Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Kiên Cường Hơn Cái Chết

Tình Yêu Kiên Cường Hơn Cái Chết

Tác giả: LeoAslan

Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015

Lượt xem: 1341255

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1255 lượt.

hông muốn giải thích. Thậm chí, không đợi Giang Hàn Phi trả lời, cô đã xoay gót bước nhanh vào phòng, chỉ để lại Giang Hàn Phi đứng như trời trồng, trân trân nhìn bóng cô nhanh chóng khuất đi, Cố Hạo Ninh hình như cũng không hề hay biết, đứng nói chuyện điện thoại cách đó không xa…






Ly Thân
Chiều mùng Sáu, bác sĩ xác nhận cha Hạo Ninh đã có thể xuất viện, anh và Lâm Nhược Kỳ bèn đón cha về nhà.
Sau đó dùng cơm tối, Lâm Nhược Kỳ giúp mẹ thu dọn bát đũa, Cố Hạo Ninh cùng cha ngồi xem ti vi ở phòng khách.
“Nhược Kỳ à, mấy hôm nay vất vả cho con rồi. Mỗi ngày đều bắt con ở bệnh viện, chăm nom ông ấy, chắc không được ngủ ngon.”
“Không sao ạ. Đây là bổn phận con nên làm mà. Mẹ chuyện lần này, con rất xin lỗi…”
Sáng hôm sau, Cố Hạo Ninh ngồi bên bàn ăn, tay múc thêm một bát cháo hạt kê.
“Sao hả, con thấy món cháo ngon chứ?” Thấy con trai múc thêm bát thứ hai, điều hiếm thấy xưa nay, bà tươi cười hỏi Cố Hạo Ninh.
“Dạ, ngon. Là mẹ dậy từ sớm nấu à?” Cố Hạo Ninh cúi đầu, tay cầm muỗng, từ tốn múc ăn, nhưng trong lòng, bao nỗi cay đắng và đau đớn cứ dồn dập ùa đến, trào dâng khôn nguôi. Còn nhớ năm đó khi ở Cologne, Tiểu Phong đã bưng đến cho anh một bát cháo hạt kê nóng hổi cùng nụ cười tươi tắn trên môi…
“Ha ha, không phải mẹ nấu đâu. Là vợ con nấu đó, nó biết dạ dày con không tốt…”
Keng! Chiếc muỗng trong tay Cố Hạo Ninh chợt rơi xuống thành bát sứ, phát ra tiếng kêu chói tai cắt ngang lời bà.
“Hạo Ninh, có chuyện gì à?” Thay con trai đột nhiên ngừng ăn, bà lấy làm lạ.
“Dạ, không có gì.” Cố Hạo Ninh cầm muỗng lên, tiếp tục múc ăn. Bát cháo hạt kê vốn thơm lừng ngon lành lúc này chợt trở nên khô khốc như trấu, nghẹn cứng nơi cổ họng, đau buốt, không sao nuốt trôi. Cố Hạo Ninh cố chịu đựng, gắng ăn hết bát cháo rồi mang bát vào bếp, đột nhiên dạ dày đau quặn, không chịu được, anh vội chống tay lên bồn rửa, nôn khan.
“Hạo Ninh, Hạo Ninh, con sao thế?” Mẹ anh bước vào bếp, trông thấy dáng vẻ đau khổ của con trai, bà hối hả bước đến, dìu Cố Hạo Ninh.
“Con không sao.” Cố Hạo Ninh đứng thẳng người, cầm bát hứng chút nước súc miệng, sau đó rửa bát sạch sẽ. Thấy mẹ mình vẫn nhìn mình với ánh mắt lo lắng, anh cố nén cơn khó chịu, gượng cười, nói: “Con thực sự không sao, có lẽ do ban nãy ăn vội quá. Mẹ xem, chẳng phải con vẫn rất ổn đó sao?”
