Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Không Mật Mã

Tình Yêu Không Mật Mã

Tác giả: Kinh Hồng

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341495

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1495 lượt.

đến cho Tào Anh. “Nói thật, chữ ký của tôi không quá quan trọng, tôi cũng không phải nhân viên kiểm tra độ sai lệch có vượt quá tiêu chuẩn hay không, tôi chỉ là nhân viên bình thường nên cũng không quá câu nệ danh dự…”
Thái độ của Tào Anh lạnh lùng dần, “Cô Tô, cô đừng nói chuyện này với tôi. Tôi chỉ hỏi cô một câu: Ông Tiêu vẫn chưa nói chuyện này với cô sao?”.
Ý nghĩ đầu tiên lướt qua đầu Tô Cẩm là giả vờ nói không biết, nhưng nhìn thấy đôi mắt tinh nhanh của Tào Anh, không biết vì sao cô lại nói mà không suy nghĩ kỹ lưỡng. “Lãnh đạo không nắm rõ tình hình cụ thể. Tôi sẽ viết báo cáo về vấn đề này gửi tổng giám đốc Tiêu.”
Tào Anh lại cười, “Cô Tô, không phải tôi đã nói mãi với cô rồi sao? Người trẻ tuổi thường làm việc xốc nổi không nghĩ đến hậu quả, lại thích lấy trứng chọi đá. Việc này lãnh đạo đã đưa ra quyết định rồi, cô còn muốn ngăn cản nữa sao? Cô cũng biết, làm dự án mà thay người cũng là chuyện thường mà”.
Đây có được coi là lời đe dọa không? Tô Cẩm trầm tư, cô đứng thẳng dậy. “Chị Tô, chị nói rất đúng, thay người là chuyện thường. Mặc dù tôi chưa phải là đảng viên, nhưng cũng sẽ thực hiện sự sắp xếp của tổ chức. Nhưng, dù sao bây giờ vẫn chưa phải lúc. Vì thế, lại phải để chị đến một chuyến mất công rồi.”
Tào Anh tức giận đến sững người, “Cô…”.
Tô Cẩm quay người ngồi xuống trước bàn làm việc của mình, tiếp tục tổng kết báo cáo số liệu mà cô chưa làm xong.
Lần đầu tiên bị người khác uy hiếp, cảm giác này không thể dùng một từ “tức giận” để diễn tả được. Nhưng lúc này thì vẫn phải giữ bình tĩnh, không thể để lộ ra mặt được.
Tô Cẩm giữ lại trong bụng những lời rủa thầm, gõ các con số một cách dứt khoát, ngay cả tiếng gõ bàn phím cũng thể hiện sự tức giận của các đốt ngón tay.
Trong bầu không khí kỳ quặc đó, cuối cùng cũng có tiếng một người phụ nữ bình thản nói: “Đã như vậy thì tôi về đây”.
Tô Cẩm đứng dậy, ánh mắt hướng về cánh cửa phía sau chị ta, “Chị về cẩn thận”.
Cho đến khi Tào Anh bước ra khỏi cửa của bộ phận kỹ thuật, thái độ của Tô Cẩm mới vô cùng ảo não. “Tự nhiên lại mê hoặc tôi!” Nhấn mạnh vào phím Back Space, “Tự nhiên lại uy hiếp tôi!” rồi lại mạnh tay gõ một loạt các con số, “Đợi bao giờ tôi làm tổng giám đốc, tôi sẽ mua một trăm hộp như vậy! Tôi sẽ ném vào các người! Ném thẳng vào mặt!”.
Thực hiện khẩu hiệu “Thi đua làm việc sáu mươi ngày chào mừng ngày Quốc tế Lao động”, cả dự án vô cùng bận rộn. Tất cả mọi người đều làm tất bật cả ngày lẫn đêm, ba ngày trước ngày mùng 1 tháng 5 cần phải hạ đoạn đầu tiên.
Tô Cẩm từ buổi họp quay về, nhìn thấy trong xưởng chỉ còn lại vài người công nhân đang quét dọn vệ sinh, chỗ nào cũng yên ắng, nhất thời cảm thấy không quen.
Đối diện với chỗ cao nhất của xưởng đã treo một tấm biển màu vàng bắt mắt, một bên là “Hoan nghênh lãnh đạo ủy ban thành phố đến chỉ đạo”. Một bên có câu khẩu hiệu thi đua làm việc hai tháng trở lại đây “Thi đua làm việc sáu mươi ngày chào mừng ngày Quốc tế Lao động”, nền đỏ chữ vàng, màu của Sự trọng đại.
Ngày mai sẽ có lãnh đạo ủy ban thành phố đến kiểm tra tiến độ công trình, vì thế, ngoại trừ những người cần ở lại làm thêm giờ thì những người khác đều về nhà nghỉ ngơi.
Tô Cẩm nới dây mũ bảo hộ, rất muốn cởi mũ ra cho thoáng. Mặc dù thời tiết chưa nóng bức nhưng đi bộ một đoạn đường dài như vậy, tóc bị mồ hôi làm bết chặt khiến cho người cảm thấy vô cùng nóng bức, rất khó chịu. Tay đã kéo dây mũ lên rồi do dự dừng lại.
Bây giờ là khoảng thời gian kinh khủng đối với cô, có rất nhiều điều phiền phức, những hành động dễ bị mắng tốt nhất là không nên làm.
Từ hôm Tào Anh tới cho đến giờ đã là hơn một tuần rồi, lãnh đạo Trung Hoàn và lãnh đạo của công ty cô đều không có phản ứng gì. Tô Cẩm muốn nhờ Ngụy Xuyên nghe ngóng tình hình của lãnh đạo, không ngờ anh ấy bận đến mức không thể hẹn gặp được. Cơn thịnh nộ trong dự đoán của cô vẫn chưa đến, mặc dù cô cũng thấy nhẹ người, nhưng vẫn có một chút bất an, cảm thấy vận hạn này không thể qua dễ dàng như thế.
Đang nghĩ linh tinh thì nghe thấy chuông điện thoại reo, cô bắt máy, hóa ra là Từ Đông, người mà cô không hề liên lạc suốt từ hôm tham gia khóa học đào tạo đến giờ.
“Lâu rồi không gặp”, giọng Từ Đông nghe buồn buồn, dường như đang có tâm sự gì, “Công việc của cô dạo này thế nào? Có thuận lợi không?”.
Cuộc điện thoại này có gì đó hơi kỳ lạ, nhưng lúc này mà nhận được điện thoại của bạn cũ, Tô Cẩm vẫn cảm thấy vui: “Cũng tạm ổn. Anh rời văn phòng chưa?”.
Từ Đông ừ một tiếng, do dự một lát rồi nói: “Tô Cẩm, tôi có việc muốn nói với cô. Nhưng không phải là việc vui, cô cần phải chuẩn bị tâm lý”.
Tô Cẩm yên lặng.
“Là thế này”, Từ Đông suy nghĩ giây lát, anh cảm thấy nên thành thật với cô, “Sáng hôm nay, tổng giám đốc Lưu nói với tôi, ban dự án thành phố C đến bộ phận giám sát kỹ thuật mượn người, anh Lưu đã cử tôi đi”.
“Anh phải đến à?” Tô Cẩm bị tin này làm cho chóng mặt, “Bộ phận giám sát kỹ thuật đổi thành công ty cho thuê từ lúc nào vậy?”
Từ Đông cười khổ não, “Còn có vấn đề đau đầu hơn. Tôi đến bộ phận