Tác giả: Kinh Hồng
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341513
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1513 lượt.
thấy bất an.
Lục Hiển Phong đã nhìn thấy tài liệu trong chiếc USB của Lâm Chi Chi. Trong bản ghi chép đó, ngoài ngày tháng, địa điểm và tên người tiếp nhận, quan trọng nhất chính là số tiền giao dịch. Con số này tăng dần theo thời gian. Nếu căn cứ theo mục cuối cùng trong bản ghi chép thì số tiền lần này hợp lý, chính là con số mà Mạnh Hội Đường đưa ra.
Có lẽ chỉ là trùng hợp.
Nhưng nếu thị trường thuốc phiện ngầm ở thành phố T là do Mạnh Hội Đường điều khiển thì không thể là trùng hợp được. Vấn đề lại một lần nữa quay trở về điểm ban đầu: Là người đứng đầu dòng họ Mạnh, Mạnh Hằng Vũ biết được bao nhiêu phần về hành động này của Mạnh Hội Đường? Nếu anh ấy biết, việc anh ấy không có động thái gì thì Lục Hiển Phong nên hiểu như thế nào? Hay là… anh ấy mới là người thực sự có lợi từ những giao dịch này?
Lục Hiển Phong lắc đầu, đoán mãi cũng chỉ là đoán, anh không có bất kỳ bằng chứng nào để chứng minh dự đoán của mình là đúng. Trong bốn năm gần đây, bất kỳ là các giao dịch hợp pháp hay sắp vượt ra khỏi vòng pháp luật, những giao dịch ngầm không ai biết thì Mạnh Hằng Vũ chưa bao giờ giấu anh. Điều này Lục Hiển Phong cảm thấy mình có thể chắc chắn.
Lục Hiển Phong cầm bút xoay hai vòng trên đầu ngón tay, hơi chau mày lại.
Năm ngoái Mạnh Hằng Vũ đã có ý định động đến ma túy, muốn lôi Hình Nguyên vào làm cùng, nhưng Hình Nguyên từ chối vì “Nhà họ Vu dạy rằng: không được động đến thuốc phiện”. Sau đó lại xảy ra chuyện em gái của Mạnh Hằng Vũ, Mạnh Hằng Vũ nằm nghỉ dưỡng trên giường bệnh rất lâu. Theo như Hình Nguyên nói, cái chết của em gái Mạnh Hằng Vũ có liên quan đến thuốc phiện, lẽ nào nguyên nhân này khiến anh ấy từ bỏ ý định buôn bán thuốc phiện?
Có thực sự là đã từ bỏ ý định đó không?
“Hiển Phong, cậu thấy thế nào?” Mạnh Hằng Vũ hỏi khiến anh tập trung trở lại. Lúc này, Mạnh Hội Đường và những người trợ lý của ông ta đều quay lại nhìn, mỗi người một thái độ khác nhau.
Ánh mắt Lục Hiển Phong lướt qua mọi người một lượt rồi dừng lại trên mặt Mạnh Hằng Vũ. “Việc kinh doanh em không có ý kiến gì. Em sẽ nhanh chóng kiểm tra chứng từ cần bổ sung, chỉ cần không gây ra phiền phức cho họ Mạnh về vấn đề luật pháp thì em không còn quan tâm đến việc nào nữa”.
Mạnh Hội Đường thở phào, nụ cười nở trên môi, “Họ Mạnh có Lục Hiển Phong thì cháu ba có thể yên tâm ngon giấc rồi”.
Mạnh Hằng Vũ nói như đang cười mà không phải cười: “Đúng! Làm thế nào thì cũng không được phạm pháp. Tôi không thể ở trong tù dưỡng lão nửa đời còn lại được, vì thế… điều gì cần chú ý nhất định phải chú ý”.
Mạnh Hội Đường cười khan vài tiếng, đem vấn đề xin lĩnh tiền ra nói tiếp: “Cháu ba, cháu xem…”.
Mạnh Hằng Vũ dùng ngón tay gõ lên trên bàn, ngẩng đầu cười. “Chú ba, số tiền quá lớn, chú để cháu tính toán kỹ rồi trả lời chú”.
Mạnh Hội Đường cười lớn: “Đây là điều đương nhiên rồi”.
Mạnh Hằng Vũ lại nói: “Ngày kia cháu kết hôn rồi, hai ngày tới không có thời gian xem xét. Như thế này, cháu sẽ bảo người bên tài vụ đối chiếu sổ sách, chú thấy thế nào?”.
Mạnh Hội Đường cười to đồng ý.
Lục Hiển Phong nhìn Mạnh Hằng Vũ ngồi cạnh mình, hơi cau mày. Mạnh Hội Đường đồng ý có vẻ dễ dàng quá khiến anh cảm thấy có gì đó không bình thường – suy đoán từ trong bản ghi chép đó, ngày giao dịch lần sau rất gần. Nhưng nhìn mặt ông ta, Lục Hiển Phong lại không thấy sự gấp rút nào.
Nhìn Mạnh Hội Đường rồi lại nhìn sang mấy người trợ lý của ông ta, ngay cả Lục Hiển Phong cũng cảm thấy đau đầu. Những người này đều được Mạnh Hội Đường kéo về khi gặp khó khăn, lương cũng không thấp hơn Mạnh Hội Đường bao nhiêu, người trẻ nhất cũng đã theo ông ta hơn mười năm rồi. Muốn moi được tin tức gì từ họ… e rằng còn khó hơn cả tra hỏi Mạnh Hội Đường.
Nên bắt đầu từ đâu đây?
Trong điện thoại, giọng cậu bé không thể kiềm chế được sự hưng phấn: “Thế nào, anh Lục? Có tin tức gì không? Em chờ anh sốt ruột chết mất, tuần sau là sinh nhật bố em. Em vẫn muốn kiếm một cây đao tặng ông ấy, nhân tiện mở mang tầm mắt của em”.
Lục Hiển Phong dựa vào cạnh cửa, nhìn chiếc xe ở dưới lầu nói: “Cũng nghe ngóng được vài loại, nhưng cũng không phải là loại đặc biệt xuất sắc. Có muốn nghe không?”.
Mạnh Hằng Phi vội vàng nói: “Em nghe đây”.
Lục Hiển Phong hỏi cậu ta: “Nghe nói đến Thôn Chính yêu đao chưa?”.
Mạnh Hằng Phi ngạc nhiên, “Yêu đao? Là ở trong trò chơi điện tử ạ?”.
“Hả! Cậu cũng biết trò chơi điện tử sao?” Lục Hiển Phong cười trong điện thoại, “Được, ngồi xuống đi, để anh kể cho cậu nghe một câu chuyện”.
“Đầu tiên phải nói là: Thôn Chính không phải là tên của một loại đao, điều này có thể chứng thực qua hình dáng và cách khắc đao Thôn Chính còn đến ngày nay. Theo khảo sát, có ít nhất đao của ba triều đại có kiểu khắc này. Thôn Chính chính thức trở thành tên đao vào giữa thời Thất Đĩnh, cho đến thời Giang Hộ mới được gọi là “yêu đao””.
Mạnh Hằng Phi “ồ” một tiếng, có vẻ chần chừ, “Hình như em đã nghe nói ở đâu rồi…”.
Lục Hiển Phong lại nói: “Sở dĩ Thôn Chính được gọi là “yêu đao” là vì có rất nhiều người nhà Đức Xuy