Tác giả: LeoAslan
Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015
Lượt xem: 1341319
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1319 lượt.
hà không phải trong tình trạng say khướt thì cũng mệt mỏi, kiệt sức. Đã gần ba năm rồi, hai người gần như không ái ân, chăn gối... Có cặp vợ chồng bình thường nào mà như vậy chứ?
Nhưng bây giờ, anh chính là người thân duy nhất của cô trên cõi đời này. Sao anh lại có thể nhẫn tâm, có thể đành lòng? Tình cảm bao năm qua giữa hai người, sao anh có thể nói buông là buông? Không! Cô không thể mất anh, không thể! Cô nhất định phải giữa anh lại, giữ anh lại...
Bộc Bạch
“Anh Ninh, rốt cuộc anh có chuyện gì? Đừng uống nữa, anh chán sống rồi sao?” Trong quán bar, Cố Hạo Ninh một mực lặng thinh, uống hết ly này đến ly khác. Đinh Hồng chẳng khuyên can nổi, đành cau mày giật phắt ly rượu trong tay Cố Hạo Ninh.
“Đưa cho anh! Cậu đừng ngăn anh!” Cố Hạo Ninh giật lại ly rồi cầm chai rượu định tiếp tục rót.
“Đủ rồi!” Đinh Hồng đoạt lấy chai rượu, nếu cứ tiếp tục uống thế này, Cố Hạo Ninh ắt sẽ xảy ra chuyện!
Cậu nhìn Cố Hạo Ninh với ánh mắt khó hiểu. “Có gì to tát chứ, chẳng phải chỉ là đàn bà thôi sao? Muốn lấy thì lấy, muốn chia tay thì chia tay, là đàn ông phải dứt khoát một chút, sao phải giày vò cơ thể mình như thế?”
Khi Vu Tiểu Phong chạy đến, Cố Hạo Phong đã say khướt, gục trên sofa.
“Anh ấy cứ tu ừng ực suốt bữa tối, nằng nặc không chịu về. Tình trạng của anh ấy bây giờ anh cũng không dám đưa về nhà. Anh ấy và bà xã nhất định sẽ lại cãi vã gay gắt cho xem, đến cả anh thế nào cũng bị mắng một trận té tát.” Đinh Hồng thở dài, vẻ mặt nhuốm đầy mệt mỏi.
Hai người thương lượng, quyết định đưa Cố Hạo Ninh vào khách sạn gần đấy nghỉ một đêm.
Đến khi dìu được Cố Hạo Ninh đang bất tỉnh nhân sự lên giường nằm nghỉ thì cũng đã hơn mười hai giờ đêm.
“Anh về đi, em ở đây trông anh ấy, đến khuya nếu anh ấy không khỏe, cũng có người chăm sóc.”
Nhìn vẻ mặt kiên định của Vu Tiểu Phong, Đinh Hồng cũng không nói gì thêm, chỉ dặn dò: “Vậy anh về trước, lỡ có chuyện gì thì gọi anh nhé!”
Vu Tiểu Phong đắp chăn cho Cố Hạo Ninh rồi lặng lẽ quỳ bên giường, nhìn đôi mày nhíu chặt của anh, cô chỉ cảm thấy trong tim đau xót vô cùng. Từng giọt nước mắt lạnh băng rơi xuống ga giường trắng xóa, lan thành những vệt tròn ảm đạm.
Nửa đêm, Cố Hạo Ninh mơ màng tỉnh dậy, trong thấy Vu Tiểu Phong gục bên giường mình, trên mặt cô vẫn còn vệt nước mắt.
Anh hơi ngỡ ngàng, cô ngốc này, sao lại ở đây? Chầm chậm đứng dậy, anh định dìu Vu Tiểu Phong lên giường thì bất chợt lảo đảo rồi ngã phệt xuống giường, Vu Tiểu Phong giật mình tỉnh giấc, vội vàng đỡ lấy Cố Hạo Ninh, sốt ruột hỏi: “Anh sao thế? Có phải dạ dày lại đau không? Em đưa anh đến bệnh viện nhé?”
Cố Hạo Ninh khua khua tay ngắt lời Vu Tiểu Phong, cố hết sức kéo Vu Tiểu Phong ngồi lên giường. “Anh không sao, cô ngốc, chân em chắc tê rồi hả?”
Thấy Cố Hạo Ninh còn lo lắng chân cô tê hay không, nước mắt Vu Tiểu Phong lại trào ra. “Anh bảo em ngốc, vậy sao anh lại giày vò bản thân như thế?”
Nhìn đôi mắt nhòe lệ của Vu Tiểu Phong, vốn đang choáng váng, Cố Hạo Ninh càng cảm thấy đầu đau như búa bổ. Anh đổ ập xuống giường, giữa lúc thiêm thiếp, vô thức kéo lấy tay của Vu Tiểu Phong, lẩm bẩm: “Tiểu Phong, anh khó chịu lắm, đừng rời xa anh, Tiểu Phong, đừng rời xa anh...”
Đây là lần đầu tiên Cố Hạo Ninh nắm tay Vu Tiểu Phong, lại trong tình huống thế này. Cô siết chặt tay anh, đưa lên môi, không ngừng thì thầm: “Hạo Ninh, em sẽ không rời xa anh, sẽ không rời xa, sẽ không rời xa anh nữa đâu.”
Sau đêm đó, Tiểu Phong cùng Cố Hạo Ninh ở trong khách sạn suốt một ngày.
Hôm ấy, hai người không làm gì cả, chỉ ôm nhau trong câm lặng. Cố Hạo Ninh kể chuyện giữa mình và vợ cho Vu Tiểu Phong nghe, rằng hai người là thanh mai trúc mã, rồi sự thất bại và nhẫn nhịn của anh trong cuộc hôn nhân này. Sau cùng, Cố Hạo Ninh thẳng thắn nói với Vu Tiểu Phong: “Hôm trước, anh đã đề nghị với Nhược Kỳ chuyện ly dị, nhưng cô ấy kiên quyết phản đối...”
Ngón tay Vu Tiểu Phong nhẹ nhàng ấn ngang đôi môi anh, cô cười, điềm đạm và yên lành. “Em biết, đừng nói nữa, em đều hiểu cả. Để em hát cho anh nghe nhé!”
Khi ngày thu lại tràn về, anh mong em mỉm cười mở rộng lòng yêu và đón nhận.
Dẫu chỉ là hơi ấm ngắn ngủi có thể gặp lại, điều ấy đã quá đủ nhân từ.
Nhưng biết rõ có những người, những chuyện mãi dừng lại ở hôm đó...
Nhìn thời gian tàn khốc không nỡ trôi vào quên lãng.
Định mệnh này em rất mãn nguyện, hạnh phúc có anh bên người.
Vì anh mở khóa thời gian để tình này tự do bay cao không còn trói buộc...
Đã từng khóc, đã từng giã giụa, nỗi đau cán qua tim...
Đợi chờ ngày đó lặng lẽ lá rơi tung bay trong gió bi thương trôi xa.
Vĩnh hằng cuối cùng đã tìm khoảnh khắc hạnh phúc.
Mở chiếc khóa thời gian cho anh để tình này tự do bay cao không còn trói buộc.
Em cùng anh trải nghiệm mỗi phút giây đều không hối hận.
Quá khứ, tương lai khẽ khàng đan xen, xin hãy thứ tha cho dòng nước mắt ngọt ngào.
Cảm ơn đời này cùng anh bên nhau trong khoảnh khắc hạnh phúc ấy...
“Tiểu Phong, em thật ngốc!”