XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Không Trốn Chạy

Tình Yêu Không Trốn Chạy

Tác giả: Kinh Hồng

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341231

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1231 lượt.

Hàn Hiểu, nói nhỏ: “Đợi bao giờ xong việc nằm trong lòng bàn tay này tôi sẽ sắp xếp đưa cô về. Chỉ vài ngày thôi, ông Lưu cũng đã giục vài lần rồi...” Hình Nguyên dường như không biết phải nói gì, yên lặng một lát rồi mở cửa bước ra ngoài.
Cánh cửa gỗ nặng nề khép lại, căn phòng trở nên trống trải.
Một cảm giác mất mát hiện lên trong đầu khiến Hàn Hiểu không biết phải làm thế nào. Cô bất giác cầm lấy tay vịn, nhẹ nhàng mở cửa.
Quả nhiên Hình Nguyên vẫn chưa đi xa khỏi phòng, Johnny đang đứng ngoài cửa, không tỏ thái độ gì đưa một chiếc hộp đã mở sẵn ra trước mặt Hình Nguyên.
Hình Nguyên lấy ra một vật gì đó từ bên trong, bình thản xoay xoay hai vòng.
Hàn Hiểu ngừng thở, đầu ngón tay tự nhiên trở nên lạnh buốt. Cho đến khi hai người đàn ông lần lượt bước về cuối hành lang, Hàn Hiểu vẫn không hết run rẩy.
Mặc dù chỉ nhìn thoáng qua nhưng cô vẫn có thể khẳng định, vật Johnny đã đưa cho Hình Nguyên là một khẩu súng!
Lúc Hình Nguyên rời đi là sau buổi trưa, cho đến bữa tối anh vẫn không quay lại. Trong nhà ăn vắng vẻ chỉ có ba người nhà Hàn Hiểu. Bớt đi một người có tài ăn nói, không khí trong phòng nặng nề hơn bình thường.
Bà Hàn đang khen Hình Nguyên nhưng Hàn Hiểu không chú tâm lắm. Đã vài tiếng đồng hồ trôi qua, bên ngoài vẫn không có động tĩnh gì. Hàn Hiểu không tưởng tượng được anh ấy sẽ đem khẩu súng đó đi đâu...
Chơi với chú cún nhỏ cho đến khi trời tối mịt, Hình Nguyên vẫn chưa quay lại.
Trong tâm trạng bất an, Hàn Hiểu nhận ra một sự thật: Cô không biết điều gì về Hình Nguyên.






Nó tên là Vodka
Có lẽ một người phụ nữ luôn hy vọng xuất hiện một người đàn ông như vậy trong cuộc sống, có thể bao dung con người thật sự của mình. Cho dù mình vừa ngủ dậy, quần áo trên người nhàu nhĩ, anh ấy cũng cảm thấy mình đẹp nhất...
Đêm trên núi yên tĩnh lạ thường, không có gió, ngay cả tiếng cành cây xao động cũng không có.
Hàn Hiểu trở mình liên tục không sao ngủ được, chú cún nhỏ lại rất vui mừng khi có người chơi với nó. Nó lăn đi lăn lại trong lòng Hàn Hiểu, cắn dây áo ngủ của cô, chiếc đuôi nhỏ không ngừng vẫy vẫy.
“Tao mất ngủ rồi.” Hàn Hiểu vuốt ve cổ nó, buồn bã nghĩ, “Tự nhiên mình lại bị một khẩu súng làm cho mất ngủ. Thật ra chỉ cần bật ti vi, kênh nào cũng có thể nhìn thấy thứ đồ chơi đó…
Bên ngoài cánh cửa sắt cao và to, những chiếc xe tiến vào từ con đường núi, rất nhiều ánh đèn giao vào vào nhau thành một vùng ánh sáng khiến người ta kinh ngạc.
Trong mơ hồ, một linh cảm không hay đột nhiên xuất hiện trong lòng, Hàn Hiểu ôm lấy chú cún chạy ra khỏi phòng ngủ.
Đèn trên tường hành lang vẫn sáng nhưng ánh sáng bị chỉnh cho yếu đi khiến người ta cảm thấy ức chế. Nhìn thấy mọi thứ nhưng lại không rõ thứ gì, cảm giác đó khiến cho tinh thần hoảng loạn và lo lắng.
Hàn Hiểu chạy xuống cầu thang, kéo cửa ở tầng trệt.
Gió đêm có mùi hương của rừng phả vào mặt, lạnh lẽo. Hàn Hiểu rụt vai lại, ôm chặt lấy chú cún trong lòng.
Cửa của bệnh viện đã mở, những chiếc xe màu đen chạy vào, đỗ lung tung dưới khu nhà điều trị ở phía nam.
Cửa lớn tầng trệt tòa nhà điều trị đã mở rộng, các nhân viên y tá mặc áo trắng chạy ra chạy vào. Từ trong xe, những người đàn ông với gương mặt mơ hồ bước ra, tụ tập gần khu nhà.
Lúc một chân của Hàn Hiểu chạm lên bậc thềm thì có một cánh tay giữ lại, giọng nói của người đó có khẩu âm nước ngoài hơi kỳ lạ, nói nhỏ: “Cô Hàn, xin lỗi, cô không được vào.”
Hàn Hiểu ngẩng đầu nhìn thấy người đàn ông đã đưa súng cho Hình Nguyên ở hành lang. Khuôn mặt của anh tỏ thái độ lạnh lùng và trịnh trọng.
Hàn Hiểu nhìn anh rồi nhìn các nhân viên bác sỹ y tá đang bận rộn, do dự rồi hỏi: “Hình Nguyên đâu? Anh ấy ở bên trong à?”
Người đàn ông có tên là Johnny cố gắng đứng chắn trước mặt cô, không hề nhượng bộ, “Vâng, anh ấy ở bên trong. Anh ấy bị trúng đạn ở ngực, đang chuẩn bị phẫu thuật.”
Hàn Hiểu ngạc nhiên nhìn vẻ mặt không bộc lộ thái độ gì của anh ta, không hiểu sao anh ta có thể bình tĩnh thông báo một tin như thế, bình tĩnh đến mức khiến cô có cảm giác đó không phải là sự thật, chỉ là cô đang mộng du mà thôi.
Cánh tay của cô bất giác co lại khiến cho chú cún nhỏ trong lòng cô khó chịu kêu lên hai tiếng. Hàn Hiểu vuốt cổ nó, ngẩng đầu hỏi Johnny: “Tôi có thể vào thăm anh ấy không?”
Ánh mắt của Johnny lộ vẻ ngạc nhiên rồi lắc đầu, “Rất xin lỗi, tổng giám đốc Hình đã dặn, cô không được vào.”
“Vì sao?” Hàn Hiểu dồn hỏi.
Johnny không nói gì nữa, yên lặng nhìn sang hướng khác.
Không có người nói chuyện, những âm thanh vọng ra từ phòng điều trị càng lớn. Tiếng các nhân viên y tá chạy đi chạy lại, tiếng đóng mở cửa, tiếng nói chuyện nho nhỏ và thoang thoảng có mùi thuốc khử trùng khiến người ta lo lắng.
Hàn Hiểu thấy hơi lạnh. Cô chạy ra ngoài vội quá nên quên không khoác thêm áo khoác bên ngoài quần áo ngủ. Hơn nữa lúc chạy xuống cầu thang, không biết cô đã làm rơi mất một chiếc dép ở chỗ nào. Trên bãi cỏ đầy nước, cô lạnh đến nỗi không đứng v