Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Không Mật Mã

Tình Yêu Không Mật Mã

Tác giả: Kinh Hồng

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341528

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1528 lượt.

à một người hết sức cảnh giác, trước khi xảy ra chuyện, ngay cả tiền học phí cũng lo hết cho em thì tại sao lại để cho vật quan trọng như thế này rơi vào tình trạng nguy hiểm?
Lẽ nào USB là có thật, nhưng cái có trong tay Vu Dương chỉ là thứ để đem ra mặc cả với Mạnh Hằng Vũ, chiếc USB thật cô ta để ở đâu?
"Thưởng phạt phân minh..." Móng tay của Lục Hiển Phong cắm chặt vào lòng bàn tay, giọng nói có vẻ kỳ lạ. "Người của anh ba, đến lượt người khác ra tay từ lúc nào thế?"
Người đang ngồi hết sức ngạc nhiên.
Mạnh Hội Đường giữ tay Vu Dương lại, quay người lại cười, "Quân sư, lời của cậu nghĩa là… Mạnh Hội Đường tôi già nửa đời ở họ Mạnh, ngay cả quyền chọn người cũng không có".
Lục Hiển Phong chớp mắt nhìn ông ta. Anh không thể tưởng tượng ra được, khi người này ra lệnh cho thuộc hạ bắn Lâm Chi Chi thì có thái độ như thế nào?
"Chú ba", Mạnh Hằng Vũ nói nhỏ, "Chú là người lớn tuổi ở dòng họ Mạnh, hà tất phải tính toán với hậu bối sao? Điều chú nhắc nhở cháu khiến trong lòng cháu phải suy nghĩ rồi".
"Cháu biết thì tốt." Mạnh Hội Đường thu lại ánh nhìn của mình, ừ một tiếng lạnh lùng. "Đã như vậy rồi chú ba đây cũng chỉ nói vài câu thôi. Việc này mọi người điều có trách nhiệm, có người đã nói với chú, cháu ba có quan hệ không đứng đắn với nữ vệ sĩ của mình. Chủ tịch Vu lần này có ra tay hơi mạnh. Bây giờ nói hết rồi, việc này dừng lại ở đây, sau này không ai được nói lại nữa."
Mạnh Hằng Vũ đột nhiên vâng lời, "Xin nghe theo sự sắp xếp của chú ba".
Trong ánh mắt của Mạnh Hội Đường lộ vẻ ngạc nhiên rồi nhanh chóng lấy lại vẻ hòa khí, "Cháu ba hiểu được như vậy là tốt nhất. Chủ tịch Vu về thành phố hay ở lại đây? Ánh mắt ông ta nhìn sang Vu Dương, Vu Dương nhìn ông ta rồi lại nhìn khuôn mặt vui vẻ cua Mạnh Hằng Vũ, cắn môi giây lát rồi không nói lời nào, cùng với Mạnh Hội Đường rời khỏi biệt thự Mộng Thành.
Khi những bước chân ồn ào rời khỏi biệt thự Mộng Thành, nụ cười trên môi Mạnh Hằng Vũ mới dần dần biến mất. Đôi mắt buồn sâu thăm thẳm mà vẫn tỏ ra bình tĩnh, đó lên giống như ánh chớp giữa bầu trời tối đen, vẻ mặt lộ ra một vẻ vô cùng đau thương oán hận.
"Lão già này", Mạnh Hằng Vũ nhìn ra ngoài cứa sổ theo đám người đang đi xa dần, cười khan, "Kéo theo một đám người đến đây, nghĩ rằng cấu kết với nhà họ Vu sẽ làm cho anh sợ lão ta sao?".
Lục Hiển Phong trượt người vào sâu trong ghế sofa, giọng yếu ớt như đang bị mất hết sức lực: "Em muôn biết rốt cuộc kẻ ra tay là ai?".
Mạnh Hằng Vũ liếc nhìn anh, "Cậu đoán xem?".
"Mười phần thì có tám chín phần là Tiếu Diện Hổ." Lục Hiển Phong trầm tư giây lát rồi ngẩng đầu đón nhận cái nhìn của Mạnh Hằng Vũ. "Vu Dương chỉ là tấm lá chắn của ông ta mà thôi. Nếu có người phát hiện ra, thì ông ta sẽ đổ trách nhiệm lên cô ta, nói vì cô ta ghen tuông mà ra tay. Dù sao thì họ Vu vẫn là người ngoài, cô ta lại đang có vị trí trong họ Mạnh, không ai có thể động đến cô ta. Huống hồ..."
Mạnh Hằng Vũ nói tiếp: "Huống hồ họ đã biết Chi Chi là người của cảnh sát. Cả một đám ngu xuẩn không có đầu óc, cũng không suy xét đến việc làm kinh động đến cảnh sát thì sau này liệụ có còn muốn sống một cách yên ổn không!".
"Anh ba..." Trong vẻ trầm mặc của Mạnh Hằng Vũ, Lục Hiển Phong nhìn thấy những tình cảm phức tạp trong ánh mắt của anh.
Mạnh Hằng Vũ nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắm cây hải đường đã trải qua bao mưa gió ở trong sân, yên lặng một lát rồi mới nó nhỏ: "Hiển Phong, anh cũng không sợ nói cho cậu biết... thực sự anh không để ý đến thân phận của Chi Chi là gì. Cậu có tin không?".
Lục Hiển Phong ngạc nhiên, "Anh biết?".
"Anh biết." Mạnh Hằng Vũ thở dài. "Lúc đầu anh cho rằng cô ấy là gián điệp kinh tế của đối thủ chúng ta, nhưng càng chú ý lâu thì càng phát hiện ra võ thuật của cô ấy rất chuyên nghiệp..."
Lục Hiển Phong chỉ cảm thấy một cảm giác lạnh lẽo dâng lên trong lòng.
"Lúc đầu anh chú ý đến cô ấy, chỉ là vì hiếu kỳ muốn biết cô ấy đang tìm kiếm cái gì." Lục Hiển Phong đứng phía sau không thể nhìn thấy nụ cười cô độc của Mạnh Hằng Vũ. "Cậu cũng biết người đó, chú ý càng nhiều thì càng thấy cô ấy có điều gì đó rất đặc biệt. "
Những giọt mưa ngày càng nặng hạt rơi lên mặt kính cửa sổ, dường như cả không gian đều tràn ngập âm thanh đơn điệu này.
Lục Hiển Phong không thể ngăn nổi cảm giác nôn nóng phiền não, lời thốt ra có phần hơi tức giận không sao kiềm chế được, "Thế đối với anh rốt cuộc cô ấy là gì?".
Mạnh Hằng Vũ quay người lại, nhìn thẳng vào mắt của Lục Hiển Phong, chậm rãi nói: “Anh biết ý của cậu, Hiển Phong. Cậu yên tâm. Anh sẽ không thể để cho hai người này có thể sống yên ổn, tuyệt đối không thể", Trong ánh mắt của anh ấy dường như có quyết tâm sắt đá, khiến người khác cảm thấy ngạc nhiên.
"Anh ba, anh..."
"Tiếu Diện Hổ cho rằng bám vào dòng họ Vu thì có thể mạnh hơn, nhiều tuổi như vậy rồi mà vẫn ngốc nghếch!" Trong giây lát, giọng nói đang từ buồn bã đã quay trở lại bình thường, "Cậu có biết vì sao Hình Nguyên muốn đợi đến khi Vu Dương hai mươi ba tuổi thì mới trao dòng họ Vu cho cô ta không?".
Lục