Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Kiên Cường Hơn Cái Chết

Tình Yêu Kiên Cường Hơn Cái Chết

Tác giả: LeoAslan

Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015

Lượt xem: 1341262

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1262 lượt.

cả tiếng rên nho nhỏ của trẻ con. Anh nghe thấy Lâm Nhược Kỳ khẽ khàng nói vào điện thoại một câu: “Anh đợi chút!” Sau đó thấp thoáng nghe thấy cô thầm thì nói nhỏ với người bên cạnh: “Bé vừa ngủ rồi!”
Bé? Giang Hàn Phi sửng sốt, cô ấy đã có em bé rồi ư?
Lúc này, Giang Hàn Phi đã ra đến đại sảnh. Ánh mắt anh vô tình lướt qua, bất chợt bắt gặp bóng dáng của Lâm Nhược Kỳ. Cô đang mỉm cười giao đứa bé ngủ say trong lòng cho một cô gái trẻ, áo khoác của cô vẫn còn đắp trên người đứa bé đó.
“Cảm ơn chị nhiều lắm! Chị Lâm, thật ngại quá, phải phiền chị muộn thế này.” Cô gái trẻ dùng áo khoác của mình đắp lên người đứa bé rồi trả lại áo khoác cho Lâm Nhược Kỳ.
“Không sao đâu, dù sao tôi cũng rảnh mà.” Lâm Nhược Kỳ mỉm cười, mặc lại áo khoác, nhìn cô gái trẻ bồng đứa bé đi khuất rồi mới cầm di động lên. “Bác sĩ Giang?”
“Đứa bé đó là con của bạn cô à?” Một giọng nói trầm ấm vang lên nhưng không phải từ điện thoại vọng ra, Lâm Nhược Kỳ nhìn Giang Hàn Phi đang cười tủm tỉm đứng trước mặt mình, vẻ mặt ngạc nhiên.
“À, không phải. Đứa bé đó ở viện phúc lợi, người mới đón bé đi ban nãy chính là cô giáo trong viện.” Dứt lời, bất chợt bụng của Lâm Nhược Kỳ tấu lên một âm thanh không được tao nhã cho lắm, mặt cô thoắt đỏ lựng.
“Cô đến lúc mấy giờ? Đừng nói là cũng chưa ăn gì đấy nhé?” Âm thanh đó Giang Hàn Phi vô cùng quen thuộc, bởi mười phút trước, bụng anh cũng kêu réo như thế.
“Tôi đến tìm anh lúc bảy giờ, thấy anh đang bận cấp cứu cho bệnh nhân, vốn định ra về nhưng sau đó, tình cờ gặp Hiệu trưởng Lư ở viện phúc lợi, lúc đó bà ấy bận xoay như chong chóng, tôi nghĩ dù sao mình cũng không có việc gì, bèn đề nghị giúp cô trông chừng mấy đứa trẻ bị thương nhẹ. Ban nãy cô giáo trong viện mới đến đón đứa cuối cùng đi.”
“Viện phúc lợi? Trong tai nạn lần này hình như có một chiếc xe là của viện thì phải. Nhưng sao cô lại quen biết giáo viên trong viện?” Tuy Lâm Nhược Kỳ chỉ nói qua loa nhưng Giang Hàn Phi vẫn có chút bất ngờ.
“Ừm, trước kia tôi từng đọc qua một bài báo viết về Hiệu trưởng Lư ở viện phúc lợi. Tôi cảm động lắm, bèn đến thăm viện một lần nên mới biết họ.” Đây là lần thứ hai Tiểu Phong mượn lý do này nên giờ giải thích rất trơn tru, Giang Hàn Phi nghe thấy cũng gật gù.
Giang Hàn Phi và Lâm Nhược Kỳ vừa trò chuyện vừa rời khỏi bệnh viện, định tìm chỗ nào đó để lấp đầy cái bụng rỗng.
