Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Không Mật Mã

Tình Yêu Không Mật Mã

Tác giả: Kinh Hồng

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341506

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1506 lượt.

ng hiểu."
Lục Hiển Phong không trả lời.
Không khí giữa hai bên đột nhiên trở nên nặng nề.
Nhảy hết hai bậc cuối thềm cửa là bãi đỗ xe của anh đỗ ở gần cửa ra vào, bên cạnh là hai chiếc xe của cảnh sát. Lục Hiển Phong không nhìn người mặc quân phục màu xanh trắng nữa. Dựa vào cửa xe anh quay mặt về một hướng khác.
"Paolo, tôi biết những nguyên tắc bảo mật của anh, tôi biết." Lục Hiển Phong nhìn về phía con đường và hai hàng hòe xanh rì, trong màn mưa, giống như màu xanh nhòe trên trang giấy, trộn lẫn với màu đen của mây mù khiến người ta cảm thấy rất khó chịu, giống như một mớ bòng bong bao phủ tất cả những buồn phiền khiến chúng không sao thoát ra được.
"Ở đây, có xác một người phụ nữ, cơ thể đã rữa nát, đang nằm trong ngăn lạnh của nhà xác.” Hơi thở của Lục Hiển Phong trở nên gấp gáp. "Có phải anh định đợi đến lúc tôi cũng nằm trong ngăn lạnh đó, anh mới chạy đến nói với xác tôi rằng: Không sai, cô ấy chính là ngọn lửa nhỏ, người luôn luôn giúp đỡ anh trong yên lặng?"
Đột nhiên Paolo kêu lên thảng thốt: "Chết rồi!".
"Đúng." Hai mắt Lục Hiển Phong cay xè. "Thi thể được phát hiện trong một hốc cát ở vịnh. Anh có muốn biết vì sao mà cô ấy chết không? Cô ấy bị tiêm một lượng ma túy rất lớn vào người, nội tạng đã hỏng hết, rơi vào tình trạng nửa sống nửa chết. Khi cô ấy bị chôn trong hốc cát, có khả năng cô ấy vẫn chưa chết."
Paolo thở gấp, không nói được một tiếng nào.
Lục Hiến Phong vuốt mặt. "Ngọn lửa nhỏ của anh có phải là một nhân viên an ninh quốc tịch Trung Quốc, họ Lâm không?"
Giọng của Paolo run rẩy. "Kiều, tôi đã thề là sẽ không tiết lộ danh tính của học viên trong bất kỳ trường hợp nào. Các ghi chép huấn luyện cho học viên đều là tuyệt mật."
Lục Hiến Phong cắn răng không nói lời nào.
"Số điện thoại này cũng nên bỏ đi thôi." Paolo do dự một lát rồi nói nhỏ. "Có lẽ tôi già rồi, không thấy yên tâm với bất kỳ điều gì. Cậu cũng biết, không phải các học viên đều có cơ hội như thế này, khi chưa được huấn luyện xong thì đã phải thực hiện nhiệm vụ..."
"Xin lỗi, Paolo." Lục Hiển Phong không biết nên nói gì. "Tôi sẽ không gọi nữa."
Paolo im lặng giây lát, nói nhỏ: "Kiều, nếu tôi không nhớ nhầm, các cậu... có ba người".
Lục Hiển Phong ngạc nhiên, điện thoại đã tắt rồi. Không cẩn gọi lại anh cũng biết, có gọi nữa thì số máy này cũng tắt. Paolo làm việc luôn không để lại dấu vết gì, cho anh số điện thoại này đã là vi phạm quy tắc rồi.
Ba người...
Bất giác Lục Hiển Phong chau mày lại.
Ngoài anh và Lâm Chi Chi, còn một người nữa. Là ai?
Anh liệt kê trong đầu từng người một, bên cạnh Mạnh Hằng Vũ, nhưng vẫn không thê biết được.
Mưa rất to, Lục Hiển Phong ngồi trong xe, ngồi nghe tiếng mưa rơi trên nóc xe, mệt mỏi nhắm mắt lại. Anh biết có một số việc khi đã bắt đẩu thì không có cách nào bắt nó dừng lại. Nhưng giây phút này, trái tim anh nặng trĩu, vì phẫn nộ và buồn bã. Thân phận của cô ấy, cái chết của cô ấy, anh đã sớm chuẩn bị tâm lý. Nhưng khi những điều này thực sự xảy ra, anh vẫn cảm thấy rất khó để đối mặt với nó.
Không muốn đối mặt. Nhưng lại không thể không đối mặt.
Mất hướng đi, sự tìm kiếm sẽ càng khó khăn hơn. Nhưng không thể dừng lại được, anh nghĩ, hoàn toàn không có cách nào dừng lại được, chi có cách duy nhất là tiến lên phía trước.
Lục Hiển Phong đốt một điếu thuốc, hít một hơi thật sâu.
Không biết từ lúc nào, ngoài cửa xe là một màn mưa mù màu trắng, giống như bức màn che ngăn cách anh với cả thế giới, lúc này anh cảm thây vô cùng cô độc, một lần rồi lại một lần nữa, chỉ còn lại mỗi một mình anh.
Lục Hiển Phong khởi động xe, lái xe ra khỏi bãi đỗ xe nhanh như một mũi tên. Anh muốn đến những con đường phồn hoa, tấp nập, muốn nhìn thấy những con phố với dòng người chen chúc đi lại...
Anh muốn được hít thở giữa họ, muốn nghe thấy những âm thanh hỗn tạp từ họ, cảm nhận cảm giác khi được tiếp xúc với họ... Chỉ có như vậy, anh mới cảm nhận được sự tồn tại của mình, tất cả những gì mình đã làm thực sự có ý nghĩa.
Điều gì đó có ý nghĩa để anh tiếp tục bước đi.
Lục Hiển Phong rút chìa khóa ra khỏi ổ, cầm áo khoác của mình. Khi ngẩn đầu lên, anh nhìn thấy trước mặt mình đúng những gì anh dự đoán - vệ sĩ đang đứng ở đó mặt lạnh tanh, và hai họng súng từ hai bên chĩa vào thái dương của anh.
Lông mày Lục Hiển Phong hơi nhướn lên. "Tôi đến gặp anh ba."
Hai vệ sĩ nhìn nhau nhưng không nói gì.
Lục Hiển Phong dợm bước vào trong vệ sĩ bên trái hô to: "Đứng lại!".
Lục Hiển Phong quay đầu, liếc nhìn anh ta như giễu cợt.
Đột nhiên người vệ sĩ này cảm thấy hoa mắt khẩu súng trong tay đã bị mất phương hướng, hướng về phía mình. Anh ta sợ hãi, cố gắng giữ chặt khẩu súng, đột nhiên cả người anh ta đổ rạp về phía Lục Hiển Phong. Lục Hiển Phong giữ chặt người này trước ngực mình, tung người đá một cú vào khẩu súng trong tay người vệ sĩ còn lại.
Động tác rất bình thường, nhưng cũng rất nhanh, nhanh đến mức người khác không kịp phản ứng gì.
Trong tiếng hét của người quản gia, người vệ sĩ bất giác lùi lại, giữ thăng bằng, cú