Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Kiên Cường Hơn Cái Chết

Tình Yêu Kiên Cường Hơn Cái Chết

Tác giả: LeoAslan

Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015

Lượt xem: 1341334

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1334 lượt.

i về được.”
“Hả? Lúc này rồi mà con còn đi công tác?” Giọng bà có vẻ trách móc, trước kia cũng đâu thấy Lâm Nhược Kỳ yêu công việc đến vậy. Nhưng bà chẳng còn tâm trạng để nói nhiều với Lâm Nhược Kỳ, vội cúp máy, lấy áo khoác rồi cùng chồng tức tốc chạy đến bệnh viện.
Nghe tiếng tút tút vang lên bên tai, Lâm Nhược Kỳ khẽ khãng đặt di dộng xuống dưới gối, nhắm chặt hai mắt. Nếu muốn sớm được gặp lại Cố Hạo Ninh, cô phải mau khoẻ lại mới được!
Cha mẹ Cố Hạo Ninh vội chạy vào phòng 708, đúng lúc gặp bác sĩ Lộ đang kiểm tra cho anh ở trong phòng. Bác gái dè dặt đứng bên cạnh nhìn, gương mặt tiều tuỵ của con trai khiến mắt bà phút chốc hoen đỏ, mới mấy ngày không gặp, sao con trai đã gầy rạc đi thế kia? Nhược Kỳ chăm sóc thế nào mà ra nông nỗi này? Bà còn ngỡ con dâu đã trở nên hiểu chuyện, giờ xem ra, Nhược Kỳ chẳng thay đổi chút nào, sớm biết thế, chi bằng cứ để hai đứa ly hôn cho rồi!
“Chào bác sĩ! Bác sĩ là người điều trị chính cho Hạo Ninh phải không? Tôi là mẹ của Hạo Ninh. Con trai tôi giờ không sao chứ?” Vừa thấy bác sĩ kiểm tra xong, bà vội tiến tới hỏi thăm.
Đây là lần đầu bác sĩ Lộ gặp cha mẹ Cố Hạo Ninh, ông đưa mắt nhìn Cố Hạo Ninh rồi từ tốn nói: “Bệnh nhân mắc bệnh viêm thận cấp, chúng tôi đã phẫu thuật cho anh ta. Nếu các chỉ số luôn duy trí trạng thái ổn định thì hai, ba tuần sau là có thể xuất viện được rồi.”
“Ồ, trong thời gian này có cần chú ý gì không? Có phải nên tẩm bổ cho nó? Ăn uống có nên kiêng khem gì không?” Thấy bác sĩ đã đi ra ngoài, bà vội vã chạy theo.
“Đúng, việc ăn uống cần chú ý kĩ lưỡng, phải ăn đồ ít dầu mỡ, ít muối, nên uống nhiều canh cá…” Bác sĩ Lộ đứng ở hành lang, dặn dò bác gái, trong phòng chỉ còn lại hai cha con Cố Hạo Ninh.
“Sao lại để mắc bệnh viêm thận cấp chứ hả? Con bé Nhược Kỳ cũng thật là, chuyện lớn như vậy cũng không báo cha mẹ một tiếng, nếu không phải nó đi công tác, chắc hẳn phải đợi đến lúc con xuất viện, cha mẹ mới biết tin.” Cha Cố Hạo Ninh ngồi xuống bên giường, không khỏi lo lắng.
“Là con bảo cô ấy đừng báo cho cha mẹ biết. Vốn cũng không phải chuyện gì to tát, cha xem, vừa đến là mắt mẹ đã hoen đỏ. Con thật sự không sao.”
Cố Hạo Ninh khó nhọc gượng ngồi dậy, ông vội giúp con chèn gối phía sau. Thấy Cố Hạo Ninh chỉ ngồi dậy thôi mà đã phải phí bao sức lực, ông đau lòng vô cùng.
