chỗ khác, “Tôi sẽ bảo nhà bếp nấu. Cậu có đói lắm không? Nếu không thì đợi tôi tiếp khách xong sẽ mang đến.”
“Không được, đem đến ngay đi.” Trần Dự Sâm không muốn tranh luận, “Mang đến lầu mười phòng 1008 bệnh viện trung tâm.”
“Cậu nằm viện? Tôi đã nói cậu phải giữ gìn sức khỏe rồi cơ mà, chỉ vì Tống Sơ Nhất mà cậu…” Lữ Tụng bắt đầu lải nhải.
“Đừng nói nhảm nữa, mang đến ngay đi.” Trần Dự Sâm cúp máy.
Trong lúc chờ đợi, căn phòng im lặng không một tiếng động. Trước khi nhận được điện thoại của người phụ trách Lá chắn xanh, Trần Dự Sâm đã muốn thẳng thắn với Tống Sơ Nhất, nhưng bây giờ anh không dám. Năm đó, Sơ Nhất cắn răng nhẫn tâm chia tay với anh. Bây giờ, vấn đề của năm đó vẫn còn tồn tại. Nếu đúng như anh đoán, mẹ anh đã hại chết mẹ Sơ Nhất, làm sao cô có thể hẹn hò với con trai của kẻ thù?






Ai Tự Đa Tình
Khi Lữ Tụng đem cháo đến thì nhìn thấy người nằm trên giường là Tống Sơ Nhất, Trần Dự Sâm tiều tụy hốc hác ngồi cạnh giường, trong mắt toàn là tơ máu, anh ta vừa tức giận vừa không cam lòng. Trần Dự Sâm hầu hạ Tống Sơ Nhất như cháu chắt hầu hạ tổ tông, ngay cả anh ta cũng trở thành cháu chắt rồi!
Trong lòng Lữ Tụng vô cùng không vui nhưng cũng không dám biểu lộ ra mặt. Quen biết Trần Dự Sâm bốn năm, anh ta rất hiểu tính tình của anh. Nếu anh ta không thể yêu ai yêu cả đường đi mà không quan tâm Tống Sơ Nhất, thì cứ chờ Trần Dự Sâm loại mình ra khỏi danh sách bạn bè đi.
Vì vậy Lữ Tụng không chỉ không tức giận, mà còn có vẻ ân cần lấy lòng. Sau khi đặt cháo gà ác xuống, anh ta nhanh nhẹn mở nắp, lấy thìa múc cháo ra bát, vừa liếc sang bên cạnh vừa cười: “Ái chà, không thể ngờ được có ngày tôi lại phục vụ cô thế này. Nếm thử đi, nếu không hợp khẩu vị, tôi sẽ đi mua bát khác.” Câu nói với ý tứ hàm súc sâu xa, đôi mắt hoa đào vô cùng dịu dàng nhìn Tống Sơ Nhất.
Tống Sơ Nhất rùng mình, không nói lời nào quay sang nhìn Trần Dự Sâm.
“Quý Phong là phó tổng của Quý thị, làm sao có thể giấu anh ta?” Trần Dự Sâm thật sự không hiểu gì về chiến lược buôn bán cả.
“Anh ta không nắm giữ quyền tài chính và quyết sách của Quý thị, cho nên muốn giấu Quý Phong và Ninh Duyệt, liên hợp cùng Quý Thanh Đào và Quý Thanh Nguyên bán cổ phiếu Quý thị có trong tay, sau đó dùng số tiền đó đăng kí một công ty con của Quý thị hợp tác với Trung Đầu. Anh ta định giấu cả Quý lão gia, muốn sau khi xong việc tặng cho ông ta một kinh hỉ (1).” Lữ Tụng nhún nhún vai, “Ngày mai tôi sẽ âm thầm đem tiền đi mua cổ phiếu của Quý thị.”
(1) Kinh hỉ: Kinh ngạc và vui mừng.
“Nhà họ Quý làm giàu đã ba đời. Sống trong bầu không khí buôn bán ấy, lại được dạy dỗ từ nhỏ, tại sao lại thiếu kiên nhẫn như vậy? Chỉ là một cái bánh mì lớn hư vô mà có thể quên quy tắc căn bản?” Trần Dự Sâm có chút khó