XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Không Trốn Chạy

Tình Yêu Không Trốn Chạy

Tác giả: Kinh Hồng

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341248

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1248 lượt.

n Hiểu.”






Anh đang nói chuyện với ai?
Nhưng người này rõ ràng là một kẻ độc ác, cho dù là lời nói hay việc làm đều không xét đến đạo lý, vì sao mình lại chưa bao giờ nghi ngờ lời anh ta nói?
Tiếng giày cao gót vang lên nhức óc từ từ bước xuống cầu thang khiến người khác cảm thấy không thoải mái. Có tiếng cửa được mở ra rồi nặng nề khép lại.
Tiếp sau đó là một không gian yên lặng khiến cho người ta cảm thấy không thở được.
Thôi Hạo không chịu đựng được sự yên lặng đó, nóng ruột cầm lấy hộp thuốc trên bàn, còn chưa kịp lấy thuốc ra, anh đã thốt lên một câu đã giữ trong lòng từ rất lâu, “Nếu... mình nói chỉ là nếu, cậu đừng suy nghĩ nhiều. Nếu Hình Nguyên cưỡng bức Hàn Hiểu... thì... thì... cậu sẽ làm gì?”
Bốn bề là màn mưa trắng bàng bạc, ngay cả thiết bị ở gần nhất cũng không nhìn rõ được hình dạng. Tiếng sóng và tiếng mưa đan xen vào nhau khiến cho thế giới trước mắt trở nên mờ mịt, dường như bị một bàn tay vô hình vò thành một nắm trong chốc lát.
Nước mưa rơi trên mặt khiến cho cảm giác đau rát lúc ban đầu dần chuyển sang tê lạnh. Nước mưa lạnh lẽo lọt vào cổ áo, thấm qua quần áo dính vào da thịt khiến người ta không đứng thẳng được nữa. Dây mũ bảo hộ bị lỏng, từng trận gió lớn thổi đến không biết cuốn bay đi đâu mất. Bản năng hình thành trong quá trình làm việc lâu dài nhắc nhở cô: Việc đầu tiên cô nên làm là tìm mũ bảo hộ, nhưng cho dù cố gắng như thế nào cô cũng không động cựa được. Cô biết cô đang bị sợi dây an toàn đáng chết giữ lại, đầu kia của dây còn buộc vào...
Nghĩ đến đây, trong màn mưa vang lên một âm thanh đáng sợ, đó là tiếng cột kim loại gãy rời khỏi thiết bị. Sau đó, một lần nữa Hàn Hiểu nhìn thấy chiếc cột ầm ầm lao xuống...
Một sự sợ hãi tràn ngập trong lòng khiến cô không hét được thành tiếng, không động đậy được. Hàn Hiểu không biết trốn bằng cách nào, chỉ có thể mở to mắt nhìn chiếc cột lao đến.
Trong không gian hỗn loạn và mơ hồ, có một giọng đàn ông trầm ấm và bình tĩnh vang lên, “Hiểu Hiểu, tỉnh dậy, cô chỉ mơ thôi.”
Có người lắc mạnh người cô, hai tay giữ lấy vai cô dường như có thể làm gãy xương. Nhưng cảm giác đau đớn lúc này lại được cơ thể cô đón nhận.
Hàn Hiểu mở mắt.
Hình Nguyên đang ở bên cô, ánh mắt nhìn cô chăm chú. Anh mặc chiếc áo sơ mi màu trắng mà lúc ăn tối cô nhìn thấy, hình như anh vẫn chưa ngủ.
Đèn trên đầu giường sáng, ánh sáng màu hồng giống như một màn sương ấm áp chiếu đến mọi góc nhỏ trong phòng. Hàn Hiểu nhìn ra ngoài cửa sổ, những giọt mưa lớn đập vào cửa kính. Cơn mưa to bất chợt khiến cô rơi vào ác mộng.
Cơn ác mộng này bắt đầu xuất hiện từ khi cô đến bệnh viện điều trị. Lúc đầu, trong giấc mộng cô chỉ nhìn thấy vài hình ảnh, dần dần, chúng liên kết lại với nhau với đầy đủ các tình tiết rõ ràng
Hàn Hiểu không biết lúc ở trên sàn thi công cô sốt mê man nên không nằm mơ, hay vì sống ở bệnh viện bị ức chế tinh thần và buồn chán nên cô thường nhớ lại những ký ức kinh hoàng đó. Cũng có thể là do cô chịu ảnh hưởng của tai nạn đó, sau một thời gian, cảm giác đau đớn của cơ thể mới phản xạ lên não.
Cho dù như thế nào, trong một đêm thu lạnh lẽo như thế này, cảm giác ấm áp từ lòng bàn tay anh khiến người ta khó có thể chống cự. Cảm giác căng thẳng của cô dần dần được giải tỏa, Hàn Hiểu cảm thấy đau khắp người.
Hình Nguyên vén tóc đang che mắt cô, dịu dàng hỏi: “Muốn uống nước không?”
Hàn Hiểu lắc đầu, hai tay ở dưới chăn bất giác nắm lấy áo của Hình Nguyên.
Cơn ác mộng vừa rồi vẫn còn lởn vởn trong đầu cô, anh có thể nhận thấy cảm giác sợ hãi trong ánh mắt của cô. Hình Nguyên nghĩ, rõ ràng lúc ăn tối cô còn giơ nanh vuốt ném dao về phía anh, trong nháy mắt lại giống như một con mèo nhỏ đang run rẩy. Sự khác biệt lớn đến mức... thật sự khiến người khác vui mừng.
Hình Nguyên nhịn cười, giả vờ cầm lấy quyển sách vừa đặt lên trên tủ ở đầu giường, “Đừng sợ nữa, ở đây cách biển rất xa. Cô ngủ ngoan, tôi đợi cô ngủ rồi sẽ đi.”
Hàn Hiểu buông tay đang nắm lên áo anh, nghe lời nhắm mắt lại, không phát hiện ra Hình Nguyên đang cầm ngược cuốn sách.
Buổi đêm trên núi yên tĩnh lạ thường, không có tiếng xe cộ đi lại trên đường, cũng không có tiếng ti vi hay nói chuyện của nhà hàng xóm vọng lại, thậm chí không giống những đêm trên sàn thi công, mênh mông vô bờ bến, dường như thế gian chỉ còn lại tiếng sóng biển.
Đêm ở đây rất tĩnh mịch. Thỉnh thoảng có tiếng gió, trong tiếng gió có tiếng lá cây xào xạc và tiếng côn trùng kêu nho nhỏ. Đó là cảm giác yên bình kiểu điền viên mà cô luôn thích. Trong một đêm yên bình như thế này bị ác mộng làm cho tỉnh giấc, ngay cả Hàn Hiểu của cảm thấy... cụt hứng.
“Không ngủ được à?” Giọng Hình Nguyên vang lên trên đỉnh đầu, trầm ấm và dịu dàng vô cùng trong một đêm như thế này, “Hay cô vẫn đang nghĩ đến giấc mộng đó?”
Hàn Hiểu không nói gì.
Anh ngồi ở đó, trong không khí có mùi thuốc lá và hương nước hoa nhè nhẹ. Sự hiện hữu rõ ràng của anh khiến cô cảm thấy không quen, nhưng... cũng không ghét.