Tác giả: LeoAslan
Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015
Lượt xem: 1341338
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1338 lượt.
m để trông anh ấy, và đêm đó, cái tên duy nhất mà anh ấy thốt ra chính là tên em.”
“Tên em?” Cô ngẩn người nhìn Đinh Hồng, vẻ mặt ngỡ ngàng. Cố Hạo Ninh uống rượu đến xuất huyết dạ dày, trong cơn mê man lại gọi tên cô ư? Rốt cuộc là sao?
“Vu Tiểu Phong, anh không biết giữa hai người đã xảy ra chuyện gì, chỉ mong cả hai đừng nên đau khổ nữa.” Đưa Vu Tiểu Phong về tận nhà, Đinh Hồng chầm chậm lái xe rời khỏi. Trước khi cậu chia tay Phương Na, có nghe Phương Na nhắc đến chuyện của Vu Tiểu Phong, cộng thêm những hành động của cô khi còn bên Pháp, cậu đại khái cũng hiểu được tình cảm mà Vu Tiểu Phong dành cho Cố Hạo Ninh nhưng dù sao hiện giờ, anh Ninh vẫn chưa ly dị, cậu cũng không tiện nói nhiều, chỉ có thể nói đến thế thôi.
Khi Cố Hạo Ninh về đến nhà, Lâm Nhược Kỳ vẫn chưa ngủ. Cô ngửi thấy mùi bia nồng nặc tỏa ra từ người chồng, không khỏi cau mày. “Sao lại uống nhiều như thế? Lần này là đi xã giao với ai?”
“Không xã giao gì cả, chỉ là đi uống vài cốc với Đinh Hồng thôi.” Cố Hạo Ninh cảm thấy đau buốt, không biết là do đau đầu hay đau lòng, trong đầu chỉ ngập tràn hình ảnh ban nãy của Tiểu Phong với đôi mắt hoen đỏ đang cố nén nước mắt ở nhà hàng, lúc đó anh đã vờ lạnh nhạt, thờ ơ...
“Đinh Hồng? Cậu ta biết anh bị đau dạ dày mà, sao còn để anh uống nhiều như thế?” Lâm Nhược Kỳ càng nghi hoặc, có lần anh cùng Đinh Hồng đi uống rượu đến nỗi xuất huyết dạ dày, bị đưa vào bệnh viện, sau khi biết chuyện, cô liền chạy đến, mắng Đinh Hồng một trận tơi bời. Kể từ lần ấy, chỉ cần Đinh Hồng có mặt, Cố Hạo Ninh rất hiếm khi uống say như vậy, lần này đã xảy ra chuyện gì?
“Anh muốn uống, cậu ta chẳng cản nổi đâu, em đừng đi tìm cậu ta!” Dứt lời, Cố Hạo Ninh liền ngã vật xuống giường, chìm vào giấc ngủ, Lâm Nhược Kỳ ngồi bên cạnh, lặng lẽ ngắm nhìn anh, thần sắc nghiêm nghị.
Bruges
Trưa hôm sau, Cố Hạo Ninh cầm di động, lặng thinh nhìn ba chữ “Vu Tiểu Phong” trên màn hình, ngón cái lướt đến nút gọi, rồi lại bỏ ra, hết lần này đến lần khác. Rút cuộc mình muốn làm gì? Nếu mình không li dị với Nhược Kỳ thì có tư cách gì để tiếp cận Vu Tiểu Phong chứ?
Bất thình lình di động đổ chuông, chưa kịp nhìn tên người gọi, anh cuống quít nhấn nút nghe, nào ngờ vang lên trong điện thoại lại là giọng của Vu Tiểu Phong: “Em... em có chuyện rất quan trọng muốn nói với anh, giờ em có thể đến công ty của anh không?”
