XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Không Mật Mã

Tình Yêu Không Mật Mã

Tác giả: Kinh Hồng

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341717

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1717 lượt.

Hiển Phong không rõ vì sao chủ đề lại đột nhiên chuyển sang Hình Nguyên, cảm thấy vô cùng ngạc nhiên, "Hình Nguyên?".
Mạnh Hằng Vũ ngồi xuống đối diện với anh, lấy từ phía dưới ngăn đựng trà ra một tờ giấy, viết lên đó một cái tên. "Lại đây, chúng ta sẽ nói về quan hệ huyết thống trong dòng họ Vu."
"Vu Hạo Niên." Anh dùng bút khoanh tròn cái tên lại. "Chính là người được gọi là "lão gia". Ông cụ sinh được hai trai một gái, con gái độc nhất của người con trai trưởng chính là Vu Dương." Nói đến đây giọng Mạnh Hằng Vũ trở nên lạnh lùng, "Phải công nhận là cái đồ rác rưởi này rất biết tìm nơi đầu thai
Lục Hiển Phong không nói gì, nhưng không thể phủ nhận, xuất thân của Vu Dương thực sự rất tốt.
"Con thứ hai là con gái, sống chết đòi lấy thầy dạy võ của mình, đó chính là bố của Hình Nguyên. Họ Hình là những Hoa kiều rất bình thường ở Munich, không có thân thế, vì thế trong nhà họ Vu, Hình Nguyên không có địa vị gì cả. Nhưng anh ấy rất cố gắng, chưa đến hai mươi tuổi tài năng đã vượt qua hai ông cậu của mình, nên rất được ông cụ yêu quý. Cũng gặp đúng thời vận, một ông cậu bị chết trong một cuộc thôn tính lẫn nhau, một ông cậu bị kẻ thù bắn trúng ngực phải sống thực vật, nhưng ông cụ không thể không đưa Hình Nguyên là người ngoài lên vị trí cao nhất trong gia đình." Mạnh Hằng Vũ nói đên đây, cầm bút viết thêm một cái tên bên cạnh tên Hình Nguyên: Oma.
"Bây giờ phải nói đến trọng tâm rồi. Con trai thứ của ông cụ có hai người con trai và một người con gái, con gái lớn chính là cô Oma này, tên tiếng Trung là Vu Vụ. Nghe nói mẹ cô ấy là người Ý, đã mất từ rất sớm. Cô Oma này không chỉ có sắc đẹp hoàn hảo mà còn có một cái đầu rất thông minh. Cô ấy tốt nghiệp đại học Munich, thạc sỹ kinh tế học, biết sáu ngoại ngữ, võ nghệ tính thông, bắn súng cũng rất giỏi."
Lục Hiển Phong nhìn cái tên này, cảm thấy rất ngạc nhiên, "Cô Oma này tài giỏi như vậy sao?".
Mạnh Hằng Vũ gật đầu, "Sự tồn tại của Oma là một nguy hiểm to lớn đối với Vu Dương. Nhưng cô ấy là một đứa con lai, ông cụ không thể trao địa vị nhưng lại rất phục tài năng của cô ấy, vì thế liền dùng Hình Nguyên để lấn át cô ấy. Rất tiếc là Vu Dương không có đầu óc, cảm thấy mình không có vị trí vững chắc nên tìm mọi cách đá Hình Nguyên ra."
Lục Hiển Phong hiểu hơn một chút, "Anh ba muốn lợi dụng cô Oma này sao?".
Mạnh Hằng Vũ gạch chân cái tên Vu Dương, nói: "Hình Nguyên có lẽ cũng nản lòng rồi, không tham gia vào nữa, ra đi rất dứt khoát. Nhưng, anh ấy không ngốc đến mức cho rằng Vu Dương bỏ qua cho anh ấy, vì thế, con người này đã giữ lại cho mình một chiêu cuối".
"Bang K?"
Mạnh Hằng Vũ gật đầu tán thành, "Ban đầu bang K chỉ là một bộ phận trong đội an ninh của dòng họ Vu, sau khi Hình Nguyên nhận chức đã thay đổi bang K, chiêu nạp thêm không ít nhân tài. Khi ra đi, anh trao lại kinh tế cho Vu Dương, nhưng bang K anh ấy lại trao cho Vu Vu. Điều này cũng giải thích cho việc vì sao anh ấy sống rất thoải mái ở thành phố T, đó là nguyên nhân chính cho việc Vu Dương từ đầu đên cuối không dám gây sự với anh ấy".
Lục Hiển Phong nhìn vào rất nhiều cái tên với mối quan hệ chồng chéo trên tờ giấy, trong lòng cảm thấy phức tạp không miêu tả được bằng lời, tay chân lạnh cóng, trong đầu lại như mớ bòng bong, ngay cả hơi thở cũng không đều.
"Anh sẽ làm cho Vu Dương phải ân hận vì những việc mà cô ta đã làm." Chiếc bút trong taỵ Mạnh Hằng Vũ bị đập mạnh xuống mặt bàn, mắt anh đỏ ngầu. "Anh sẽ bắt cô ta phải sống mà để tang Chi Chi, sống không bằng chết"
Lục Hiên Phong nắm chặt hai tay lại, rồi lại thả lỏng ra, rồi lại nắm chặt lại.
"Anh ba, em không muốn một ngày nào đó anh lại rơi vào tay của cảnh sát."
"Anh hiểu ý của cậu", Mạnh Hằng Vũ lắc đầu "Anh không thể. Anh không dính đến buôn bán thuốc phiện, điều này cậu cũng biết. Nhưng lão già đó... anh sẽ khiến ông ta dưỡng lão ở trong tù".
Tay Lục Hiển Phong nắm chặt hơn, trong chốc lát mổ hôi lạnh toát ra, thấm vào áo.
Khuôn mặt của người đàn ông phía đối diện hoàn toàn không bộc lộ cảm xúc gì, anh không phân biệt được lời nói vừa rồi có phải là một sự thăm dò hay không. Anh biết rất rõ người đàn ông này có thể lật nhanh như thế nào. Nhưng,... cho dù có phải hay không anh cũng không thế từ chối cơ hội như thế này.
"Em sẽ lo việc này" Lục Hiển Phong mở to mắt, không muốn bỏ qua bất kỳ biểu hiện nào trên mặt anh ấy. "Anh ba thấy nên ra tay từ đâu?"
Mạnh Hằng Vũ nheo mắt, không thay đổi sắc mặt hỏi ngược lại: "Cậu thấy thế nào?".
Lục Hiển Phong suy tính: "Ông ta không nghiện rượu, không háo sắc, rất ít khi đến các nơi công cộng, ngay cả hút một điếu thuốc cũng cần phải kiểm tra. Dùng xe chống đạn, đi đâu cũng mang theo vệ sỹ, dưới trướng đều là những người đã làm việc nhiều năm nên rất khó mua chuộc, người ngoài cũng rất khó cài vào".
Mặt Mạnh Hằng Vũ lộ ra sắc thái điềm nhiên, "Nói nghe giống như là phải ám sát ông ta vậy. Hiển Phong, nếu chúng ta biết được yếu điểm của ông ta thì không cần phải để ý đến đám thuộc hạ và vệ sỹ của ông ta nữa. Cậu nghĩ thử xem, còn ai có