Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Kiên Cường Hơn Cái Chết

Tình Yêu Kiên Cường Hơn Cái Chết

Tác giả: LeoAslan

Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015

Lượt xem: 1341275

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1275 lượt.

ược Kỳ không ngờ khi mình đến bệnh viện, lại trông thấy cảnh tượng còi hụ inh ỏi từng chiếc xe cấp cứu lũ lượt kéo tới, trong sảnh lớn của bệnh viện rền vang những tiếng gào thét, khóc than, các y tá, bác sĩ ai này đều bận đến tối mắt tối mũi.
Cô định đi tìm Giang Hàn Phi thì thấy anh và y tá đang đẩy một bệnh nhân từ phòng cấp cứu ra, chỉ nghe tiếng anh hối hả dặn dò cô y tá bên cạnh: “Nghi ngờ bị tổn thương thận phải, bảo khoa Ngoại tiết niệu và phòng phẫu thuật mau chuẩn bị! Kêu Tiểu Dương đưa người bị thương ở phổi kia vào đây!”
Giữa tình trạng hỗn loạn này, Lâm Nhược Kỳ cũng không tiện qua chào Giang Hàn Phi, xem ra tối nay chắc hẳn anh không được rảnh rỗi.
Lâm Nhược Kỳ định đi ra ngoài, chợt trông thấy một bóng dáng quen thuộc đang hối hả chạy vào trong. Cô đưa mắt nhìn kĩ, là Hiệu trưởng Lư?
“Chào anh! Tôi là người bên viện phúc lợi Khang Lạc. Trong vụ tai nạn có một chiếc xe là của viện chúng tôi, trên đó toàn là trẻ con, nghe bảo đều được đưa hết vào đây. Tình trạng chúng hiện giờ như thế nào? Có nghiêm trọng không?” Hiệu trưởng Lư sốt ruột, túm lấy một y tá hỏi.
“Trẻ con? Hình như có không ít đứa bị thương nặng. Nhưng tình hình cụ thể phải đợi kết quả chẩn đoán của bác sĩ, giờ chúng tôi đang dốc sức cứu chữa, bà cứ yên tâm nhé!” Y tá vừa nói vừa gấp gáp tiến về phía trước, trên tay vẫn đang cầm thiết bị cấp cứu.
Hiệu trưởng Lư định hỏi thêm vài câu, chợt nghe tiếng bọn trẻ gọi.
“Mẹ Lư ơi…”
Bà vội xoay người qua, ôm hết đứa này lại xoay qua dỗ dành đứa kia.
“Hiệu trưởng Lư, cháu có thể giúp cô không?” Lâm Nhược Kỳ không kìm lòng, bèn bước đến cạnh Hiệu trưởng Lư, nhẹ giọng đề xuất.
“Cháu là…”” Hiệu trưởng Lư đưa mắt nhìn sang Lâm Nhược Kỳ, thấy cô quen quen nhưng nhất thời không nhớ ra là ai.
“Cháu là Lâm Nhược Kỳ, chính là cô gái đã đến viện phúc lợi thăm các cụ già và bọn trẻ vào sáng mồng Một Tết.”
“A, tôi nhớ ra rồi, nhớ ra rồi. À ừm, cháu đến đây để khám bệnh à? Thế thì phiền cháu quá…”
“Không phải, cháu đến đây để tìm một người bạn, nhưng anh ấy lại đang bận, dù sao cháu cũng không có việc gì, nếu cô yên tâm thì để cháu giúp cô trông nom mấy đứa trẻ này nhé!” Lâm Nhược Kỳ chỉ tay về phía bọn trẻ bên cạnh Hiệu trưởng Lư, nhìn tình trạng bọn chúng, ắt hẳn đều đã được kiểm tra và xử lý vết thương rồi, cơ bản không nghiêm trọng lắm. Nhưng mấy đứa trẻ này mới trải qua vụ tai nạn thảm khốc, e rằng vẫn còn đang trong tình trạng cực kỳ sợ hãi và hốt hoảng nên cần có người ở bên cạnh an ủi, vỗ về.
