Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? - Full
Tác giả: Tự Thị Cố Nhân Lai
Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341426
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1426 lượt.
t khép hờ, lông mi tạo ra bóng tối, động lòng người hơn tất cả những người phụ nữ anh ta từng gặp.
Cửa phòng đóng lại hồi lâu Lữ Tụng mới hồi phục tinh thần, vội vàng kéo Trần Dự Sâm dậy.
“Dự Sâm, Tống Sơ Nhất sao vậy?”
Tống Sơ Nhất nhớ rất rõ, lần trao đổi đó, Thẩm Hàn tỏa ra ánh sáng chói mắt, cô ngồi ở vị trí đặc biệt mà Thẩm Hàn giữ cho say mê nhìn anh, nghe anh chậm rãi nói.
“Lúc ấy, anh ngồi bên cạnh Thẩm Hàn. Trong mắt cậu ấy cả khán phòng không hề tồn tại, trong đáy mắt cậu ấy từ đầu đến cuối chỉ có em, mà anh…. anh nhìn theo ánh mắt cậu ấy. Anh liếc mắt một cái liền thích em, từ đó, trong lòng anh đã xem em như bạn gái mình….”
Tống Sơ Nhất mờ mịt nghe, mơ màng nói: “Thẩm Hàn, emn không biết là anh còn có thể nghĩ ra chuyện như vậy.”
Đúng là Trần Dự Sâm nghĩ ra chuyện này. Anh không dám thừa nhận, thừa nhận rồi anh sẽ không thể ở bên Tống Sơ Nhất nữa.
“Sơ Nhất, em có thể vào web trường xem ảnh chụp những sinh viên tham gia lần trao đổi đó.” Trừ ảnh, anh còn có chứng cứ xác thực hơn. Trần Dự Sâm chân chính đã chết trong lúc đua xe quả thật có thầm mến Tống Sơ Nhất, trong hộp thư anh ta có rất nhiều nhật kí ghi chép về tình yêu này.
Nói như thật vậy, Tống Sơ Nhất nghĩ trong đầu, Trần Dự Sâm có thể đi làm diễn viên, cũng có thể làm biên kịch. Trong lòng nghĩ như vậy, ánh mắt cô lại nhìn về vali đặt trong một góc phòng bệnh. Bên trong có quần áo và laptop của cô. Thất thần một lát, Tống Sơ Nhất nói với Trần Dự Sâm: “Máy tính của tôi để trong vali, anh đem lại đây.”
Trao đổi học thuật với giáo sư danh giá không phải là chuyện bình thường, trang web của trường vẫn lưu giữ đầy đủ ảnh chụp. Tống Sơ Nhất ngơ ngác nhìn người đứng cạnh Thẩm Hàn trong bức ảnh.
“Khi đó tại sao tôi không nhìn thấy anh?” Cô thì thào.
“Trong mắt em chỉ có Thẩm Hàn.” Trần Dự Sâm chua xót lại ngọt ngào nói. Khi đó, anh phát hiện Trần Dự Sâm thích Tống Sơ Nhất lại chỉ có thể trơ mắt nhìn ánh mắt cô lưu luyến trên người mình, anh cực kì đắc ý.
Kìm nén sự bứt rứt khi nói dối, Trần Dự Sâm hỏi: “Anh viết rất nhiều nhật kí, em có muốn xem không?”
Tống Sơ Nhất lắc đầu, cô khinh thường cũng không muốn biết tình cảm của một người khác ngoài Thẩm Hàn dành cho mình. Không phân biệt được tư vị trong lòng, Tống Sơ Nhất ngơ ngác nhìn bàn tay Trần Dự Sâm, đột nhiên như điên cuồng kéo áo Trần Dự Sâm. Tống Sơ Nhất không thấy được cơ thể mê người quen thuộc của Thẩm Hàn. Trên ngực Trần Dự Sâm dày đặc vết sẹo.
