Tác giả: Kinh Hồng
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341503
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1503 lượt.
giám sát kỹ thuật theo chỉ thị của tổng giám đốc Lưu, kết quả là nhân viên văn phòng ở đó nói với tôi, bảo tôi phải đến dự án ở thành phố C. Cô ấy nói hệ thống tôi phụ trách là thiết bị chưng cất dầu mỏ và thiết bị chế tạo hydro. Tô Cẩm, hai thiết bị này không phải do cô phụ trách sao?”.
Trong đầu Tô Cẩm như có tiếng sấm nổ, “Không sai? Có đúng là thiết bị chưng cất dầu mỏ và thết bị chế tạo hydro không?”.
“Sao mà nhầm được?” Tiếng của Từ Đông cao vút, “Giấy điều lệnh đang ở trong tay tôi. Tôi nghe ngóng tình hình của cô ở văn phòng đó nhưng kết quả là họ không biết gì”.
Tô Cẩm cầm điện thoại, cảm thấy hai chân mình đang run lẩy bẩy.
“Tô Cẩm?” Giọng Từ Đông lo lắng, “Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì vậy?”.
Tô Cẩm hít một hơi thật sâu, giọng nói hơi run run: “Không có việc gì, chỉ là … chỉ là có lẽ tôi đã đắc tội với tổng giám đốc Tiêu”.
Bất luận là Tào Anh hay người của Trung Hoàn cũng chỉ là người ngoài. Người ngoài mà vẫn có thể nhúng tay vào việc điều động nhân sự trong nội bộ của Hải Công sao? Sự sắp xếp này, không cần nghĩ cũng biết là của ai.
Tô Cẩm cảm thấy mắt mình nóng lên. Tô Cẩm ngẩng cao đầu, ngước nhìn ánh mặt trời sáng chói trên đỉnh đầu, bất giác nhắm mắt lại.
Đây là khu vực bơm dầu, công nhân của công trường đầu đã về hết, cả những người làm vệ sinh cũng đã đi rồi. Không có người, chỗ nào cũng yên tĩnh. Tô Cẩm mặc kệ bụi bẩn và dầu mỡ, ôm túi tài liệu ngồi xuống bậc thềm bê tông bên cạnh động cơ.
Trên đầu cô là bầu trời trong xanh, bên dưới là rất nhiều đường ống màu bạc giao cắt với nhau, mỗi ống dầu đối với cô đều quen thuộc giống như là chân của mình vậy.
Đột nhiên Tô cẩm cảm thấy mình giống như một đứa trẻ bị bỏ rơi.
Vừa rồi cô vừa gặp tổng giám đốc Tiêu trong cuộc họp. Người đàn ông trung niên không hề bộc lộ cảm xúc gì, thậm chí gặp cô vẫn cười vui vẻ, khen ngợi cô là trợ thủ đắc lực của Nguy Xuyên, là một nhân tài của bộ phận kỹ thuật…
Con người đểu giả.
Chẳng trách có người nói: Không sợ kẻ địch giống chó sói, chỉ sợ chiến hữu giống lợn.
Tô Cẩm cảm thấy tủi thân và phẫn nộ, một buổi trưa đẹp trời tháng tư đã bị đảo lộn thành một ngày buồn tủi.
Không biết cô ngồi ở đó đã được bao lâu rồi, khi định thần lại thì điện thoại đã tắt, cũng không rõ là Từ Đông tắt máy hay là mình tắt máy. Những cơn bão tố trong lòng cũng đã tan, chỉ còn lại một bãi cát trống vắng và đau thương.
Không cam tâm.
Tô Cẩm nghĩ, thật sự là không cam tâm. Không nói gì mà bỏ đi, giống như vừa cầm súng đã bị ép buộc rời khỏi chiến trường, cô thật sự không cam tâm.
Hàn Hiểu đã từng nói với cô “Lùi một bước sẽ thấy biển rời rộng mênh mông”, nhưng lùi bước như thế này, không chỉ là một kẻ thất bại trong mắt người thân mà ngay cả bản thân mình cũng không chấp nhận được.
Lúc đầu khi chia tay với Ngạc Lâm, Lâm Chi Chi bảo cô phải tát anh ta hai cái để xả cơn tức giận, nếu không trong lòng sẽ không bao giờ quên lại hình ảnh bị bỏ rơi của mình, có thể ảnh hưởng việc đi tìm kiếm hạnh phúc sau này. Nếu lúc đầu cô nghe lời khuyên của Chi Chi thì về sau, những tình cảm còn rơi rớt lại, những lúc yếu lòng với một người đàn ông khác liệu có xuất hiện không?
Tiếp tục lùi bước, mang theo một ký sự về sự thất bại trong trận chiến không có lý do rõ ràng, đi làm một dự án khác, gặp tình hình tương tự lại tiếp tục lùi bước… Mình có hy vọng một cuộc sống như vậy không?
Tô Cẩm cầm điện thoại, không suy nghĩ nhiều gọi về Vịnh Nước Nông.
Giọng Hàn Hiểu vừa cất lên ở đầu dây bên kia, Tô Cẩm đã vội vàng hỏi: “Sư phụ, có một việc, nếu không làm thì cuộc sống sẽ bình thản trôi qua, nhưng trong lòng không cảm thấy vui vẻ. Nếu làm, trong lòng cảm thấy rất thoải mái nhưng có khả năng mất đi công việc của mình. Chị nói xem có nên làm không?”.
Hàn Hiểu im lặng.
Tô Cẩm vội vàng đổi câu hỏi: “Nếu là chị chị sẽ làm như thế nào?”.
“Là đồng nghiệp của em, hoặc với cương vị là tiền bối của em trong công việc, chị khuyên em là nên chọn phương án đầu tiên.” Hàn Hiểu thở dài, tâm sự, “Tô Tô, chị không thể dối em. Chị đã phải thiệt thòi khi chọn phương án hai, kết quả là làm cho mình …”.
Tô Cẩm thở dài, “Kết quả là không có gì không tốt đẹp, cuộc sống của chị không phải là đang rất tốt sao?”.
Hàn Hiểu nhớ lại những việc đã xảy ra trong năm, những phẫn nộ, ấm ức trong lòng không biết đã lắng dịu từ lúc nào. Những mũi nhọn khiến cho cô đau nhói đã sớm bị mai một theo thời gian, chỉ còn là một vết đen trong ký ức. Khi nhớ lại, đấy không còn là một sự lựa chọn mà chỉ là một điều đã trải qua mà thôi.
Con người luôn phải trải qua những vấp ngã trong cuộc đời. Những người đã trải qua luôn hy vọng những người đi sau có thể tránh xa con đường cũ mà mình đã đi qua. Nhưng, trưởng thành là việc của mỗi người, có những cú ngã bắt buộc mỗi người phải trải qua thì mới biết thế nào là đau đớn. Những đau đớn này sẽ giúp cho chúng ta trưởng thành.
Hàn Hiểu không nhẫn tâm, nhẹ nhàng khuyên bảo: “Phải suy nghĩ rõ ràng rồi mới quyết định”.
Tô cẩm nắm chặt tay lại, đấm vào kẻ thù vô hình, “Em sẽ