Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Không Trốn Chạy

Tình Yêu Không Trốn Chạy

Tác giả: Kinh Hồng

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341250

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1250 lượt.

đàn ông hạ mình để đối xử tốt với một người phụ nữ, chỉ có thể dùng từ “đáng sợ” để miêu tả kết quả.
Ví dụ như nồi thuốc bổ tối hôm qua.
Hàn Hiểu rất muốn biết những cô gái khác sẽ phản ứng như thế nào khi nhìn thấy một nồi thuốc bổ đen sì sì, khi thấy anh ta mặc tạp dề có hình nhân vật phim hoạt hình tốn bao công sức và hai tiếng đồng hồ với các vị thuốc quý để nấu cho cô.
Hàn Hiểu cảm thấy vô cùng ngạc nhiên, sau khi nhận lấy mới nhớ nói một tiếng “cảm ơn”.
Sau đó anh ta ngồi bên cạnh cô, vừa cười vừa nhìn cô uống hết với vẻ hài lòng, giống hệt như một người chồng thương vợ. Suy nghĩ này khiến cho Hàn Hiểu cảm thấy không thoải mái. Hàn Hiểu nghĩ, người ở trong ánh mắt của Hình Nguyên chắc chắn không phải là cô mà là cô Anne Bạch bí ẩn nào đó đang uống thuốc.
Tất cả những gì anh ta làm cho cô chẳng qua chỉ là vì ảnh hưởng của mối tình trước đây của anh ta. Suy nghĩ này khiến cho cô cảm thấy khó chịu hơn cả mùi thuốc kỳ lạ trong bát.
Thật sự cô cảm thấy không thoải mái khi một người đối xử tốt với cô chỉ vì cô có điều gì đó anh ta vẫn mong chờ...
Thật là biến thái.
Hàn Hiểu cảm thấy trong mắt Hình Nguyên, mình đã hoàn toàn biến thành một bức tranh sống của Anne Bạch. Vì thế, khi anh quan tâm đến cô, cô cảm thấy tâm trạng của mình ngày càng phiền muộn.
Cô bắt đầu trở nên ít nói, thậm chí khi bác sỹ điều trị hỏi về tình trạng sức khỏe của cô, cô cũng giả vờ không nghe thấy. Dù sao cũng không phải chỉ một lần cô nói với ông ấy, “Để tôi rời khỏi chốn quỷ quái này, tôi sẽ khỏe ngay.”
Hình Nguyên nhận ra sự khác lạ của cô nên bắt đầu tìm cách để cô vui. Nhưng ánh mắt của anh ta có vẻ hơi buồn, không biết rốt cuộc kẻ biến thái này đang nhìn ai?
Hình Nguyên vẫn mang đến cho cô rất nhiều đĩa phim. Hàn Hiểu tiện tay lấy một chiếc, đó là bộ phim “Tình yêu bốn trăm năm” về quỷ hút máu.
Cô đã từng xem bộ phim này ở nhà Quách Dung Dung mấy năm trước. Hôm đó xem xong phim, cô ở lại chỗ Quách Dung Dung suốt cả đêm, không dám về nhà mình. Thật ra bây giờ nghĩ lại, cô cũng cảm thấy không còn đáng sợ như thế. Hơn nữa, hình ảnh quỷ hút máu Piaget khi mới vào trong lâu đài, lau vội nước mắt khi nhìn thấy bức ảnh của Mina trên đầu giường nhân vật nam chính để lại ấn tượng sâu sắc trong cô.
“Xem phim này sao?” Hình Nguyên nhìn cô cầm chiếc đĩa thần người, vội nói: “Phim cũ rồi, không đáng sợ lắm.”
Hàn Hiểu không nói gì, trong đầu bắt đầu hiện lên những đoạn phim ấn tượng nhất đối với cô. Đầu đường London, quỷ hút máu Piaget yên lặng nhìn vào mắt Mina; Hắn nói “Anh vượt thời gian và biển lớn đến đây đợi em; nước mắt của Mina bị hắn ta bóp vụn trong lòng bàn tay, biến thành những viên đá quý; Mina đứng ở đầu mũi tàu xé nát cuốn nhật ký của mình, dáng vẻ khi cô ôm hắn ta khóc...
Rõ ràng là bộ phim về quỷ hút máu giết người, nhưng khi nhớ lại, những gì hiện lên trong ký ức của cô chỉ là những đoạn phim ấm áp về tình cảm. Có lẽ phải đắm chìm trong tình yêu như thế nào đó mới có thể kéo dài tình cảm trong một thời gian dài tới bốn trăm năm như thế...
Không biết tình cảm như thế nào mà mạnh mẽ đến mức... kéo dài tới bốn trăm năm, khiến hắn dù đã chết cũng không từ bỏ?
“Bộ phim lừa dối”, Hình Nguyên rõ ràng không lý giải theo hướng của cô, vì giọng của anh tỏ rõ vẻ coi thường, “Bốn trăm năm... Thời gian dài như thế có thể nhớ được gì nữa! Cô nghĩ mà xem, nếu tôi hỏi cô giáo viên thời trung học của cô là ai, cô cũng phải nghĩ lại mất một lúc đúng không?”
Hàn Hiểu không nói gì.
Hình Nguyên nói tiếp: “Hắn ta còn nhốt vị hôn phu của người ta lại. Cô gái London đó dù sao cũng chưa phải là vợ của hắn ta, cố sống cố chết...”
Hàn Hiểu vứt đĩa phim lên bàn kêu tạch một tiếng, ngẩng đầu hỏi lại anh: “Hàn Hiểu ở thành phố T rõ ràng không phải là người tình trong mộng Anne Bạch của anh, anh cố sống cố chết như thế thì được coi là gì?”
Hình Nguyên như ngừng thở, nhìn trong ánh mắt của anh có thể thấy một ngọn lửa đang giận dữ.
Hàn Hiểu nhìn những đường nét căng thẳng trên mặt anh ta, trong lòng cô cảm thấy vui kỳ lạ, ánh mắt của cô càng trở nên khiên khích, “So với hắn ta, anh chỉ không trực tiếp ra tay với La Thanh Phong mà thôi. Đương nhiên, anh không cần, vì anh có nhiều ưu thế hơn quỷ hút máu, quỷ hút máu không có em họ tài giỏi như Vu Dương.”
Hình Nguyên đặt mạnh chiếc đĩa xuống bàn, hất tất cả đống đĩa rơi xuống đất kêu loảng xoảng rồi không ngoảnh đầu lại bước ra khỏi phòng, bước chân rất nặng nề, có vẻ như anh ta đang rất giận dữ.
“Có gan làm không có gan chịu. Coi người khác là ngốc nghếch, tùy ý trêu đùa sao?” Hàn Hiểu lấy chân đá đống đĩa phim, “Thật không ra gì!”
Cho đến bữa tối, kẻ không ra gì Hình Nguyên mới xuất hiện. Đi cùng anh ta còn có bố mẹ của Hàn Hiểu.
Hàn Hiểu bực bội cầm chiếc dao ném về phía Hình Nguyên, “Hình Nguyên, rốt cuộc anh có phải là người nữa không?” Bản thân cô bị giam hãm ở đây cũng được, tự nhiên lại...
Chiếc dao bay qua vai Hình Nguyên đập vào khung cửa rồi rơi xuống đất, phát ra một âm thanh sắc lạnh
Ông Hàn và bà Hàn chưa bao gi