Tác giả: Kinh Hồng
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341245
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1245 lượt.
Hàn Hiểu nghĩ, thật sự cô không cảm thấy ghét. Có lẽ cơn ác mộng khiến cho gan cô nhỏ đi sao? Khi toát mồ hôi tỉnh dậy, cô thấy có một người ở bên mình, đó là một cảm giác kỳ lạ. Giống như sau khi vượt qua khó khăn, cuối cùng cô cũng có thể xả hơi và không phải nghĩ ngợi gì nữa.
Tay Hình Nguyên nhẹ nhàng vỗ vai cô, “Đừng suy nghĩ gì nữa, mau ngủ sớm đi, ngày mai tôi đưa cô đi cưỡi ngựa.”
Hàn Hiểu buồn rầu hỏi anh: “Anh đang nói chuyện với ai?”
Hình Nguyên cười, “Trong phòng này còn có người thử ba nữa sao?”
Hàn Hiểu cố chấp lặp lại câu hỏi: “Anh đang nói chuyện với ai?”
Hình Nguyên đặt quyển sách trong tay xuống, cúi xuống nhìn cô nghiêm nghị, “Cô vẫn còn cảm thấy tôi nghĩ cô là Anne Bạch sao?”
Hàn Hiểu tỏ vẻ không thèm tranh luận quay mặt đi, “Không phải sao?”
“Đương nhiên không phải.” Giọng Hình Nguyên vút cao, “Tôi chỉ...”
“Anh chỉ quen cô ấy rất nhiều năm, anh chỉ là coi cô ấy như người quen, đúng không?” Trong lòng Hàn Hiểu cảm thấy hơi tức giận, nhưng giọng của cô lại giống như đang bị bắt nạt, ngay cả cô cũng không ngờ đến, “Lừa dối! Vì sao các anh lại dùng những lời hoang đường như vậy để lừa tôi?”
Tay Hình Nguyên giữ lấy khuôn mặt cô, trong ánh mắt hiện lên suy nghĩ gì đó rồi nhanh chóng biến mất.
Hàn Hiểu kinh ngạc với lời nói của mình. Cô yên lặng nhìn Hình Nguyên, không sao cử động được. Bởi vì trong hoàn cảnh này, người cô nói đến không phải là Hình Nguyên, mà là... La Thanh Phong.
La Thanh Phong đã dùng những lời này để giải thích với cô quan hệ của anh với Vu Dương, cô chưa bao giờ nghi ngờ lời nói của anh ấy. Nhưng, vì sao lúc này cô lại lặp lại lời nói của La Thanh Phong với giọng điệu như thế? Vì những tranh cãi không ngừng giữa La Thanh Phong và Vu Dương khiến cho cô không hài lòng hay vì cô bắt đầu không tin vào cách giải thích của La Thanh Phong?
Hàn Hiểu bắt đầu cảm thấy mê hoặc và sợ hãi, đây là vấn đề cô chưa bao giờ suy nghĩ đến, cô chưa bao giờ tự hỏi mình có tin lời anh ấy nói hay không.
Nếu không tin, vì sao cô chưa từng hỏi anh? Lần đầu tiên quay về từ sàn thi công, cô nhìn thấy tận mắt Vu Dương dựa vào vai anh bên ngoài phòng tranh, thân mật hôn lên má anh; lần gặp ở phòng tranh, Vu Dương nói cô không biết tách trà để ở đâu, cô ta nói cô không biết thói quen sinh hoạt của La Thanh Phong, cô ta nói “Có cần tôi nói cho cô không”... Tất cả như một làn sóng ngầm chảy vào tận đáy lòng cô vào lúc cô không nhận thức được. Chỉ vì người đó là La Thanh Phong nên cô đành chọn cách im lặng.
Nhưng nếu cô tin... Có thể giải thích như thế nào về phản ứng của cô hôm nay?
Thật ra cô luôn đố kỵ với Vu Dương bởi vì giữa họ có “mối giao tình nhiều năm”, bởi vì đó là tình cảm đã từng tồn tại và có thật. Không giống cô, yêu thầm suốt mười năm mà anh không biết.
Hình Nguyên vuốt nhẹ lên mặt cô rồi kéo cô vào lòng mình.
Nước mắt Hàn Hiểu bỗng nhiên chảy ra.
Hình Nguyên nhẹ nhàng vỗ lên lưng cô, dịu dàng an ủi cô, “Được rồi, được rồi, lại khóc rồi. Lẽ nào tôi là chất xúc tác khiến cô rơi lệ sao? Hôm nay tôi không bắt nạt cô mà. Thật ra tôi cũng không hề bắt nạt cô, đều là cô bắt nạt tôi đúng không? Cô la hét với tôi, đá tôi, ném dao vào tôi, còn lấy móng tay cào tôi...”
Hàn Hiểu nấc nghẹn trong lòng anh, “Tôi hận anh.”
“Ừ, ừ, tôi biết điều này.” Hình Nguyên tiếp tục vỗ tay cô, giọng nói để lộ ra vẻ vui mừng, “Nhưng cô cứ làm thế này cũng không có gì mới lạ. Hay là lần sau chúng ta đổi kiểu khác? Ví dụ như trói tôi lại, đánh tôi hay là rỏ nến lên người...”
“Tôi thật sự hận anh.” Hàn Hiểu khóc thành tiếng, “Tôi thích La Thanh Phong suốt mười năm, không dễ dàng gì đến được với anh ấy, cuối cùng lại bị anh phá hoại...” Tự nhiên biến mất vô nguyên cớ, ở cùng một người đàn ông khác, ngay cả bản thân cô còn không chấp nhận nổi, huống hồ là La Thanh Phong?
Hình Nguyên lại cười, “Để ý cái này để ý cái kia... phải nói là cô rất ngốc, là một cô gái siêu ngốc nghếch! Tôi nói với cô, những lý do vớ vẩn đó chỉ là của những người đàn ông không yêu mình nên kiếm cớ mà thôi. Đối với La Thanh Phong... nói dễ nghe hơn một chút là quá tự tôn, nói khó nghe hơn một chút là quá ích kỷ, cậu ta có gì tốt?”
“Anh có tư cách gì để nói xấu anh ấy?” Hàn Hiểu mở to đôi mắt đỏ hoe vẫn còn đầy nước mắt, tức giận nhìn anh, “Anh là con người rất bỉ ổi, rất biến thái...”
“Được rồi, được rồi,” Hình Nguyên cười hi hi vuốt tóc cô, “Tôi xấu xa sao? Coi như là tôi xấu xa, tôi chưa bao giờ giả vờ là người tốt.”
Hàn Hiểu cầm lấy khăn giấy Hình Nguyên đưa cho lau mũi. Đầu tiên cô tức giận vì không có cách nào gọi được điện thoại, nhưng bây giờ... cô lại tránh để mình nhìn thấy điện thoại di động của bố mẹ.
Cô nên giải thích như thế nào với La Thanh Phong? Nói rằng mình không có cách nào chống cự sao? Nói Hình Nguyên lấy điện thoại của mình, không để mình liên lạc với bên ngoài sao? Nói là mình đã trở nên tàn phế nên không có cơ hội trốn thoát sao?
Đều là lý do.
Nhưng những lý do này... Hàn Hiểu không thể nói được thành lời.
Muốn giải thích nhưng không biết