Tác giả: LeoAslan
Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015
Lượt xem: 1341323
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1323 lượt.
u rồi không?”
Cố Hạo Ninh cúi đầu, khẽ khàng hôn lên đôi môi anh đào của Vu Tiểu Phong.
Đôi mắt cô khép chặt, ngây ngô đáp lại, đây là nụ hôn đầu của cô, có lẽ cũng là nụ hôn cuối cùng trong cuộc đời.
Cô bắt chước kỹ thuật từng đọc trong tiểu thuyết, ngờ nghệch đưa lưỡi ra, run rẩy lướt qua bờ môi Cố Hạo Ninh. Chút ẩm ướt ấy khiến toàn thân Cố Hạo Ninh run bật, anh vụt ngậm lấy mật ngọt mà Vu Tiểu Phong đang định rụt về, vòng tay siết mạnh, ghì chặt Tiểu Phong vào lòng, cuồng bạo chiếm đoạt từng hơi thở của cô...
Hai người như mang hết tất cả yêu thương của cuộc đời tan chảy trong nụ hôn nồng nàn ấy, xung quanh khói lửa mịt mù, khiến hơi thở càng khó khăn nhưng hai người đều đắm chìm trong sự quấn quýt bất chấp cái chết đó, ngay cả khi có người lên cũng không hề hay biết.
“Anh Ninh!” Đinh Hồng đeo mặt nạ chống độc dẫn theo lính cứu hỏa xông đến, thì thấy hai người đang ôm chặt nhau, bất chợt ngẩn ra.
Trái lại, các anh lính cứu hỏa chẳng lấy làm lạ, chỉ nghĩ rằng họ là một đôi tình nhân yêu nhau say đắm. Họ vội vàng cõng Cố Hạo Ninh và Vu Tiểu Phong đã rơi vào trạng thái nửa hôn mê, nhanh chóng chạy xuống theo con đường mới được mở ra ban nãy.
Cuối cùng, cả hai được đưa lên xe cấp cứu, vừa nằm xuống giường cấp cứu, Vu Tiểu Phong lập tức chìm vào hôn mê. Cố Hạo Ninh đã tỉnh táo trở lại, ngồi bên cạnh, nắm chặt tay Vu Tiểu Phong, không ngừng gọi tên cô: “Tiểu Phong, Tiểu Phong, hãy cố lên, cố lên em! Khi nào em tỉnh, anh sẽ dẫn em đến Ý lần nữa, chúng ta cùng đến Rome, đến Venice, anh cùng em thu thập huy hiệu các đội bóng của Baggio, anh sẽ mua tặng em thật nhiều, thật nhiều trâm cài áo, dây chuyền hình lá phong... Tiểu Phong, hãy cố lên! Chúng ta sẽ không xa nhau nữa, sẽ không xa nhau nữa!”
Trong cơn mê man, Vu Tiểu Phong cảm thấy như có một luồng sức mạnh ấm áp từ tay phải không ngừng truyền đến, kéo cô về phía nơi có ánh sáng, đáy lòng không ngừng thét gào, tôi phải tỉnh lại, tôi phải tỉnh lại...
Hủy Diệt
Trong căn phòng tối tăm, Lâm Nhược Kỳ lặng lẽ ngồi cô độc trên sofa, trong đầu liên tục hiện lên, cảnh tượng mà mình trông thấy trước cổng cao ốc Gia Nguyên mấy tiếng trước.
Trưa hôm nay, cô đi lượn phố ở gần Gia Nguyên, ai ngờ đúng lúc tòa nhà bốc cháy.
Đương lúc cô định rời khỏi nơi nguy hiểm đó thì sửng sốt trông thấy Cố Hạo Ninh và một cô gái được người ta cõng ra khỏi biển lửa, đưa lên xe cấp cứu.
Nhìn Cố Hạo Ninh khắp người đầy vết thương, Lâm Nhược Kỳ bàng hoàng đến không nói nên lời, con tim run rẩy như muốn vỡ tan.