“Có chuyện gì à?” thấy Hạo Ninh và mẹ cùng bước ra, trong mắt mẹ nhuốm màu lo âu, Lâm Nhược Kỳ không khỏi quan tâm hỏi han.
“Không có gì!” Cố Hạo Ninh đáp gọn. “Em và mẹ cứ từ từ ăn đi. Anh còn một số tài liệu cần xem, anh về phòng trước.”
“Rốt cuộc có chuyện gì thế?” Cha Hạo Ninh không kìm được hỏi.
“Hạo Ninh hình như không được khỏe.” Mẹ Hạo Ninh nhìn sang con dâu. “Nhược Kỳ, chốc nữa con vào xem Hạo Ninh thế nào nhé!”
“Dạ, vâng. Để con vào xem.” Lâm Nhược Kỳ vừa nghe mẹ nói vậy, bèn đặt bát đũa xuống rồi đi về phía phòng ngủ.
Bước vào phòng, Lâm Nhược Kỳ trông thấy Cố Hạo Ninh đang đứng bên khung cửa sổ, hờ hững nhìn ra ngoài.
“Hạo Ninh, em nghe mẹ nói anh không được khỏe?”
Cố Hạo Ninh không đáp, mắt vẫn ngắm nhìn cảnh vật bên ngoài cửa sổ. Lâm Nhược Kỳ cảm thấy lúng túng, ngần ngừ không biết có nên lui ra ngoài không, chợt nghe thấy Cố Hạo Ninh chậm rãi cất tiếng hỏi: “Sao cô biết nấu cháo hạt kê?”
‘Em… em nghe mẹ nói dạ dày anh không tốt nên ăn nhiều cháo hạt kê…”
“Mấy chuyện vô bổ, sau này đừng làm nữa.” Cố Hạo Ninh hờ hững ngắt lời cô.
“Em…” Nhìn sắc mặt lạnh như tiền của Cố Hạo Ninh, trong lòng Lâm Nhược Kỳ ngổn ngang những cảm xúc khó tả.
Sáng hôm nay, cô sực nhớ Cố Hạo Ninh mắc bệnh đau dạ dày, bèn không nghĩ ngợi, nấu một nồi cháo hạt kê cho anh. Lúc dùng bữa sáng, thấy Hạo Ninh im lặng ăn hết bát cháo, trái tim cô như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Lòng thoáng hối hận, sao mình lại liều lĩnh đến thế, cô sợ Hạo Ninh sẽ phát hiện thân phận của mình nhưng chợt nhận ra nỗi khát khao và mong đợi đang len lỏi dâng lên trong lòng mình. Chẳng lẽ… chẳng lẽ trong tiềm thức, cô hy vọng Cố Hạo Ninh có thể nhận ra cô sao? Không, sao cô có thể như thế chứ? Trong lúc đang tự khiển trách gay gắt, chợt nghe mẹ Hạo Ninh nói với anh rằng món cháo đó là do cô nấu, ngay khoảnh khắc ấy, cô hồi hộp đến gần như nghẹt thở…
Nhưng giờ đây, cuối cùng cô đã hiểu, sự lo lắng của mình thật buồn cười và thừa thải. Làm sao Cố Hạo Ninh có thể liên tưởng đến chuyện cô là Tiểu Phong cơ chứ?
Trong mắt anh, cô chính là Lâm Nhược Kỳ. Dẫu cô làm những chuyện mà Tiểu Phong từng làm thì đối với anh cũng chỉ là “ chuyện vô bổ” mà thôi.
“Em hiểu rồi!” Lâm Nhược Kỳ khẽ đáp rồi bước ra ngoài.
Còn Cố Hạo Ninh vẫn đứng lặng, thả trôi ánh mắt ra bên ngoài cửa sổ, đắm chím trong những hồi ức.
Qua Tết, cha mẹ Hạo Ninh bèn dọn về nhà mình, phòng dành cho khách hàng cuối cùng cũng đã trống.
Lâm Nhược Kỳ lặng lẽ giúp Cố Hạo Ninh mang đồ đạc của anh trong phòng ngủ chính dọn ra ngoài, câm lặng không nói một lời. Ngay giây phút cha mẹ anh rời khỏi ngôi nhà này, cô


Teya Salat