Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Không Trốn Chạy

Tình Yêu Không Trốn Chạy

Tác giả: Kinh Hồng

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341222

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1222 lượt.

khiến cho người ta cảm thấy như đang được ôm trong lòng.
Nếu anh ấy không trói chặt chân tay cô lúc cô muốn bỏ đi, và đẩy cô ra xa khi cô thực sự muốn ở lại...
Vào lúc này, kết quả liệu có khác không?
Cô tìm lại trong hồi ức hình ảnh của Anne Bạch, nhớ đến dáng vẻ tự tin của cô ấy khi ngẩng đầu bước xuống thềm, nhớ đến dáng vẻ nghiêng đầu mỉm cười của cô ấy khi nghe điện thoại trên bậc thềm, nhớ đến những dấu ấn của cô ấy để lại trong lòng Hình Nguyên như thế nào và khoảng cách rõ ràng giữa hình ảnh của cô ấy so với một thứ đồ rởm như mình...
Hàn Hiểu không bao giờ nghĩ rằng, trong cuộc đời mình có một ngày như thế này, một người hoàn toàn xa lạ có thể khiến cô đau lòng đến thế.
Hàn Hiểu nhắm hai mắt lại, mệt mỏi hỏi chính mình: Nếu có thể ở lại Du Viên tận mắt nhìn thấy anh ấy “tung tăng nhảy nhót” trước mặt mình và nở nụ cười đáng ghét... sự ra đi của cô liệu có phải sẽ trở thành một điều đương nhiên hay không? Liệu cô có đau khổ đến tận xương tủy như thế này không?
Rõ ràng anh ấy đã không cho cô về suốt một tháng, vì sao vào lúc này anh ấy không tiếp tục ngăn cản? Có phải vì sự xuất hiện của Anne Bạch? Hay là nói cách khác, trong mắt anh ấy, sự tồn tại của cô không còn quan trọng nữa... Anh ấy không hề để ý đến việc cô sẽ phản ứng như thế nào?
Vì sao con người này luôn tàn nhẫn một cách thẳng thừng như thế?
Vodka trèo qua cánh tay cô, giống như một đứa trẻ đang làm nũng tiến lại gần, vừa kêu khẽ vài tiếng, vừa lè lưỡi liếm lên mặt cô.
Hàn Hiểu quay sang xoa cái đầu mềm mại của nó, nói nhỏ: “Vodka, tao đúng là hết cách chữa rồi. Tao luôn nghĩ rằng tao rất tốt, nhưng bản chất của tao là xấu, tao đã lừa dối chính bản thân mình.”
Vodka rúc vào người cô, bắt đầu cúi đầu liếm lông và móng chân của mình, “Tao luôn muốn về đây, ở bên cạnh người ấy, nhưng lúc tao thật sự quay về, tao lại để rơi trái tim ở nơi đó.” Hàn Hiểu nhắm mắt, thở dài nhè nhẹ, “Vodka, tao là một cô gái không tốt.”
Vodka không liếm móng chân nữa, ngẩng đầu nhìn cô, đôi mắt đen trong veo như thủy tinh nhìn cô ấm áp.
“Tao đang nhớ anh ấy, tao luôn nghĩ không biết anh ấy có bị chết không, muốn dừng nhưng không dừng được.” Hàn Hiểu gối đầu lên một cánh tay, dùng tay còn lại vuốt ve đầu Vodka, “Đây là kết quả mà tao luôn muốn, anh ấy đã đem lại kết quả ấy cho tao, vì thế tao không thể dày mặt hối hận. Có lẽ thời điểm anh ấy cho tao tự do không thích hợp, có lẽ...”
Có lẽ “hiệu ứng stockholm” thật sự đã xảy ra với cô giống như anh nói. Hàn Hiểu hỏi mình: Nếu dục vọng lúc này của cô chỉ là một dạng bệnh thái thì khi nào có thể hồi phục? Nếu đến tìm chuyên gia tâm lý, liệu cô có thể hồi phục nhanh hơn không?
“Chỉ là bệnh thái”, cách nói này khiến Hàn Hiểu thở phào nhẹ nhõm và cảm thấy hơi buồn buồn. Điều này có nghĩa là cô đã tìm được cốt lõi của vấn đề, chỉ cần điều trị được “bệnh thái” này, cuộc sống của cô sẽ quay trở về quỹ đạo cũ - nhận bản vẽ, kiểm tra bản vẽ, nghiệm thu hiện trường, lúc rỗi rãi hẹn hò với La Thanh Phong, chiêm ngưỡng những bức tranh anh ấy vẽ...
Hàn Hiểu ôm lấy Vodka, cúi đầu hôn lên đầu nó, “Đi thôi, cưng. Chúng ta đi tắm, sau đó... mày ngủ trên giường của tao. Ai bảo mày có bộ lông dài và ấm áp như thế.”
Vodka thu người trong lòng cô, vẫy đuôi kêu vài tiếng nho nhỏ.
“Đặt tên là Vodka đi,” Anh cười rất tươi, “ Nó là một bé gái mà, lẽ nào cô không muốn mọi người đều thích nó sao...?”
Anh cười nhìn cô, ánh mắt sâu thăm thẳm... Trong ánh mắt đó có một ma lực khiến cô không thể chống cự và bị cuốn vào vòng xoáy đó. Cho dù cô giãy giụa như thế nào cũng không sao thoát ra được ánh mắt đó.
Anh giúp cô ôm chặt chú chó nghịch ngợm, hơi thở của anh phả xuống trán cô...
Hàn Hiểu biết mình đang nằm mơ. Cô mơ hồ nhớ những cảnh đã xảy ra ở trong phòng ngủ của cô trước khi anh ấy rời đi. Lúc ấy, cô chưa hề nhận ra vị trí hàng rởm của mình rõ ràng như thế.
Cô cảm thấy ngón tay của anh trượt trên cánh tay cô rồi nâng cằm cô lên.
Chỉ nhìn nhau nhưng đủ khiến cô cảm thấy chao đảo như đang ở trong phòng thiếu không khí.
Cô chưa bao giờ nhìn thẳng vào mắt anh như thế... Có lẽ vì cô biết trong mắt anh có chứa một ma lực đáng sợ. Đó là một màn đen chứa đầy giông bão, nguy hiểm nhưng cuốn hút.
Hàn Hiểu thấy khuôn mặt anh ghé sát lại gần cô đầy mê hoặc, đôi mắt đen sáng long lanh như có lửa trong đó. Tất cả những buồn bã trong lòng Hàn Hiểu cháy bùng lên khi anh ấy ghé lại gần...
Hàn Hiểu tỉnh dậy trong trạng thái hoa mắt vì khó thở như bị thiếu dưỡng khí, mồ hôi chảy khắp mặt, ngực cô nặng trịch như bị một vật gì đó đè lên, đưa tay sờ mới nhận ra đó là Vodka đang ngủ ngon lành.
Tiếng chuông điện thoại vang lên trong đêm yên tĩnh khiến cho người ta cảm thấy bất an.
Tim Hàn Hiểu đập mạnh, tay cô run run cầm lấy điện thoại trên tủ ở đầu giường, quả nhiên là một số điện thoại lạ.
Hàn Hiểu run run ấn nút nghe, tiếng một phụ nữ lạ vang lên xóa tan sự yên lặng của đêm đen, “Hàn Hiểu phải không? Tôi là Anne Bạch.”
Cho đến khi ngồi ở nhà hàng, Hàn Hiểu vẫn do dự không biế


The Soda Pop