Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Không Trốn Chạy

Tình Yêu Không Trốn Chạy

Tác giả: Kinh Hồng

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341243

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1243 lượt.

thời tiết như Hàn Hiểu bỗng nhiên ghét trời mưa.
Chỗ nào cũng ướt át, trong không khí, trên da, ngay cả chăn cũng cảm thấy có hơi nước. Mùi lá mục có ở khắp nơi, cho dù đóng chặt cửa sổ cũng không ngăn được hết mùi khó chịu đó.
Đặt laptop lên chiếc bàn thấp, Hàn Hiểu ngồi khoanh chân trên thảm, đang gõ lách cách trên bàn phím chỉnh sửa số liệu. Bên cạnh cô là bản vẽ Lưu Đông Pha cử người mang đến, bày đầy trên thảm lông dê màu trắng. Bản vẽ đã được phơi khô, tỏa ra mùi hương dễ chịu quen thuộc.
Bản vẽ kỹ thuật được xử lý bằng axit sulturic sau khi phơi khô sẽ có màu xanh lam nhạt nên được gọi là ‘bản vẽ xanh lam”. Đây là điều Hàn Hiểu biết sau khi đi làm. Nhưng lúc đi học cô có ấn tượng với “Bản vẽ xanh lam trong xây dựng hiện đại hóa xã hội chủ nghĩa” rất sâu sắc nên cho đến giờ, đối với cô danh từ này có một ý nghĩa vô cùng to lớn. Có lẽ hơi hài hước khi nói rằng cảm giác đó thật sự... rất thần bí.
Đặc biệt trong thời gian mang tiếng là điều trị dưỡng bệnh nhưng thật ra là bị giam hãm như thế này, có thể được làm việc là điều có ý nghĩa rất to lớn đối với Hàn Hiểu. Cô tiếp tục làm những việc mình quen thuộc và yêu thích, không còn cảm giác bị thế giới hoàn toàn quên lãng nữa. Hơn nữa, những điều không như ý chỉ là tạm thời...
Liệu có điều gì có thể khiến cô cảm động hơn không?
Trà sữa đã lạnh rồi, Hàn Hiểu nhấp một ngụm, đang do dự không biết nên gọi người đến thay hay tự mình đứng dậy xuống nhà bếp ở tầng dưới thì nghe thấy có hai tiếng gõ cửa bên ngoài. Sau đó, không đợi cô nói “mời vào”, cửa đã được đẩy ra, Hình Nguyên ôm một hộp quà to cười hi hi bước vào.
Luôn là như vậy.
Hàn Hiểu thở dài. Phép lịch sự của con người này mãi mãi giống như điếu thuốc trên tay, chỉ giả bộ giơ lên trước mặt người khác rồi điềm nhiên nhét lại vào trong hộp thuốc của mình.
“Hiểu Hiểu, Tiểu Hàn, đến lúc nghỉ ngơi rồi, xem tôi đem đến cho cô thứ gì thú vị nào?”
Hàn Hiểu không ngẩng đầu lên nói: “Nếu trong vòng một phút anh biết mất trước mặt tôi, tôi sẽ cảm thấy thú vị hơn.”
Hình Nguyên không để ý đến thái độ của cô, đàng hoàng ngồi xuống trước mặt cô rồi đậy nắp máy tính của cô lại.
“Hình Nguyên!” Hàn Hiểu bị hành động của anh chọc tức, “Anh...”
Chưa nói hết, chiếc hộp giấy đặt trên thảm xê dịch, sau đó có tiếng cào, dường như có một con vật gì đó ở trong đang cố gắng cào vào thành hộp.
Hàn Hiểu bị cuốn hút bởi chiếc hộp, “Gì đấy?”