“Anh thích đua xe, có khi không thể không chế được. Đây là vết thương tai nạn xe cộ để lại.” Trần Dự Sâm cắn răng nói dối.
Là vết thương tai nạn xe cộ để lại, cũng do đua xe gây ra, nhưng là do sau khi lái xe rơi xuống vực, anh rơi ra khỏi xe, trong quá trình rơi xuống vực, cây cối và vách đá gây ra.
Anh ta không phải Thẩm Hàn, sao có thể? Vậy còn đứa bé trong bụng cô? Tống Sơ Nhất si ngốc sờ lên bụng. Mới vừa rồi còn vui sướng yêu thương vô hạn, trong nháy mắt gió lạnh như lưỡi dao sắc đâm thẳng vào tim, không hề có độ ấm.
Đứa bé này… Trong lòng nhận định đây là con của Thẩm Hàn, cô không có dũng khí bỏ nó đi. Tống Sơ Nhất nằm xuống cạnh máy tính, cuộn mình như một con mèo lạc, không hề nhúc nhích.
“Sơ Nhất, xin lỗi, đêm hôm đó…. Đêm hôm đó anh không nhịn được, anh thích em lâu như vậy, anh thực sự không thể khống chế chính mình.” Trần Dự Sâm nhỏ giọng giải thích, “Sơ Nhất, chờ em xuất viện chúng ta sẽ kết hôn rồi sinh đứa bé ra được không?”
Kết hôn với anh ta, sinh con, anh ta nói thật dễ dàng, thừa dịp cô say rượu làm càn, sau lại giấu giếm lừa gạt. Anh ta coi cô là cái gì?
Tống Sơ Nhất vốn nên tức giận, nhưng ngoái ý muốn lại không hề có cảm xúc tức giận. Trước kia ngóng trông anh ta là Thẩm Hàn, nay trơ mắt nhìn chuyện xảy ra với mình như truyện cổ Ả Rập cô chỉ thấy buồn cười, rồi bật cười ra tiếng.
Tức giận mứng chửi đều được, chỉ cần đừng im lặng quái dị như thế. Trần Dự Sâm không nghĩ rằng tình hình đúng là quái dị như vậy, cúi đầu kinh hồn bạt vía nhìn Tống Sơ Nhất. Tống Sơ Nhất cười một lát rồi từ từ nhắm hai mắt, nằm im như đã ngủ.
Không mưa to gió lớn càng khiến người ta thêm lo lắng, nữa bây giờ cô còn đang mang thai, thân thể yêu ớt, Trần Dự Sâm không dám nói nhiều, chỉ có thể ngồi xuống mép giường.
Ngoài cửa sổ ánh đèn rực rỡ, xe cộ như nước, bây giờ đang là lúc thành phố phồn hoa náo nhiệt nhất trong đêm. Hô hấp Tống Sơ Nhất trở nên nhẹ nhàng đều đặn, cô thật sự đã ngủ. Trần Dự Sâm thở nhẹ một hơi. Ngồi một tư thế không hề nhúc nhích trong thời gian dài, cơ thể hơi mỏi, anh liền dựa vào đầu giường chuẩn bị ngủ.
Tiếng chuông điện thoại lỗi thời của Tống Sơ Nhất vang lên, cách một lớp túi da như tiếng chuông trong nước. Trần Dự Sâm sợ quấy nhiễu Tống Sơ Nhất vội vàng cầm túi ra khỏi phòng.
Vừa nhìn thấy số gọi đến, sắc mặt Trần Dự Sâm đen lại. Người gọi đến là Mạnh Nguyên Nguyệt. Trần Dự Sâm rất quen thuộc với số của Mạnh Nguyên Nguyệt. Dù sao cũng sống cùng một nhà nhiều năm như vậy, không quan tâm cũng sẽ không thể không biết gì. Mạnh Nguyên Nguyệt là con