Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Kiên Cường Hơn Cái Chết

Tình Yêu Kiên Cường Hơn Cái Chết

Tác giả: LeoAslan

Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015

Lượt xem: 1341284

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1284 lượt.

y cô và Cố Hạo Ninh cũng khá dư dả tiền bạc nhưng anh đổ bệnh, không biết sẽ phải nghỉ làm bao lâu. Hơn nữa, dù sau này lành bệnh, anh cũng không thể quá lao lực, cô phải cố giữ bằng được công việc hiện giờ. Mấy hôm nay cứ đi trễ về sớm, tuy có xin phép Tần Lượng nhưng thế này mãi cũng không hay, huống chi giờ vẫn chưa đến lúc cần có người luôn túc trực ở bên chăm sóc, tốt nhất cô vẫn nên lo chuyện công việc thì hơn, nghĩ vậy cô không lên tiếng phản đối nữa.
“Vậy em đi trước nhé, trưa mai em lại đến.” Rửa bát xong, Lâm Nhược Kỳ mang laptop đặt lên giường giúp Cố Hạo Ninh, lại không kìm được dặn dò một câu: “Anh nên nghỉ ngơi, đừng thức khuya quá!”
“Biết rồi!” Cố Hạo Ninh thấy hơi buồn cười, Lâm Nhược Kỳ đã nói câu này đến hai lần rồi, cô trở nên nhiều lời thế này từ bao giờ vậy nhỉ?
Cô nhìn Cố Hạo Ninh lần cuối rồi không nói gì thêm, cầm túi xách, bước ra ngoài.
Sáng hôm sau, Cố Hạo Ninh tìm gặp bác sĩ điều trị của mình, Lộ Minh.
“Hôm qua, nghe vợ cháu bảo thận phải của cháu cần phải tiến hành phẫu thuật cắt bỏ?”
“Đúng, chúng tôi đã kiến nghị như vậy.”
“Sau khi cắt bỏ thận phải, tỷ lệ lành bệnh của cháu có cao không? Bác sĩ có thể nói thật cho cháu biết tình trạng của mình không?”
Bác sĩ Lộ Minh thoáng trầm tư, quyết định nói thật: “Theo như tình trạng trước mắt, bệnh của anh đã khá nghiêm trọng, thận phải đã hoàn toàn mất đi chức năng sau khi cắt bỏ thận phải, thận trái cũng sẽ dần suy kiệt.”
“Khả năng ấy không nhỏ, đúng chứ?” Cố Hạo Ninh thấy bác sĩ không trả lời ngay, liền hỏi tiếp: “Phẫu thuật liệu có rủi ro không?”
Bác sĩ Lộ Minh gật đầu. “Phẫu thuật đương nhiên là có rủi ro nên đến lúc đó, chúng tôi sẽ phải để gia đình ký tên xác nhận.”
“Không cần, nếu buộc phải làm phẫu thuật, cứ để cháu ký là được rồi.” Cố Hạo Ninh điềm tĩnh nhìn bác sĩ, ánh mắt thản nhiên như không.
Bác sĩ Lộ Minh chìa tờ giấy đồng ý phẫu thuật cho Cố Hạo Ninh. “Chúng tôi sẽ nhanh chóng sắp xếp ca phẫu thuật cho anh. Anh xem đi, nếu không có vấn đề gì thì ký tên vào.”
Tờ giấy đồng ý phẫu thuật mà Cố Hạo Ninh đã ký tên chẳng cần dùng đến nữa. Bởi ba hôm sau, thận trái của anh cũng xảy ra hiện tượng ứ mủ nặng, trong tình trạng này, nếu liều lĩnh cắt bỏ thận phải, rất có thể sẽ đẩy nhanh tốc độ suy kiệt.
“Tạm thời không cần mổ? Có phải bệnh tình của chồng cháu đã chuyển biến tốt rồi không?” Vừa nghe Lộ Minh nói Cố Hạo Ninh tạm thời không cần làm phẫu thuật, Lâm Nhược Kỳ liền hỏi, vẻ mặt đầy mong đợi.