Cô cầm di động, gọi vào số của Vu Tiểu Phong. “Chào cô, tôi là Lâm Nhược Kỳ, vợ của Cố Hạo Ninh. Xe tôi hiện đang đỗ bên dưới công ty cô. Nếu cô không muốn đồng nghiệp biết chuyện của cô và Cố Hạo Ninh, mời cô một mình xuống đây, tôi muốn nói chuyện riêng với cô.”
Lâm Nhược Kỳ bình tĩnh nói rồi cúp máy, qua điều tra của thám tử tư, cô biết Vu Tiểu Phong thực ra là một cô gái rất nhút nhát, đồng nghiệp trong công ty hình như cũng không ai biết rõ chuyện của cô ta và Cố Hạo Ninh. Lâm Nhược Kỳ dám chắc Vu Tiểu Phong sẽ xuống.
Quả nhiên, lát sau, Vu Tiểu Phong đã đến bên xe của Lâm Nhược Kỳ.
Ra hiệu cho Vu Tiểu Phong lên xe, Lâm Nhược Kỳ khởi động máy, chiếc xe lao vút đi.
Cả quãng đường dài, Lâm Nhược Kỳ vẫn không nói câu nào, trong xe, bầu không khí tĩnh lặng đến nghẹt thở.
Thấy xe chạy càng lúc càng xa mà Lâm Nhược Kỳ vẫn lặng im, Vu Tiểu Phong nhìn đồng hồ, đã gần một giờ rồi.
“À ừm, chiều em còn phải đi làm, chị muốn nói gì với em ạ?” Vu Tiểu Phong thấp thỏm hỏi, trực giác mách bảo, tuy vẻ mặt Lâm Nhược Kỳ vô cùng trầm tĩnh nhưng cô mơ hồ cảm thấy khiếp sợ.
“Cô biết tôi và Cố Hạo Ninh là thanh mai trúc mã với nhau.” Lâm Nhược Kỳ cuối cùng cất tiếng nhưng như chìm vào hồi ức xa xăm. “Kể từ khi hiểu chuyện, Cố Hạo Ninh đã ở cạnh tôi. Thực ra từ thuở bé, tôi biết anh ấy không thích mình, anh ấy thích chơi đùa cùng lũ con trai, chứ không muốn dây dưa với cô nhóc như tôi. Nhưng tôi cứ quấn lấy anh ấy, có xua cũng không đi, y như cái đuôi đeo bám Hạo Ninh, còn bị bọn con gái cùng trang lứa cười nhạo, bảo tôi không biết xấu hổ. Nhưng tôi vẫn mặc kệ, cứ lẽo đẽo theo anh ấy, từ mẫu giáo, tiểu học đến trung học, rồi phổ thông. Cũng chẳng biết rốt cuộc tại sao, tôi không muốn rời xa anh ấy, dù chỉ một khắc.”
Nói đến đây, chiếc xe vừa vặn chạy đến trạm thu phí trên đường quốc lộ. Trong lúc xếp hàng chờ, Lâm Nhược Kỳ xoay đầu nhìn Vu Tiểu Phong, khóe môi nhướn lên, nở nụ cười lạnh lẽo. “Sau đó, tôi dần khôn lớn, mới bắt đầu hiểu ra tại sao mình cứ mãi bám theo anh ấy. Bởi tôi thích anh ấy, rất thích, không, phải nói là yêu anh ấy, yêu vô cùng.”
Đôi mắt của Lâm Nhược Kỳ đột nhiên ánh lên tia sáng lạ kỳ, như vì sao băng giữa trời đêm, đốt cháy sinh mệnh tỏa ra nét đẹp rực rỡ, chói lòa. Cô im lặng nhìn Vu Tiểu Phong đau đáu, cảm xúc thảm thiết trong cơn sụp đổ dần bộc phát.
“Nếu chị nói xong rồi, tôi xuống xe được chưa?” Vu Tiểu Phong cảm thấy vô cùng t