Tác giả: Kinh Hồng
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341369
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1369 lượt.
thế hệ sau cũng đẹp như vậy. Lúc còn nhỏ tôi từng nuôi một con.”
Hàn Hiểu cẩn thận ôm chú cún nhỏ, tiện miệng hỏi: “Vậy sao? Sau đó thì sao?”
Hình Nguyên thở dài, “Bị xe đâm chết rồi.”
“Gì?” Hàn Hiểu ngẩng đầu nhìn Hình Nguyên, ngạc nhiên khi nhìn thấy vẻ đau xót trong ánh mắt của anh.
Hình Nguyên vuốt lớp lông mềm của chú cún rồi thở dài, “Lúc đó bố tôi đang mở rộng phạm vi hoạt động cho họ Vu, sợ gia đình mình có thể bị hại nên tôi và mẹ tôi phải sống ở một nơi có rất nhiều vệ sỹ. Trong một thời gian dài tôi phải tự học ở nhà, không được đến trường. Hơn nữa mẹ tôi... ngoài việc lo lắng cho bố tôi còn bận đánh ghen với người phụ nữ khác, căn bản không thể chăm sóc tôi. Tôi không có bạn bè, bình thường chỉ có một chú cún làm bạn. Vì vậy, khi tôi được quang minh chính đại đến các khu vui chơi, tôi thường dẫn nó theo...” Hình Nguyên yên lặng một lát rồi nói, “Sau đó nghe vệ sỹ kể lại, lẽ ra chiếc xe đó đâm vào tôi, nhưng vì lái xe bị trúng đạn nên xe chạy lệch đi và đâm vào “Bóng da”...”
Sau tiếng thở dài lúc ban đầu, giọng điệu của anh luôn rất bình tĩnh.
Nhưng bỗng nhiên Hàn Hiểu không muốn nghe tiếp.
“Gọi là bóng da sao? Cái tên không sáng tạo gì như thế chắc chắn là do anh đặt đúng không? Phải rồi, không phải là anh muốn đặt tên cho chú chó Pomeranian này là bóng da chứ?” Nói đến đây, Hàn Hiểu cảnh giác ôm chặt lấy chú cún trong tay.
Ánh mắt của Hình Nguyên sáng lên. Sau đó, anh cười và đưa tay vuốt tóc Hàn Hiểu, “Có vẻ như cô sợ tôi cướp mất cún yêu của cô vậy, nhỏ nhen!”
Hàn Hiểu tránh bàn tay của anh với vẻ không tự nhiên, “Nói rồi, gọi thế nào cũng được, nhưng không được phép gọi là bóng da!”
“Được,” Hình Nguyên thu tay lại, nghiêng đầu nghĩ ngợi, “Gọi là sương mù Ailen? Cointreau? Carmpari...”
Hàn Hiểu chưa nghe thấy tên đó bao giờ, đang tròn mắt không hiểu những cái tên anh ấy đưa ra có ý nghĩa gì đã thấy Hình Nguyên nói: “Hay gọi những cái tên dân dã hơn? Vodka, Hennessy, JohnnieWalker, Chivas? Nếu không gọi là “đồ uống cao cấp RemyMartin”, thế nào?”
Hàn Hiểu sau một hồi cũng biết anh đang nói đến điều gì, cầm lấy chiếc khăn lông ném vào anh.
Hình Nguyên cười bắt lấy chiếc khăn, “Tôi rất nghiêm túc mà. Hay đặt tên là Vodka? Đó là loại rượu mà tôi thích nhất. Đàn ông đều thích Vodka, lẽ nào cô không muốn ai nhìn thấy chú cún nhỏ này cũng thích?”
Hàn Hiểu trợn mắt nhìn anh rồi giơ cao chú cún trước mặt Hình Nguyên, “Cún bông, mày hãy nhìn kỹ người đàn ông độc ác này, anh ta muốn mọi người hiểu nhầm mày là bợm rượu. Nếu mày nhìn thấy anh ta thì hãy cắn anh ta, nhớ chưa?"
