Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Kiên Cường Hơn Cái Chết

Tình Yêu Kiên Cường Hơn Cái Chết

Tác giả: LeoAslan

Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015

Lượt xem: 1341328

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1328 lượt.

không kìm được cau mày.
“May mà tình hình của chồng cô ấy vẫn rất tốt. Không xảy ra hiện tượng bài trừ, cũng không xuất hiện biến chứng, xem như xứng với công cô ấy rồi!” Bác sĩ Lộ nhìn kết quả xét nghiệm của Cố Hạo Ninh, có phần vui mừng, đây cũng xem như là một vận may.
“Có người nhà đến chăm sóc cô ấy không?” Giang Hàn Phi nhìn vẻ mặt nghi hoặc của bác sĩ Lộ, thoáng dừng lại. “Ý cháu là vợ Cố Hạo Ninh, có người qua chăm sóc cô ấy không?”
“Hình như là không?” Ông thoáng ngẫm nghỉ. “Mỗi lần đến kiểm tra, chú đều thấy cô ấy ở một mình, trước giờ hình như không có ai đến thăm cô ấy cả.”
“Cha mẹ chồng cô ấy đâu?” Giang Hàn Phi sực nhớ, lúc cô gặp tai nạn nằm viện, hình như cũng chỉ có cha mẹ chồng đến chăm sóc.
“Có lẽ họ vẫn chưa biết. Cô ấy đã dặn chú, không được liên lạc với ông bà ấy, bảo đợi thêm vài ngày, bệnh tình của ông xã ổn định rồi, mới báo cho họ biết. Nhưng cô ấy cũng chỉ định nói với ông bà ấy là con trai họ bị viêm thận cấp tính, còn về chuyện hiến thận, cô ấy nằng nặc xin chú giữ bí mật, nói tuyệt đối không được để ông bà ấy và ông xã biết.” Bác sĩ Lộ thở dài. “Cô ấy cũng thật dốc cạn tâm sức rồi!”
Giang Hàn Phi cầm tập giấy mỏng manh mà như có tảng đá nghìn cân đè nặng lên lòng bàn tay, anh bất lực buông tay, chỉ có thể nói được một câu khô khốc: “Nếu cô ấy xảy ra vấn đề gì, cần cháu giúp đỡ, chú cứ gọi cháu bất cứ lúc nào.”
Giang Hàn Phi thẫn thờ bước đi, đến khi ý thức lại được thì đã thấy mình đứng trước cửa phòng bệnh của Lâm Nhược Kỳ từ lúc nào.
“Bác sĩ Giang? Sao anh lại rảnh rỗi mà qua đây thế?” Lâm Nhược Kỳ đang tỉnh táo, trông thấy Giang Hàn Phi bèn ngồi dậy, khẽ mỉm cười.
“Ừm, vừa vặn tôi đi ngang qua đây kiểm tra một bệnh nhận, tiện đường qua thăm cô.” Giang Hàn Phi cất kết quả xét nghiệm của Lâm Nhược Kỳ vào túi áo, bước nhanh đến bên giường, đỡ cô ngồi dậy.
“Cảm ơn anh! Anh có thể giúp tôi hỏi bác sĩ Lộ, rốt cuộc khi nào tôi mới có thể xuất viện? Lần trước, tôi lên mạng xem, nghe nói người hiến thận thường chỉ cần hai tuần là có thể ra viện, tôi đã nằm hai tuần rồi, đáng lẽ phải làm thủ tục xuất viện rồi chứ?” Lâm Nhược Kỳ vừa kê lại gối vừa hỏi Giang Hàn Phi. Cô vẫn chưa cho cha mẹ Cố Hạo Ninh biết chuyện anh bị bệnh, nếu tuần sau cô có thể xuất viện thì không cần phải báo cho ông bà biết nữa, tránh để cha anh lo lắng, huyết áp lại tăng.