Hình Nguyên dùng mũi chân đá chiếc hộp đến trước mặt cô, cười hi hi nói: “Mở ra xem đi.”
Hàn Hiểu cẩn thận cầm lấy nắp hộp, chưa kịp nhấc lên, nắp hộp có thắt nơ hình cánh bướm đã bị vật gì đó đội lên, một cái đầu tròn màu trắng tinh nhô lên qua khe hở.
Hàn Hiểu giật mình, tay run run, nắp hộp rơi xuống đúng đầu chú cún nhỏ xinh như một quả cầu bông khiến nó kêu thành tiếng vẻ không hài lòng.
“Con chó nhỏ ở đâu thế?” Hàn Hiểu kéo nắp hộp lên, ôm lấy chú cún vào lòng rồi chăm chú ngắm nhìn.
Đây là một chú chó giống Pomeranian rất xinh xắn.
Hình Nguyên tiến lại gần vuốt lông nó rồi bình thản hỏi cô: “Hiểu Hiểu, trước khi tôi giao nó cho cô, cô hãy nói với tôi, rốt cuộc cô có biết chăm sóc vật nuôi không?”
Bởi mẹ của Hàn Hiểu dị ứng với lông chó nên từ nhỏ đến lớn Hàn Hiểu chưa bao giờ nuôi vật nuôi, vì thế đương nhiên không có kinh nghiệm chăm sóc. Ngược lại, Hình Nguyên giảng giải cho cô rất kỹ lưỡng, anh còn đem chú cún ấn vào chậu nước rồi dạy cô cách tắm cho nó.
Hàn Hiểu ngạc nhiên nhìn anh dùng hai bàn tay to lớn vuốt đi vuốt lại trên đầu chú cún, nó rất ngoan ngoãn và có vẻ chịu nghe lời.
“Cô định lấy một thứ gì đó cô thích hay ghét để đặt tên cho nó?” Hình Nguyên nhấc chú cún ra khỏi bồn tắm, vừa lấy khăn lông to lau cho nó, vừa cười hỏi Hàn Hiểu.
Hàn Hiểu nghiêng đầu nghĩ ngợi, bình thản nhìn anh, “Đương nhiên là điều gì đó ghét.”
Hình Nguyên cười đáp: “Không phải gọi là Hình Nguyên chứ?”
“Cũng là một ý kiến...” Hàn Hiểu lườm anh, “Nhưng tôi không muốn phải gọi tên anh mấy trăm lần mỗi ngày.”
Hình Nguyên lại cười, “Hay gọi là... cơn bão?”
Hàn Hiểu nhìn anh một lúc rồi nói khiêu khích, “Gọi là... vải!”
“Gì?” Rõ ràng là Hình Nguyên ngạc nhiên, “Vải? Cô không thích ăn vải à?”
“Coi như thế đi,” Hàn Hiểu hàm hồ nói, “Phải bóc vỏ, hơn nữa ăn nhiều còn bị nhiệt.”
Hình Nguyên tin là thật, ngẩng đầu nhìn Hàn Hiểu đang ôm chú cún cười buồn buồn, “Cô cười gì thế?”
“Không có gì, không có gì...” Hàn Hiểu giơ chú cún lên che mặt.
Bỗng nhiên cô nhận thấy Hình Nguyên cũng có tâm trạng gì đó bởi lời nói không đầu không cuối của mình, cảm giác này... thật sự rất khó hình dung...
Thật ra suy nghĩ của Hàn Hiểu không phức tạp, nếu để ý suy luận một chút là có thể đoán ra được: Hình Nguyên - Vu Dương - Ngư Dương - Trường hận ca - Dương Quý Phi - Dương Quý Phi thích ăn vải - Vải... [“Ngư Dương bề cổ động địa lai” trong tác phẩm “Trường hận ca” của Bạch Cư Dị. Vu Dương và Ngư Dương đều có phiên âm là Yu Yang.'>
“Đáng yêu không?” Hình Nguyên đắc ý cười, “ Đây là giống chó Pomeranian chính gốc, càng lớn càng đẹp,


Old school Swatch Watches