Tay cầm tờ kết quả xét nghiệm của Cố Hạo Ninh, bác sĩ Lộ Minh nhìn vẻ mặt tràn trề hy vọng của Lâm Nhược Kỳ, không biết nên giải thích ra sao. Ông cúi đầu lặng thinh, nhìn những con số đáng sợ trên tờ kết quả đó, cố từ tốn nói: “Không phải bệnh chuyển biến tốt mà là xấu đi. Bệnh nhân đã xuất hiện tình trạng suy thận, nếu giờ mổ, không những không giúp cho bệnh nhân, thậm chí còn có thể khiến bệnh nặng thêm nên tạm thời không kiến nghị tiến hành phẫu thuật.”
“Suy thận? Sao lại thế chứ? Không phải lần trước bác sĩ nói, nếu khăng khăng xuất viện không điều trị mới dẫn đến suy thận sao? Bọn cháu đã nhập viện và điều trị rồi, hằng ngày cháu đều mua cơm viện cho anh ấy, đều kiểm soát thức ăn lượng nước uống của anh ấy theo yêu cầu của bác sĩ, sao lại xấu đi được chứ?” Lâm Nhược Kỳ mở to mắt, hỏi đi hỏi lại.
“Rất lấy làm xin lỗi, bệnh nhân quả thực đã xuất hiện tình trạng suy thận. Bây giờ chúng tôi chỉ có thể dùng đến phương án điều trị nội khoa, đồng thời áp dụng phương pháp lọc thẩm tách, cũng chính là chạy thận để giúp bệnh nhân bài trừ độc tố và chất thải trong người.”
“Chạy thận?” Lâm Nhược Kỳ sửng sốt nhắc lại. “Thế phải chạy thận bao lâu thì lành hẳn?”
“Cô Cố…” Lộ Minh cố gắng lờ đi vẻ mặt gần như sụp đổ của Lâm Nhược Kỳ. “Tôi biết, rất khó để cô chấp nhận sự thật này, nhưng cô phải hiểu, bệnh tình của anh nhà hiện nay quả thực rất nghiêm trọng. Chúng tôi tất nhiên sẽ dốc hết sức cứu chữa nhưng cô cũng nên chuẩn bị tâm lý…”
“Chuẩn bị tâm lý gì chứ? Chẳng phải chỉ là thận ứ nước thôi sao? Cháu… cháu đã lên mạng tra rồi, bệnh thận ứ nước đều được chữa khỏi cả! Chồng cháu, anh ấy sẽ không sao đúng không? Chạy thận phải không, chúng cháu làm ngay! Bác sĩ cứ ghi đơn đi, cháu lập tức đi nộp tiền!” Lâm Nhược Kỳ không dám chất vấn bác sĩ liệu có phải Cố Hạo Ninh sẽ không sao nếu làm phẫu thuật sớm hơn không. Cô không dám trì hoãn, nếu trì hoãn tiếp, cô sợ rồi bác sĩ sẽ bảo rằng: “Chạy thận cũng không kịp nữa”, niềm hy vọng vụt biến thành nỗi tuyệt vọng, cô không biết rồi mình có thể chịu đựng được thêm mấy lần.
Bác sĩ Lộ Minh trầm mặc viết đơn chạy thận, đưa cho Lâm Nhược Kỳ, ông không biết nên nói gì nữa.
Chạy thận quả thực là một việc rất đau khổ. Lại trở về sau một lần chạy thận, Cố Hạo Ninh nằm mệt lả trên giường, hai mắt nhắm nghiền, Lâm Nhược Kỳ nắm chặt tay anh, nước mắt rơi mãi, lòng đau như cắt, không thốt nên lời.
“Nhược Kỳ!” Cố Hạo Ninh chậm rãi hé mắt, dùng ánh mắt ra hiệu cho Lâm Nhược Kỳ mở ngăn kéo tủ ở đầu giường. “Trong đó có một túi tờ giấy, em lấy ra xem đi.”