Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Không Trốn Chạy

Tình Yêu Không Trốn Chạy

Tác giả: Kinh Hồng

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341200

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1200 lượt.

” Ngẩng đầu lên đã thấy Hàn Hiểu đang cười trộm với Lưu Thành nên vội vàng bổ sung, “Này, có thể tháo ra nhưng phải lắp vào nguyên xi cho tôi, nếu không tôi sẽ không có cách nào nói chuyện với bên cung ứng đâu...”
Hàn Hiểu vội vàng gật đầu liên tục.
Hồ Đồng không yên tâm nhấn mạnh, “Không được thừa ra linh kiện nào! Đương nhiên cũng không được thiếu!”
“Không sao!” Hàn Hiểu vội nói, “Chỉ cần lắp lại nguyên xi thôi mà.”
Cô trả lời rất nhanh khiến Hồ Đồng thở phào nhẹ nhõm, “Được, cô hãy thu dọn đống đồ này đi, cũng đến giờ về rồi, tôi tiện đường đưa cô về.” Nhà của ông ở khu vực thành phố, lại có xe nên nếu trùng giờ, Hàn Hiểu cùng mọi người trong văn phòng thường đi cùng xe ông về nhà.
Dù sao cũng là ngày đầu tiên cô quay về công ty làm, ngồi suốt nên cảm thấy hơi mệt, nếu đứng lâu vết thương ở chân vẫn đau. Hàn Hiểu đang lo lắng không biết đi xe buýt có chỗ ngồi không, gặp Hồ Đồng thật đúng lúc.
“Hôm khác cháu mời chú ăn cơm!” Hàn Hiểu cảm kích.
“Được, nhưng tôi không dám.” Hồ Đồng cười, “Nghe nói bạn trai của cô rất giỏi, có máy bay trực thăng riêng, trực tiếp đến sàn thi công đón người. Sau này biết cô mời tôi ăn cơm, nổi cơn tức giận ra tay với tôi thì sao?”
Hàn Hiểu không biết nên nói thế nào, đành cười một cách ngốc nghếch.
Nghỉ phép một tháng, sau khi quay lại với nhận ra, chuyện liên quan đến tình cảm của mình đã được đặt ra đến N giả thiết...
Giả thiết một: Người đàn ông của Hàn Hiểu là người đứng đầu xã hội đen, muốn tướng mạo có tướng mạo, muốn gia thế có gia thế... về việc vì sao chọn Hàn Hiểu... không rõ nội tình.
Giả thiết hai: Hàn Hiểu thật ra là người tình của ông chủ xã hội đen, kết quả cô lại đi bao bọc một người khác, bị ông chủ xã hội đen cảnh giác nên cho trực thăng đến đón đi để trừng phạt, về việc vì sao ông chủ xã hội đen để ý đến một người bình thường như Hàn Hiểu... xem giả thiết một.
Giả thiết ba: ông chủ xã hội đen không phải là bạn trai của Hàn Hiểu mà là chủ nợ. Nghe nói, Hàn Hiểu vay ông ta một số tiền rất lớn với lãi suất cao, chủ nợ sợ cô trốn nợ nên tìm mọi cách để bảo vệ sự an toàn cho cô. về số tiền nợ là bao nhiêu... cũng không rõ.
Hàn Hiểu dở khóc dở cười. Vì sao sức tưởng tượng của mọi người lại lớn đến thế?
Khi xe của Hồ Đồng chạy ra khỏi cổng Hải Công, Hàn Hiểu nghĩ, những người chưa đi làm dự án đều nghĩ xấu cho người khác, đúng là nhàn rỗi quá nên gây sự.
Lúc Hàn Hiểu xuống xe ở đầu đường, Hồ Đồng lại đặc biệt dặn dò cô một lần nữa: “Lúc cô lắp đồng hồ tôi đã thấy thừa ra hai con ốc và một thanh gì đó, ngày mai cô phải lắp lại. Nếu không, tôi sẽ báo lên trên cắt tiền thưởng của cô!”
Lại lôi tiền thưởng ra nói chuyện!
Hàn Hiểu lườm một cái, “Chú yên tâm, ngày mai cháu sẽ đến sớm lắp lại!"






Điểm then chốt của vấn đề
Nếu ngay cả cô ấy cũng không biết thích anh vì điểm gì, anh vì cô ấy “thích” mà chấp nhận cô ấy, chuyện này là sao?
Phố ăn vặt náo nhiệt nhất vào khoảng chín, mười giờ tối, dường như mọi quán ăn đều đông chặt khách. Mùi thơm của đồ nướng, rán và thức ăn hòa quyện vào nhau, dường như ngay cả không khí ban đêm cũng được lấy ra hấp thành mỹ vị.
Trong tiếng cười nói ngày càng ầm ĩ, những người đang yên lặng có cảm giác lạc lõng không sao tả nổi, đây đúng là một điều kỳ lạ. Lúc Thôi Hạo đang nghĩ như thế, anh để ý thấy bia ở chai thứ tư đã cạn đáy.
Thôi Hạo cùng La Thanh Phong im lặng suốt cả buổi tối, cuối cùng cũng cảm thấy có điều gì đó không thỏa đáng.
La Thanh Phong tự hỏi mình: Mình có thể chấp nhận cô ấy, lẽ nào chỉ vì cô ấy chưa bao giờ đưa ra đòi hỏi?
Sau khi một hơi uống cạn bia trong cốc, La Thanh Phong thở dài, “Mệt.”
Thôi Hạo không nói gì. Đương nhiên anh biết gần đây La Thanh Phong bận những việc gì, anh cũng biết La Thanh Phong chưa bao giờ nói với Hàn Hiểu chuyện của phòng tranh. Lúc đầu là không có cơ hội, đến bây giờ... dường như cũng không cần thiết nữa. Huống hồ là người đàn ông, để Hàn Hiểu biết có người phụ nữ khác luôn phá đám cũng không phải là thích hợp.
Rót đầy cốc của mình, cuối cùng Thôi Hạo cũng hỏi vấn đề anh quan tâm suốt cả buổi tối, “Cậu và Hàn Hiểu... rốt cuộc thế nào rồi?”
“Rốt cuộc thế nào?” La Thanh Phong nghĩ, “Làm sao mình biết được?”
Có vẻ như Thôi Hạo tiêm cho anh một liều thuốc dự phòng lớn đến mức lúc này anh vẫn còn nhớ vài lời cảnh báo của anh ấy. Sau khi Hàn Hiểu quay về, anh luôn cẩn thận tránh đề cập đến chủ đề này. Lẽ nào do anh trốn tránh nên khiến cho quan hệ giữa họ có khoảng cách như thế? La Thanh Phong chau mày tự hỏi mình, ngay cả Thôi Hạo cũng nhận ra, vậy... quan hệ giữa họ thật sự có khoảng cách không?
Nhưng giữa họ đã từng thân mật không có khoảng cách sao?
Hình như, không phải...
Quan hệ giữa hai người rốt cuộc có thể coi là gì?
Tất cả những vấn đề này trở nên mơ hồ và hỗn độn, men rượu khiến La Thanh Phong cảm thấy mình đã say. Say đến mức muốn tiếp tục say, say cho đến bao giờ không cần phải nghĩ bất kỳ vấn đề gì nữa...
Khi La Tha