Chú chó nhỏ nghiêng đầu liếm lên mu bàn tay của Hàn Hiểu khiến cô hơi nhột. Hàn Hiểu bật cười, tay run run, suýt chút nữa thì ném chú cún đi, Hình Nguyên vội vàng đưa tay ra đỡ.
Tay của anh chạm lên mu bàn tay cô, trong giây lát cảm thấy như bị điện giật. Tim Hàn Hiểu đập loạn nhịp, cô thấy hơi thở của anh trên đỉnh đầu mình, anh thở gấp hơn bao giờ hết nhưng cô không dàm ngẩng đầu lên.
Bên ngoài cửa có tiếng gõ cửa nhè nhẹ.
Hình Nguyên lủi về phía sau một bước. Hàn Hiểu dường như đang có tâm sự gì đó, thở phào nhẹ nhõm.
Cửa được mở ra, một người đàn ông không bộc lộ bất kỳ thái độ nào đứng ngoài cửa.
Hàn Hiểu biết tên anh ta là Johnny, hình như là trợ lý đặc biệt của Hình Nguyên.
Johnny gật đầu chào cô rồi ra hiệu bằng tay rất kỳ lạ với Hình Nguyên, mặt Hình Nguyên biến sắc.
Hàn Hiểu thấy hai người đàn ông giao lưu với nhau nội dung nào đó không sao hiểu nổi ngay trước mắt mình, cô cảm thấy nóng ruột kỳ lạ. Nhưng không đợi cô hỏi, Johnny đã bước ra ngoài.
Hình Nguyên cười miễn cưỡng, “Tôi phải đi ra ngoài một chuyến, cô chơi với chú cún đó nhé.”
Tim Hàn Hiểu bắt đầu đập mạnh, cô cảm thấy vô cùng sợ hãi. Mặc dù Hàn Hiểu không nhìn ra được điều gì ẩn sau ánh mắt của anh ấy, nhưng cảm giác hoảng hốt giống như một cơn lạnh buốt đang lan tỏa từ chân lên khắp người cô.
Hình Nguyên bước ra ngoài cửa, quay đầu lại nhìn, thấy cô vẫn đi theo sau mình thì thấy hơi kỳ lạ. Nheo mắt lại, Hình Nguyên cười, “Không phải là lưu luyến không muốn xa tôi chứ? À, để tôi nghĩ xem nên gọi điều này là gì? Hiệu ứng Stockholm sao?”
Hàn Hiểu biết anh đang cố ý chọc cười cô nhưng cô không sao cười được.
Sự vui vẻ trong ánh mắt của Hình Nguyên biến mất, ánh mắt anh nhìn cô dịu dàng. Anh đưa tay vén tóc ra sau tai cho Hàn Hiểu, ngón tay chạm nhẹ vào gáy cô, dường như lưu luyến không muốn rời đi. Sau đó, anh cúi người, hôn nhanh lên môi cô.
Hàn Hiểu mơ hồ cảm thấy mình nên tránh môi anh nhưng cô lại không làm như vậy.
Hơi ấm trên môi anh khiến cô cảm thấy yên lòng hơn, dường như làm biến mất những lo lắng trong lòng cô. Đó là một nụ hôn rất nhẹ, Hình Nguyên dường như đang muốn trốn tránh điều gì đó đứng thẳng người lên, cúi đầu nhìn chú cún nhỏ đang kẹp giữa hai người, cười nhỏ: “Chú cún này thật là vướng víu.”
Chú cún nhỏ ngẩng đầu lên nhìn hai khuôn mặt đang ghé sát lại nhau, đôi mắt long lanh đẹp như hai viên ngọc hoàn mỹ.
Ngón tay Hình Nguyên chạm lên gò má ửng hồng của