XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Không Trốn Chạy

Tình Yêu Không Trốn Chạy

Tác giả: Kinh Hồng

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341217

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1217 lượt.

là anh muốn ra mặt thay Vu Dương.”
Hình Nguyên không nói gì.
Thật ra Vu Dương làm gì ở chỗ La Thanh Phong anh đều biết. Mặc dù anh không muốn ra mặt hộ Vu Dương, cũng không cảm thấy Vu Dương làm thế có gì không đúng. Theo anh, thái độ của La Thanh Phong với Vu Dương luôn không rõ ràng, chưa bao giờ từ chối rõ ràng, cũng chưa bao giờ chấp nhận rõ ràng. Trong hoàn cảnh như thế, cậu ta bỗng nhiên đi lại với một cô gái khác, không tránh được việc làm cho Vu Dương không vui, nếu là anh, anh cũng không cam tâm.
“Thanh Phong xử lý việc này không tốt.” Hình Nguyên lười biếng nhìn nắng chiếu bên ngoài cửa sổ, giọng có vẻ không vui, “Bên này Vu Dương chưa kịp kéo, bên kia đã lôi Hiểu Hiểu xuống nước.”
“Em biết,’ Anne Bạch xoa đầu ngón tay thở dài, “Một người là em trai của Thanh Thụ, một người là bạn thân của em, đương nhiên em cũng hy vọng họ có thể đến với nhau. Nhưng hai người đó đều là những đứa trẻ được chiều chuộng quá sinh hư... Em đoán tính cách tiểu thư của Vu Dương khiến La Thanh Phong không chịu nổi nữa.”
Hình Nguyên mím miệng cười. Anh nghĩ đến dáng vẻ ghê gớm của Hàn Hiểu, không hiểu tính cách tốt đẹp của cô ấy biến đi đâu mất. Nhưng trước mặt la Thanh Phong, cô ấy không bao giờ như vậy...
Có nên coi điều này như một sự đãi ngộ đặc biệt đối với anh không?






Đây không phải là lý do
“Vì sao anh hôn em lại khiến em đau thương như thế?”
“Đây không phải là lý do.” Hình Nguyên lạnh lùng hừ một tiếng, “Chuyện tình cảm đơn giản như vậy sao? Cậu ta ăn thịt chán rồi, giờ lại muốn ăn dưa chuột cho đỡ ngán sao?”
Anne Bạch vặn vẹo đầu ngón tay không nói gì. Sự thật có lẽ không phải như vậy, nhưng cô không biết rốt cuộc mối quan hệ giữa La Thanh Phong và hai người phụ nữ này như thế nào, huống hồ cậu ấy không còn là một đứa trẻ cần có người chăm sóc nữa, cô không có tư cách nào để biện minh hộ cậu ấy.
“Chỉ cần anh để Hàn Hiểu về, có thể coi như em đã làm xong việc cậu ấy nhờ.” Anne Bạch thở dài, “Về vấn đề giữa hai người, em cũng không định hỏi, dù sao em cũng không phải là Nguyệt lão...” Nói đến đây, ánh mắt của Anne Bạch đầy ý vị, “Này, anh đang theo đuổi cô ấy đúng không?”
“An... ne... Bạch!”
“Hình tiên sinh, anh đừng dọa em.” Anne Bạch vỗ ngực, “Vài ngày nữa, em sẽ đi thành phố T. Nếu anh dọa em, lúc đó có thể em sẽ nói ra điều gì đó khiêu khích cô ấy, sau đó việc theo đuổi của anh sẽ càng khó khăn hơn. Em không dọa anh đâu.”
“An... ne... Bạch!”
“Có em!” Anne Bạch cười hi hi tiến lại gần, “Ông chủ có gì muốn dặn dò?”
Hình Nguyên trợn mắt nhìn cô, không nén được thở dài, “Em đi thành phố T thật sao?”
Anne Bạch gật đầu, trong lòng mong chờ những gì Hình Nguyên sẽ nói tiếp, nhưng anh lại yên lặng.
Anne Bạch vỗ vai anh, “Người anh em, anh đừng gò ép bản thân nữa, muốn theo đuổi cứ theo đuổi. Nếu anh theo đuổi được cô ấy, Thanh Phong cũng sẽ ở lại bên Vu Dương.”
Nét mặt Hình Nguyên lộ vẻ ngạc nhiên, anh không ngờ cô ấy có thể đứng cùng một phía với mình trong vấn đề của Vu Dương.
Dường như Anne Bạch biết được anh đang nghĩ gì, thái độ cô rất bình tĩnh, “Vu Dương là người bạn đầu tiên em quen sau khi xuất ngoại. Lúc đó em không hiểu gì, ngoại ngữ cũng không giỏi, nếu không có cô ấy, em không biết mình có thể tốt nghiệp được không. Hơn nữa...” Cô nhìn Hình Nguyên, ánh mắt rất dịu dàng, “Em đã nhìn thấy cô ấy khóc. Một cô bé kiêu ngạo như thế có thể khóc như một đứa trẻ chỉ vì một câu nói của Thanh Phong...”
“Có lẽ cách biểu đạt của cô ấy có vấn đề, nhưng em biết là cô ấy thích cậu ấy.” Anne Bạch nhún vai, “Cô ấy là bạn tốt nhất của em, em không muốn nhìn thấy cô ấy khóc. Chỉ đơn giản vậy thôi.”
Hình Nguyên vẫn không nói gì, anh cũng không biết nên nói gì. vốn dĩ anh không hiểu tình cảm giữa phụ nữ với nhau. Lúc định thần lại anh thấy Anne Bạch đang ngồi ở bên giường nhìn mình, mắt chớp chớp, không có vẻ gì là tử tế.
Hình Nguyên cảnh giác ngay lập tức, “Em định làm gì?”
Anne Bạch cười lới, “Anh yên tâm, em sẽ không làm gì đâu. Em chỉ đang nghĩ, đợi em quay về thành phố T, chắc chắn em phải đi thăm “món điểm tâm ngọt ngào” của anh.”
“Anne Bạch, anh cảnh cáo em...”
Anne Bạch cười hi hi đứng dậy, rõ ràng không buồn quan tâm đến thái độ uy hiếp của anh, “Cảnh cáo em? Anh tự làm sao, dù sao hai ngày nữa em cũng đi rồi.”
Hình Nguyên chau mày định nói gì đó, Anne Bạch đã tiến lại gần, thái độ bình tĩnh hơn bao giờ hết, “Anh Hình, anh muốn làm gì hãy mau khỏe lại. Anh có dám đánh cược với em không? Em đoán lúc này “món điểm tâm ngọt ngào” của anh đã gặp Thanh Phong rồi, có khi đang tay trong tay tuôn rơi nước mắt nữa.”
Sắc mặt Hình Nguyên tối sầm lại, một tay ôm vai, thở gấp, “Có bác sỹ như em sao? Sợ bệnh nhân của mình không chết nhanh! Không biết vì sao tên ngốc nghếch Thanh Thụ lại yêu em được!”
Anne Bạch bĩu môi, “Lần nào muốn trốn tránh vấn đề anh đều công kích anh Thanh Thụ nhà em!”
Hình Nguyên hừ một tiếng, nằm xuống gối, nhắm mắt lại.
“Này,” Anne Bạch không