“Cô vội xuất viện làm gì? Nếu là vấn đề công việc, tôi có thể nói với Tần Lượng, anh ấy sẽ không làm khó cô đâu…” Giang Hàn Phi vừa nói vừa lấy điện thoại ra.
“Không không không, không chỉ riệng chuyện công ty.” Lâm Nhược Kỳ vội ngăn Giang Hàn Phi lại. “Tôi muốn xuất viện sớm để chăm sóc ông xã, tôi vẫn chưa báo cho cha mẹ chồng biết, anh ấy vừa mổ xong, không có ai chăm sóc…”
“Cô tự chăm sóc mình trước đi!” Giang Hàn Phi buột miệng nói, giọng điệu có hơi gay gắt. Vừa nói xong, anh liền thấy hối hận nhưng lời nói ra thì không thể thu lại được, đành ngại ngùng im bặt.
“Bác sĩ Giang, tôi… tôi khoẻ lắm mà!” Lâm Nhược Kỳ thoáng ngẩn người, sao trông bác sĩ Giang như đang giận dữ thì phải?
Cô mà khoẻ ư? Cô thực sự không biết tình trạng sức khoẻ hiện giờ của mình như thế nào sao? Hay là cô hoàn toàn không quan tâm? Giang Hàn Phi nhìn ánh mắt ngỡ nàng và ngây ngô của Lâm Nhược Kỳ, chầm chậm đút tay vào túi áo, trong đó là kết quả xét nghiệm của cô. Anh gắng bình tĩnh lại, cố dùng giọng điệu của một bác sĩ nói với bệnh nhận: “Cô hồi phục rất chậm, chắc chắn không thể xuất viện lúc này được, cô nên an tâm nghỉ ngơi thì hơn.”
“Nhưng… còn chồng tôi…”
“Tình trạng của anh nhà cơ bản đã ổn định. Nếu cô không ngại để anh ta biết mình là người hiến thận thì giờ cô cứ đi chăm sóc anh ta.” Giang Hàn Phi lặng lẽ đứng nhìn Lâm Nhược Kỳ. Nhìn ánh mắt chuyển từ kích động sang buồn rầu, cuối cùng, cô cúi gằm mặt, nói: “Tôi biết rồi, tôi sẽ cố hồi phục thật nhanh.”
“Cô nghỉ ngơi đi, nếu có yêu cầu gì, cứ gọi cho tôi.” Giang Hàn Phi nhìn Lâm Nhược Kỳ đăm đăm rồi không nói gì thêm, xoay gót đi ra.
Nhìn bóng dáng Giang Hàn Phi từ từ biến mất sau cánh cửa, Lâm Nhược Kỳ thở dài, cầm di dộng ở đầu giường lên.
“Cha à, con là Nhược Kỳ.”
“Nhược Kỳ à, Hạo Ninh đã về chưa?”
“Cha, thực ra Hạo Ninh không đi công tác.”
“Không đi công tác? Thế sao lâu nay nó không liên lạc với cha mẹ? Có phải nó đã xảy ra chuyện gì rồi không?” Bác trai bỗng lên giọng, bác gái vội giằng lấy điện thoại.
“Nhược Kỳ, Hạo Ninh sao hả? Có phải nó ốm rồi không?”
“Mẹ, mẹ đừng sốt ruột, nghe con từ từ nói đã. Chuyện là vậy, thời gian trước, anh ấy xét nghiệm phát hiện ra mình mắc bệnh viêm thận cấp tính nên nhập viện điều trị, giờ đã phẫu thuật rồi, không có gì đáng ngại cả. Anh ấy không muốn báo cho cha mẹ biết, định để con chăm sóc thôi giờ con phải đi công tác gấp nên đành phiền cha mẹ đến bệnh viện chăm nom chồng con.”
“Viêm thận cấp tính? Giờ nó đang ở đâu?”
“Bệnh viện nhân dân thành phố, khoa Ngoại tiết niệu, phòng 708.”
“Bệnh viện nhân dân thành phố? Được, được, được, cha mẹ lập tức đến ngay! Con đang ở đâu? Chừng nào mớ