“Không sao? Thế này mà còn bảo không sao à? Con đó, từ nhỏ đến lớn đều như vậy, chuyện gì cũng thích một mình gánh vác? Trước đó đều là Lâm Nhược Kỳ chăm sóc con hả? Nó đi công tác bao lâu rồi?”
“Thời gian trước đều là một mình Nhược Kỳ chăm sóc con, cô ấy đi chắc được một tuần rồi.”
“Nó đi lâu như thế mới nhớ thông báo cho cha mẹ ư? Nó làm vợ thế đấy à?” Bà Cố vừa bước vào, nghe thấy lời của Cố Hạo Ninh, liền lớn tiếng quở trách.
“Khụ, bà nói gì thế? Không phải Nhược Kỳ sợ chúng ta lo lắng đó sao? Hơn nữa, trước đó đều do nó chăm nom Hạo Ninh còn gì…”
“Nếu nó thật sự có tâm thì sao Hạo Ninh lại bị viêm thận cấp chứ? Ông xã nằm viện, mà nó còn lòng dạ đi công tác! Còn đi lâu thế! Làm vợ mà thế đấy hả?” Bà Cố càng nói càng tức. Ban nãy, bác sĩ Lộ đã đặc biệt dặn bà, sau này nhất định phải khuyên Cố Hạo Ninh không nên lơ là, hễ cảm thấy không khoẻ, nhất định phải vào bệnh viện khám ngay. Bà cũng lờ mờ hiểu ý của bác sĩ Lộ, đoán chừng lần này chắc hẳn Cố Hạo Ninh phát hiện bệnh muộn, mới dẫn đến bệnh tình nghiêm trọng thế này, trong lòng càng thấy bất mãn với con dâu.
Hai tuần sau, Lâm Nhược Kỳ mới quay về.
Sức khoẻ của cô vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, để che giấu gương mặt nhợt nhạt, cô trang điểm nhẹ, trông cũng tươi tắn hơn.
Cô mỉm cười đi vào phòng bệnh, tay ôm một bó hoa, áy náy nói với bà Cố: “Mẹ, vất vả cho mẹ rồi! Con đã sắp xếp chuyện công ty, mấy hôm này cứ để con chăm sóc Hạo Ninh, mẹ về nghỉ ngơi chút đi!”
“Cuối cùng đã sắp xếp xong rồi hả? Lần sau không phải con sẽ đi cả tháng luôn đấy chứ?” Bà Cố thấy Lâm Nhược Kỳ lúc này rồi mà vẫn còn tâm tư trang điểm, mặt mày hớn hở, lửa giận đè nén bấy lâu dần bốc cao.
“Con xin lỗi mẹ…” Lâm Nhược Kỳ ấp úng bước đến cạnh bà Cố, lấy chiếc cặp lồng từ tủ đầu giường của Cố Hạo Ninh ra. “Con… con đi lấy cơm trưa cho anh Hạo Ninh!”
“Lấy cơm trưa? Con đi đâu lấy cơm cho nó?” Bà trừng mắt nhìn cô.
“Đi… đi tìm y tá, trong… trong bệnh viện có chuẩn bị cơm bệnh nhân…” Lâm Nhược Kỳ thấy ánh mắt rực lửa của bà, giọng càng lúc càng lí nhí.
“Cơm bệnh viện? Cơm bệnh viện liệu có dinh dưỡng sao?” Giọng bà vút cao.
“Mẹ, cơm bệnh viện tốt mà, rất thích hợp cho con trong thời kỳ hồi phục này…”
“Con không cần lấp liếm cho nó!” Bà Cố ngắt lời Cố Hạo Ninh, ánh mắt nhìn Lâm Nhược Kỳ đầy vẻ thất vọng và thương tâm.
“Nhược Kỳ, lúc trước là ai đã nắm tay mẹ, nói muốn cùng Hạo Ninh sống hạnh phúc, muốn cùng nó ở đến đầu bạc răng long hả? Cha con… cha con vì chuyện của hai đứa mà tức đến mức phải nhập viện… Mẹ vẫn luôn nghĩ rằng, con đã chín chắn, biết thương người rồi. Nhưng con chăm sóc chồng mình thế đấy à? Mẹ biết cả rồi, sở dĩ Hạo Ninh thành ra vậy đều là do con cả! Nếu như sớ