Giọng của Tiểu Phong rất khẽ, tựa như vẳng lại từ nơi xa xăm, pha chút do dự, băn khoăn và yếu mềm, khiến con tim Cố Hạo Ninh chợt thắt lại. Anh cố dùng giọng bình thản nhất, từ tốn đáp: “Có chuyện gì? Hay là anh qua chỗ em nhé? Em đang ở đâu? Vẫn còn ở Gia Nguyên chứ?”
Đầu máy bên kia im lặng hồi lâu, lâu đến mức Cố Hạo Ninh ngỡ rằng Vu Tiểu Phong đã bỏ máy, sau đó chợt nghe một tiếng thở nặng nhọc, như cuối cùng đã hạ quyết tâm, Vu Tiểu Phong chậm rãi nhưng mạnh mẽ nói: “Không! Em... Thật ra em đang đứng dưới công ty anh. Giờ anh có thể xuống đây không?”
“Cố Hạo Ninh, anh không nghe rõ câu hỏi của em rồi! Em... em không cần anh mang lại hạnh phúc cho em, em chỉ là... chỉ là muốn mang hạnh phúc đến cho anh.” Vu Tiểu Phong cố gắng mỉm cười nhưng không ngăn được những giọt nước mắt nóng hổi, lăn dài trên má. “Anh còn nhớ không, em từng nói, cho đi vốn đã là một hạnh phúc!”
Lại là câu này! Tâm tư của Cố Hạo Ninh trong phút chốc bị kéo tụt về ngày nắng rực rỡ của hai năm trước, cô cũng mỉm cười nói với anh như thế. “Cho đi vốn đã là một hạnh phúc!”
Không sao đè nén được nữa, tình yêu cuối cùng bùng cháy mãnh liệt, hừng hực trào dâng. Anh ôm choàng lấy cơ thể của Vu Tiểu Phong, siết chặt trong vòng tay, con tim đau xót đến cùng cực, nước mắt như trực trào.
Cô bé ngốc này, sao lại khờ đến thế? Sao lại cố chấp như vậy?
Đầu Vu Tiểu Phong vùi sâu trong lòng Cố Hạo Ninh, cô cố cắn chặt môi, không để tiếng khóc bật ra nhưng vẫn không có cách nào ngăn được dòng lệ lã chã tuôn rơi.
Thì ra, vòng tay ôm lại có thể ấm áp nhường này, ấm áp đến mức cô sẵn lòng chết ngay lập tức trong niềm hạnh phúc đến tột cùng này!
Cả hai im lặng đứng dưới ánh nắng, ôm nhau trong thế giới của riêng mình, không phát hiện cách đó không xa, Lâm Nhược Kỳ đứng lặng với vẻ mặt sắc lạnh.
Chẳng trách, dạo gần đây, Cố Hạo Ninh cứ lãnh đạm, thờ ơ với mình, chỉ vì con hồ ly tinh xấu xí ấy ư? Giữa thanh thiên bạch nhật, anh ấy lại dám ngang nhiên đứng trước cửa nơi làm việc, ghì siết cái ả vô liêm sỉ đó, còn trưng ra bộ mặt dịu dàng và thỏa mãn nhường kia! Anh ấy điên rồi ư?
Lâm Nhược Kỳ nghiến chặt răng, móc di động ra, chụp lại cảnh đó, lòng căm phẫn nghĩ, Cố Hạo Ninh, lần này em có chứng cứ rồi nhé, để xem anh còn nói gì được nữa?!
“Trưa hôm nay, anh đi đâu hả?” Buổi tối, Cố Hạo Ninh vừa về đến nhà sau khi tăng ca, Lâm Nhược Kỳ đã bắt đầu hạch sách.
“Chẳng đi đâu cả.” Cố Hạo Ninh mệt mỏi cất cặp tài liệu, ngồi xuống sofa.
“Chẳng đi đâu? Thế đây là gì?” Bốp, Lâm Nhược Kỳ ném phập một sấp hình xuống bàn, toàn là ảnh Cố Hạo Ninh