Tác giả: LeoAslan
Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015
Lượt xem: 1341282
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1282 lượt.
i. “Hạo Ninh, cho dù… cho dù anh không nghĩ cho em, cũng nên nghĩ đến cha mẹ chứ? Anh… anh là con trai duy nhất của hai người, nếu… nếu anh đi rồi, họ sẽ đau lòng biết nhường nào…”
“Cha mẹ anh…”
Trong mắt Cố Hạo Ninh lướt qua chút do dự, sao mình lại quên mất mình vẫn còn cha mẹ tuổi già sức yếu? Từ đó đến giờ, mình vẫn gắng gượng chịu đựng trong đau khổ, không lập tức đi theo Tiểu Phong sau khi cô mất, chẳng phải là bởi vì mình vẫn còn trách nhiệm và nghĩa vụ của một kẻ làm con hay sao? Sao mình lại quên mất? Sao mình lại có thể bất hiếu như vậy?
Cố Hạo Ninh chán nản ngả người, tựa vào đầu giường, miệng khẽ nhếch lên thành nụ cười ảm đạm. Đến cả cái chết, anh cũng không có quyền lựa chọn!
Vừa trông thấy vẻ mặt của Cố Hạo Ninh hơi lay động, Lâm Nhược Kỳ vội tiếp tục khuyên nhủ: “Đúng đó, nếu để cha mẹ biết anh bị bệnh nặng còn không chịu điều trị, chứng tăng huyết áp của cha thể nào cũng tái phát, mẹ lại tuổi cao…”
“Anh biết rồi!” Cố Hạo Ninh mệt mỏi nhắm mắt lại. “Nhưng căn bệnh này của anh…”
“Bất luận thế nào, anh cứ nằm viện kiểm tra trước đã, được không?” Thấy Cố Hạo Ninh không còn cự tuyệt, cô dè dặt nói tiếp. “Thế anh nghỉ ngơi nhé, em đi làm thủ tục cho anh.”
“Nhược Kỳ.” Giọng trầm khàn của Cố Hạo Ninh vang lên sau lưng cô. “Bệnh của anh… tạm thời đừng nói cho cha mẹ biết.”
“Vâng!” Cố kìm nén những giọt lệ chực trào, cô điềm tĩnh đáp, sau đó bước ra khỏi phòng bệnh, nhẹ nhàng đóng cửa lại.
Đột Biến
“Hai thận ứ nước ở mức nghiêm trọng?” Lâm Nhược Kỳ sững sờ nhìn bác sĩ Lộ Minh, tự hồ không hiểu hoặc có lẽ không thể tin nổi câu trả lời này, cứ hỏi đi hỏi lại.
“Đúng!” Lộ Minh tiếp tục giải thích cho Lâm Nhược Kỳ bằng giọng điềm tĩnh, khách quan nhất có thể. “Sau khi, tiến hành các xét nghiệm kĩ lưỡng, chúng tôi phát hiện hai thận của bệnh nhân đều bị ứ nước khá nghiêm trọng, nhất là thận phải của bệnh nhân đã bị viêm nhiễm nặng, tức là thận ứ mủ, hơn nữa, thận phải gần như sao mất đi chức năng, trong tình trạng này, chúng tôi kiến nghị nên cắt bỏ thận phải rồi tiến hành điều trị nội khoa đối với thận trái.”
“Cắt bỏ thận phải? Vậy… nếu cắt bỏ rồi, có phải sẽ hết bệnh luôn không?” Lâm Nhược Kỳ nhìn bước Lộ Minh tràn đầy mong đợi.
Ánh mắt ấy không hề lạ lẫm được ông. Ông đã hành nghề y mười mấy năm nhưng vẫn khó lòng tỏ ra cứng rắn, sắt đá trước ánh mắt như thế. Tuy ông cũng muốn an ủi, khích lệ cô theo hướng tốt đẹp rằng: “Đúng, chắc chắn sẽ trị khỏi!” nhưng ông là một người thầy thuốc, ông không thể làm như vậy.