“Đã khuya lắm rồi, chỉ còn chỗ này ăn tạm vậy.” Giang Hàn Phi thông thạo dẫn Lâm Nhược Kỳ rẽ vào một quán McDonald’s mở cửa 24/24 đã vỗ về cơ thể lạnh giá của cô giữa cơn đói rét khi đó.
“Thật ngại quá, lại mời cô ăn thứ này.” Giang Hàn Phi nhìn phần ăn trước mặt Lâm Nhược Kỳ, không khỏi ái ngại, vốn nghĩ bụng sẽ tìm một nơi nào đó tốt tốt mời cô dùng cơm, nào ngờ lại khiến cô đói meo đến tận bây giờ, cuối cùng thứ anh mời cô ăn lại là một cái hambuger và tách cacao nóng.
“Có gì đâu, có đồ ăn là tôi đã thỏa mãn lắm rồi!” Lâm Nhược Kỳ nở nụ cười thoải mái, từ trước đến nay cô vốn không phải là một người có yêu cầu cao.
“Cô dễ thỏa mãn nhỉ? Đúng rồi, tài liệu mà cô cần, ban nãy tôi tưởng cô đã về nên tôi không mang theo ngày mai tôi cũng làm ca ngày… Hay sau khi tan làm, tôi đến đưa cho cô nhé?” Lúc này, Giang Hàn Phi mới sực nhớ ra sấp tài liệu mà Lâm Nhược Kỳ cần, ban nãy hai người đều bận tìm chỗ để “xóa đói”, cũng chẳng có thời gian quay lại văn phòng lấy.
“Tôi tự đến lấy thì hơn! Dù sao mai cũng là cuối tuần, tôi không có việc gì, buổi trưa anh rảnh chứ? Tôi muốn lấy sớm một chút để tranh thủ xem.”
“Được chứ! Thế buổi trưa tôi đợi cô ở văn phòng nhé!”
“Được!” Lâm Nhược Kỳ đưa mắt nhìn đồng hồ. “Không còn sớm nữa, tôi về trước nhé!”
“Ok, để tôi đưa cô về.”
“Không cần đâu, nhà tôi cách đây cũng không xa, tôi đi taxi một lát là tới.”
“Cũng gần mười hai giờ rồi, khuya thế này đi taxi cũng không an toàn lắm, để tôi đưa cô về thì tốt hơn.” Giang Hàn Phi cầm chìa khóa xe đứng dậy, vẻ mặt rất thản nhiên nhưng giọng điệu thì kiên quyết vô cùng.
Giang Hàn Phi đưa Lâm Nhược Kỳ về đến tận khu chung cư. Anh nhìn cô chậm rãi lên lầu, ánh đèn đường vàng hắt bóng lên bờ lưng mảnh mai của cô, trông dịu hiền và lặng trầm đến lạ, khuấy động tâm hồn anh thành từng cơn sóng lăn tăn xao xuyến, gợi nên những cảm xúc bồi hồi và xốn xang mà bản thân anh cũng không biết diễn tả thế nào.
Lâm Nhược Kỳ đến gần cửa nhà, thấy Cố Hạo Ninh vẫn để lại một ngọn đèn sáng nơi phòng khách, bất giác một tia hy vọng len lỏi vào trái tim cô, giữa cô và Cố Hạo Ninh liệu sẽ có tương lai?






Độc Thoại
Trưa hôm sau, khi Lâm Nhược Kỳ đến bệnh viện, Giang Hàn Phi đã đợi sẵn trong văn phòng. Anh chọn một số tài liệu tương đối phù hợp với Lâm Nhược Kỳ hiện giờ, còn chú thích thứ tự học cái nào trước, cái nào sau.
“Cảm ơn anh! Chắc anh còn phải nghỉ trưa nữa, tôi xin phép về trước.” Lâm Nhược Kỳ nhận xong tài liệu, định rời đi.
“Không sao, để tôi tiễn cô.” Giang Hàn Phi cầm lấy túi sách trong tay cô, bên trong đựng khoảng ba, bốn


The Soda Pop