Tác giả: LeoAslan
Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015
Lượt xem: 1341285
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1285 lượt.
ng cảm động tới đất trời. Nếu cô ấy đã bằng lòng mạo hiểm vì chồng mình, vậy thì người làm bác sĩ như chúng ta…”
“Tình cảm vợ chồng sâu nặng?” Nghe thấy câu này vẻ mặt Giang Hàn Phi gần như méo mó. Cái ngữ ông chồng chẳng hề hỏi han, săn sóc vợ mình suốt thời gian vợ nằm viện, luôn canh cánh ý định ly hôn lại có tình cảm vợ chồng sâu nặng ư? Liệu Lâm Nhược Kỳ điên rồi chăng? Đánh cược cả mạng sống của mình chỉ vì một gã đàn ông như thế?
“Cháu là bác sĩ, chứ không phải là đao phủ.” Giang Hàn Phi hít sâu một hơi. “Vẫn là câu nói ban nãy, cháu nhận thấy phương án này không khả thi. Cháu nhận thấy tình trạng sức khỏe hiện nay của Lâm Nhược Kỳ không phù hợp để làm phẫu thuật.”
“Giang Hàn Phi!” Bác sĩ Lộ cảm thấy hơi chán nản. “Tuy chú gọi cháu đến để thảo luận về tính khả thi của phương án này nhưng thực tế, vợ Cố Hạo Ninh đã đồng ý hiến thận, cũng có ý nghĩa về cơ bản chúng ta không thể ngăn cản cô ấy hiến thận. Điều chúng ta có thể giúp cô ấy chính là tìm ra một phương án phẫu thuật lẫn hồi phục hậu phẫu tốt nhất, cố gắng giảm thiểu mức độ tổn hại của ca mổ đối vói sức khỏe của cô ấy.”
Những lời nói của ông như gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Giang Hàn Phi, khiến anh tỉnh táo trở lại.
Giang Hàn Phi cúi đầu, vẫn không can tâm. Anh cầm tờ xét nghiệm trên tay bác sĩ Lộ, khẽ nói: “Cháu biết rồi. Mấy tờ kết quả xét nghiệm này cứ đưa cho cháu, cháu sẽ gặp cô ấy để bàn bạc.”
“Bác sĩ Lộ nói vừa bản thân có một người hiến thận tương thích với anh, vài hôm nữa sẽ tiến hành phẫu thuật. Sau ca mổ, em gọi cha mẹ đến chăm sóc anh nhé? Đúng lúc công ty bố trí em đi công tác vào tuần sau, chuyện này rất quan trọng, em không từ chối được…” Cố Hạo Ninh vừa chạy thận xong, Lâm Nhược Kỳ dìu anh nằm xuống giường, tuy biết rõ đó chỉ là lời nói dối nhưng cô vẫn cảm thấy day dứt vì không thể chăm sóc Cố Hạo Ninh sau ca mổ.
“Không sao, em cứ đi đi.” Cố Hạo Ninh cảm thấy vô cùng mệt mỏi, cuối cùng vẫn không giấu được cha mẹ về căn bệnh của mình, anh mãi mãi luôn mắc nợ người khác, nợ Tiểu Phong, nợ cha mẹ và cũng nợ cả Nhược Kỳ. Thế nên cứ để cô đi công tác, anh không muốn mắc nợ cô nhiều hơn.
“Ừm, thế anh nằm nghỉ một lát đi, em đi lấy cơm cho anh.” Lâm Nhược Kỳ đứng dậy, cầm theo cặp lồng khỏi phòng bệnh, bất ngờ trông thấy Giang Hàn Phi đang đứng đợi cô ở ngoài hành lang.
“Sức khỏe của cô không thích hợp để làm ca phẫu thuật này.” Cầm kết quả xét nghiệm của Lâm Nhược Kỳ, Giang Hàn Phi đứng trước mặt cô, định dùng giọng điệu ôn tồn nhất, thái độ mang tính chuyên môn nhất, vẻ mặt bình tĩnh nhất để mọi cho Lâm Nhược Kỳ biết sự thật hiển nhiên đó.