Trong gương, cô thấy rõ dưới đáy mắt mình, nỗi tuyệt vọng và mềm yếu khôn cùng không thể che giấu được nữa.
Đưa tay bưng mặt nhưng vẫn không ngăn được hai dòng nước mắt xối xả tuôn rơi.
Sao cô lại không hiểu ý của bác sĩ Lộ chứ? Nhưng sao cô chấp nhận được, sao có thể chấp nhận đáp án này cơ chứ?
Vặn mở vòi nước, cô vốc nước lạnh ào ào vỗ mạnh vào mặt.
Nỗi buốt giá thấu xương từng chút từng chút, từ ngoài da thấm sâu vào từng huyết mạch, phủ qua hốc mắt lan đến tận đáy tim.
Cô không ngừng vỗ nước lạnh, đến khi từng cơn buốt giá đều thấm sâu vào xương tủy, mọi cảm xúc mềm yếu hoàn toàn đóng băng mới ngước lên. Đôi mắt sưng đỏ cuối cùng đã trở lại bình thường, đáy mắt cũng chìm trong tê dại, không còn nhỏ giọt lệ nào.
Cô nhìn thẳng vào trong gương, thầm nhủ trên đời này không có gì là không thể! Đến cả chuyện tráo hồn hoang đường thế kia còn có thể xảy ra, Hạo Ninh chắc chắn sẽ khoẻ lại thôi! Chắc chắn!
Kiên cường lên nào, Vu Tiểu Phong, hãy kiên cường hơn nào! Suốt hai mươi năm qua, không phải mày vẫn luôn rất kiên cường, rất lạc quan đó sao? Nếu giờ cả mày cũng gục ngã, cũng bỏ cuộc thì Hạo Ninh thực sự không thể đứng dậy được nữa. Cho nên Vu Tiểu Phong, mày phải dũng cảm lên, mày phải có lòng tin! Hạo Ninh tuyệt đối không sao đâu!
Cô quay về phòng bệnh của Cố Hạo Ninh. Anh đang thẫn thờ nhìn ra bên ngoài cửa sổ, nghe tiếng Lâm Nhược Kỳ bước vào, bèn hờ hững hỏi: “Bác sĩ nói sao?”
“Bác sĩ nói thận phải của anh ứ nước khá nghiêm trọng, có lẽ cần phải chuẩn bị mổ cắt bỏ.”
Lâm Nhược Kỳ biết chuyện phẫu thuật chắc chắn sẽ không thể giấu được Cố Hạo Ninh nên cũng không định giấu anh. Nhưng còn về tình trạng của thận trái, cô tạm thời vẫn không muốn anh biết.
“Đã định đã phẫu thuật chưa?”
“Vẫn chưa, bác sĩ nói thời gian này cố gắng duy trì sức khỏe ở mức tốt nhất, như thế sẽ có lợi cho ca mổ và điều trị hậu kỳ.” Lâm Nhược Kỳ đến bên giường của Cố Hạo Ninh, rót cho anh một cốc nước.
“Cảm ơn!” Cố Hạo Ninh nhận lấy. “Mấy hôm nay vất vả cho em rồi!”
“Không sao. Tối nay anh muốn ăn gì?” Thể theo yêu cầu của Cố Hạo Ninh, Nhược Kỳ không thông báo bệnh tình của anh cho cha mẹ anh biết nên mấy hôm nay đều một mình cô chăm sóc anh trong bệnh viện.
“Anh…” Cố Hạo Ninh định trả lời thì nghe thấy giọng nói phóng khoáng của Đinh Hồng vang lên ngoài cửa: “Anh Ninh, anh đỡ nhiều chưa?”
Cố Hạo Ninh vừa ngẩng đầu nhìn lên bèn trông thấy Đinh Hồng vừa xách