“Thế thì cảm ơn cháu nhiều lắm, nghe nói giáo viên đi theo xe bị thương nặng giờ vẫn chưa biết đang ở đâu… Mấy thầy cô khác chắc hẳn đang trên đường tới, phiền cháu trông giúp tôi mấy đứa trẻ này nhé, cảm ơn, cảm ơn!” Đúng lúc này, Hiệu trưởng Lư cũng không thể đắn đo gì nhiều, bà đành giao phó bọn trẻ cho Lâm Nhược Kỳ, chuẩn bị đi hỏi thăm tình hình của những đứa trẻ khác.
“Được! Cô cứ lo việc đi! Việc này cô cứ yên tâm giao cho cháu!” Lâm Nhược Kỳ cũng không nói gì nhiều, liền đón lấy đứa bé mà Hiệu trưởng Lư đang bế trong lòng.
Mười rưỡi, cuối cùng Giang Hàn Phi cũng bước ra từ phòng mổ, người mệt mỏi rã rời.
“Bác sĩ Giang, anh vẫn chưa ăn gì đúng không? Có muốn đi ăn chút gì đó với bọn em không?” Dương Tuyết Tuệ cũng bước ra khỏi phòng phẫu thuật cùng Giang Hàn Phi, liền kéo cô y tá kế bên, hỏi anh.
“Ừm, phải, hôm nay vốn tan ca lúc sáu giờ…” Giang Hàn Phi đưa tay xoa xoa cần cổ nhức mỏi, đột nhiên dừng lại. Chết rồi, sao mình lại quên mất chứ? Tối nay mình có hẹn với Lâm Nhược Kỳ ở bệnh viện mà! Anh cười khổ nhớ lại, hồi sáu giờ hơn, anh đang ngồi trong văn phòng đợi Lâm Nhược Kỳ thì đột nhiên bị chủ nhiệm gọi gấp xuống phòng cấp cứu tầng dưới, nói khu vực gần bệnh viện xảy ra một vụ tai nạn giao thông liên hoàn, trong đó có cả một chiếc xe buýt chở toàn trẻ em… Phút chốc toàn bệnh viện lâm vào tình trạng bận tối mắt, anh liên tục thực hiện đến ba ca phẫu thuật, hoàn toàn quên khuấy việc gọi điện cho Lâm Nhược Kỳ nhưng cho dù nhớ ra, có lẽ anh cũng chẳng có thời gian để gọi cho cô…
“Bác sĩ Giang? Bác sĩ Giang?” Thấy Giang Hàn Phi chợt đứng sững, Dương Tuyết Tuệ lay người gọi.
“À, ơ, ừm, tôi không đói. Hai người cứ đi ăn trước đi, tôi vẫn còn chút chuyện.” Giang Hàn Phi cuối cùng cũng hoàn hồn, mỉm cười xin lỗi Dương Tuyết Tuệ rồi nhanh chân đi về phía văn phòng, vẫn chưa đến mười một giờ, Lâm Nhược Kỳ chắc vẫn chưa ngủ nhỉ?
“A lô?” Vào văn phòng, Giang Hàn Phi thay áo blouse trắng, cầm điện thoại lên, vừa gọi cho Lâm Nhược Kỳ vừa bước ra ngoài.
“Bác sĩ Giang?” Giọng của Lâm Nhược Kỳ như có phần trầm khàn, Giang Hàn Phi nghe mà thấp thỏm trong lòng.
“Cô đã ngủ chưa?”
“Chưa, anh vẫn còn ở bệnh viện à?” Lâm Nhược Kỳ khẽ hỏi, như sợ làm ồn.
“Ừ, mới vừa ra khỏi phòng mổ, thực sự rất xin lỗi chuyện tối nay!” Giang Hàn Phi cũng hạ thấp giọng, giọng của Lâm Nhược Kỳ luôn ôn hòa và nhã nhặn bất giác khiến người ta cảm thấy thư thái và bình tâm trở lại.
“Không sao!” Đầu dây bên phía Nhược Kỳ đột nhiên vang lên tiếng rù rì chuyện trò, có