Trái lại, Lâm Nhược Kỳ một mực lặng thinh, cầm cặp lồng tiếp tục đi. Giang Hàn Phi cũng im lặng bước theo sau, mãi đến tận cửa căng tin, Lâm Nhược Kỳ mới dừng lại.
“Làm cuộc phẫu thuật này, tôi sẽ chết ư?” Lâm Nhược Kỳ lên tiếng hỏi, vẻ điềm tĩnh.
“Đương nhiên, không đến nỗi tử vong tức thì nhưng sức khỏe của cô…”
“Không tiến hành ca mổ này, ông xã tôi có thể sẽ chết ngay lập tức.” Lâm Nhược Kỳ ngắt lời Giang Hàn Phi. “Cho nên tôi buộc phải làm.”
“Có đáng không? Dùng sức khỏe của mình để đổi lấy hy vọng sống sót cho anh ta?” Giang Hàn Phi sốt ruột, anh đang cố gắng giúp Lâm Nhược Kỳ lấy lại lý trí. “Hơn nữa, dù cô hiến thận cho anh ta, cũng chưa chắc sẽ cứu được! Anh ta còn trải qua thời kỳ đào thải, chịu đựng khả năng bị biến chứng, chịu đựng…”
“Dù có phải dùng cả mạng sống của tôi để đổi lấy một phần trăm hy vọng sống sót cho anh ấy, tôi cũng quyết không do dự.” Lâm Nhược Kỳ lần nữa ngắt lời Giang Hàn Phi, không phải cô không muốn nghe mà những lời này, bác sĩ Lộ đã nói với cô rồi, không chỉ một lần. “Huống hồ, tôi chỉ mạo hiểm sức khỏe sẽ bị suy yếu thôi.”
Lâm Nhược Kỳ nhìn Giang Hàn Phi, nào ngờ trong mắt anh lại trĩu nặng nỗi thống khổ và bi thương đến thế. Nhưng giây phút này, Lâm Nhược Kỳ thực sự không còn tâm trạng lẫn sức lực để tìm hiểu, tại sao Giang Hàn Phi lại có vẻ mặt ấy. Cô còn bận đi lấy cơm cho Cố Hạo Ninh, không có nhiều thời gian để nấn ná.
“Bác sĩ Giang, tôi rất biết ơn sự quan tâm và chăm sóc của anh danh cho tôi bấy lâu nay nhưng xin đừng ngăn cản quyết định này của tôi.” Lâm Nhược Kỳ thoáng dừng lại, lát sau, nhìn thẳng vào Giang Hàn Phi, nói với vẻ kiên định. “Không gì quan trọng bằng mạng sống của chồng tôi, dù phải làm bất cứ điều gì cho anh ấy, tôi đều cảm giác xứng đáng.”
Giang Hàn Phi nhìn Lâm Nhược Kỳ đau đáu, thì ra, trước giờ đều là anh ngộ nhận. Từ đầu chí cuối, Lâm Nhược Kỳ luôn gọi anh là “Bác sĩ Giang”, chẳng phải sao? Giang Hàn Phi nở nụ cười cay đắng, anh tưởng mình là ai chứ? Anh là gì của Lâm Nhược Kỳ nào? Anh dựa vào cái gì để ngăn cản cô hiến thận cho chồng mình kia chứ?
“Xem ra bác sĩ Lộ đã nói rất đúng, vợ chồng cô quả là tình sâu nghĩa nặng. Mong rằng hành động này của cô có thể cảm động được chồng mình.” Giang Hàn Phi chậm rãi nói từng câu từng từ, dứt lời, lần đầu tiên anh cảm thấy mở miệng nói chuyện là việc khó nhọc biết bao.
“Anh ấy không biết người hiến thận là tôi, tôi cũng không đị