Tác giả: Kinh Hồng
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341496
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1496 lượt.
hông còn, ngay cả tấm rèm che bồn tắm cũng đã biến mất.
Bành Tiểu Ngôn nhìn thấy, trên nút treo rèm còn treo một mảnh ni lông màu trắng, giống như rèm ni lông in hoa kiểu đơn giản vẫn bán ở siêu thị. Nhìn miếng rách thì có thể thấy là bị người nào đó kéo xuống.
La Thanh Thụ đang quỳ bên cạnh bồn tắm, dùng cặp để làm gì đó, Lục Hiển Phong và Bành Tiểu Ngôn tiến đến sau lưng anh, mới nhìn thấy miệng thoát nước của bồn tắm đã được tháo ra. La Thanh Thụ đứng dậy, để vào trong túi đựng vật chứng của Lục Hiển Phong một sợi tóc màu đen.
“Chỉ còn lại một sợi.” Giọng của La Thanh Thụ trầm ngâm. “Chỗ này được thu dọn sạch sẽ quá.”
Sợi tóc màu đen khiến cho Bành Tiểu Ngôn thấy không thoải mái, vội vàng nhìn sang hướng khác mới nhìn thấy một chỗ thoát nước khác ở góc phòng tắm đã bị mở ra. Rõ ràng là anh ta không tìm được gì ở đó.
“Bồn bệ sinh, giá đỡ gương…” Bành Tiểu Ngôn nhìn thấy ánh mắt của hai người đàn ông tập trung nhìn, có chút ngại ngùng. “Tôi không có ý định xen ngang, thấy trên ti vi như vậy. Tôi chỉ là muốn nhắc nhở các anh thôi.”
Lục Hiển Phong nhếch miệng cười, La Thanh Thụ lại lắc đầu. “Đều đã tìm hết rồi, ngay cả dấu vân tay cũng không còn lưu lại. Tôi bắt đầu cảm thấy thân thế của cô Lâm này không bình thường, chỗ cô ấy thuê bây giờ dùng để làm gì? Còn cả cái nơi hỗn tạp này nữa…”
Bành Tiểu Ngôn không biết phải trả lời thế nào.
Thực sự đây cũng là câu hỏi lớn nhất của cô. Nếu chứng minh được sợi tóc trong tay La Thanh Thụ chính xác là của Lâm Chi Chi, cô cũng không tin được đây là phòng mà Lâm Chi Chi thuê. Việc này nghe có vẻ… quá khác thường.
Lục Hiển Phong nhìn đồng hồ, nói nhỏ nhắc nhở hai người. “Mất nhiều thời gian rồi, tốt nhất là chúng ta không nên đụng mặt cảnh sát kẻo lại rắc rối.”
Bành Tiểu Ngôn ngạc nhiên, “Anh báo cảnh sát à?”.
Lục Hiển Phong nhìn cô một cách kỳ lạ, dường như phản ứng của cô làm anh bất ngờ. “Rất nhiều việc cần phải dựa vào lực lượng cảnh sát. Cô không thể cho rằng, chỉ dựa vào chúng tôi là có thể tìm ra tung tích cùa Chi chi.”
Nhìn vào tờ điều lệnh trong tay, Tô Cẩm tỏ ra bình tĩnh hơn cô dự đoán. Thậm chí cô còn cảm thấy may mắn, tờ lệnh này là do Ngụy Xuyên, người của bộ phận kỹ thuật đưa cho cô chứ không phải là do nhân viên văn phòng phía bên tổng giám đốc Tiêu. Mặc dù xét đến kết quả cuối cùng thì điều đó không có sự khác biệt gì lớn.
“Dù sao thì Tiểu Từ cũng là chuyên gia hóa học, quen với lưu trình hơn.” Ngụy Xuyên cầm cốc nước, giọng điệu bình thản nói những lời mà mình đã khổ công suy nghĩ. Anh biết, đối với công việc của kiến trúc sư máy móc mà nói, lưu trình hóa học không hề kém quan trọng hơn hệ thống điện, hơn nữa anh biết, cô gái ngồi đối diện với anh cũng biết rõ điều này. Nhưng, điều động nhân sự đột ngột như vậy thì liệu có lời giải thích nào hợp lý không? Cho dù có phải là mượn cớ hay không thì vẫn là điều cần phải làm.
“… Vì thế, lãnh đạo đã nghiên cứu và quyết định đổi vị trí của cô và Tiểu Từ.” Ngụy Xuyên nhìn ra ngoài cửa sổ, ngay cả mình cũng cảm thấy giọng nói nghe có vẻ khô cứng. “Đương nhiên, đây chỉ là điều động nhân sự nội bộ của bộ phận giám sát kỹ thuật…”
Đột nhiên Tô Cẩm ngẩng đầu lên.
Trong đôi mắt tròn to trong như nước của cô, dường như có ánh sáng sau cơn mưa của bầu trời tháng Tư, trong sáng và đẹp đẽ.
Trong lòng Ngụy Xuyên thoáng chút buồn bã, những lời nói đã được chuẩn bị sẵn trong đầu không làm sao thốt ra được.
“Em hiểu.” Tô Cẩm gật đầu, giống như là anh đang giao công việc cho cô vậy.
Hai tay của Ngụy Xuyên nắm lại, trong giọng nói để có chút bất lực. “Tiểu Tô, chúng ta làm kỹ thuật. Vì thế… những việc không liên quan đến kỹ thuật, cô đừng có nghĩ nhiều quá. Chuyên môn của cô rất tốt, làm việc cũng rất cố gắng, tôi tin là cô có thể làm tốt bất kỳ dự án nào.”
Tô Cẩm không ngờ anh lại nói như vậy, yên lặng một lát rồi mới nhoẻn miệng cười. “Anh Ngụy, em phải cảm ơn anh mới phải. Trong thời gian qua em đã học được từ anh rất nhiều điều.”
“Học là vô bờ bến, tôi vẫn còn kém lắm.” Ngụy Xuyên cười. “Hy vọng có thể cộng tác cùng cô trong dự án sau, đừng nản lòng.”
Tô Cẩm cầm chiếc bút bi, xoay đi xoay lại, nghe thấy anh nói vậy bèn cười, lòng rất thoải mái. “Ngụy đại nhân, em luôn coi anh là thần tượng, vì thế em cũng không muốn giấu anh. Đổi vị trí cho Tiểu Từ cũng tốt, lên văn phòng cũng tốt, làm dự án Từ Châu cũng tốt, em không có ý kiến gì. Nhưng trước khi em đi, việc làm hỏng mười mấy chiếc van bướm ở xưởng luyện dầu ở thành phố C có thể không dễ dàng giải quyết được.”
Mặt Ngụy Xuyên hơi biến sắc. “Tiểu Tô?”
Tô Cẩm lắc đầu. “Anh Ngụy anh đừng nói gì, em hiểu rõ ý của anh. Anh là một người chỉ chú tâm đến kỹ thuật, ngoài kỹ thuật ra anh đều không quan tâm gì khác. Em thì không thể. Em đã thử nhưng em không thể. Cái tờ đơn của Trung Hoàn em không ký, đến bây giờ em cũng không thấy hối hận. Em thấy mình không làm gì sai, cái người họ Tiêu đó hại em, em không thể im lặng mà nhịn nhục được.”
Ngụy Xuyên nhìn cô, trong ánh mắt lộ rõ vẻ lo lắng, “Cô đừng quên cô chỉ