Tác giả: Đam Nhĩ Man Hoa
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341984
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1984 lượt.
ày ở trên đường đừng có để cho tao nhìn thấy mày, bằng không mày sẽ không tốt lành gì đâu! Cô nhóc, mày quên kết cục của con đàn bà kia rồi à....."
Ôn Miên như giẫm phải địa lôi, đồng tử co rút lại, khuôn mặt trở nên căng thẳng, lạnh lùng nói: "Súc sinh, tôi nghĩ tối thiểu anh cũng phải biết tôn trọng người chết một chút!"
Còn chưa nói xong, bỗng nhiên cô bị một người kéo tay ôm vào lòng, cách tay có lực của Cù Thừa Sâm che mặt cô lại, ôm vợ của anh trước mặt mọi người, còn ôn nhu dỗ dành: "Không đáng để tức giận, không cần để ý đến bọn họ, được chứ?"
Cù Thừa Sâm e ngại thân phận nên không có cách nào để đánh, những người này đều là trời sinh thiếu ăn đòn, anh chỉ có thể bảo vệ vợ mình, duy trì khoảng cách thích hợp với bọn họ.
Thanh âm của anh khiến lòng cô run lên, cô như là cô vợ nhỏ được chồng thương yêu, chỉ cần nghe anh dỗ dành một chút là cô hoàn toàn không có cách kháng cự.
Ôn Miên trốn trong vòm ngực cường tráng của trung tá, bộ dáng vốn quật cường cũng từ từ yếu đi, nước mắt bắt đầu tràn ra, "Anh không hiểu...."
Anh nhéo nhéo cái mũi nhỏ của vợ, không biết phải làm thế nào với cô mới tốt: "Ôn Miên, anh biết."
Cô cũng không muốn nói với anh quãng thời gian bị trường cảnh sát khai trừ này. Nhưng mà, thân là chồng của cô, anh nhất định biết.
Ba người đàn ông bị sự coi thường không thèm liếc nhìn của Cù Thừa Sâm chọc giận, một người muốn nhấc chân đá anh, kết quả không thành công, lại đổi sang dùng quyền đấm vào mặt sếp Cù.
Cả người Cù Thừa Sâm chợt nghiêng qua, linh hoạt né tránh, hai tay anh đan lại bắt được cánh tay đối phương, sau đó đá một cú vào cạnh sườn, đối phương hoảng loạn đưa tay ra đỡ, tay của hắn bị trung tá đá trung vừa khéo lại đập vào trán mình, lảo đảo lùi về phía sau.
Cù Thừa Sâm thu chân phải lại, dường như sắc mặt đã không còn kiên nhẫn nữa, trực tiếp hỏi: "Các người ai là người thân của chính ủy Triệu?"
"Tao là con của ông ấy." Đáp lại là người mới vừa bước xuống từ một chiếc xe quân đội, quần áo có khoét lỗ, hắn từ phía sau lướt qua ba người, khi thấy mặt Cù Thừa Sâm, giọng điệu có phần kinh ngạc: "Trung, trung tá Cù....."
Cù Thừa Sâm khẽ nâng mắt, một cổ khí thế mạnh mẽ của quân nhân phả vào mặt, dườgn như anh đang chờ đợi đối phương giải thích.
"Thực xin lỗi, là em tôi không hiểu chuyện, cho dù lúc trước nó làm gì, xin anh đừng so đo với nó! Không bằng ngày khác, tôi sẽ đến cửa xin lỗi anh!"
"Không cần, Triệu Liên Trường, tôi không có thời gian." Tầm mắt Cù Thừa Sâm xẹt qua người hắn: "Quản cho tốt đám "em trai" của cậu, sau này đừng có mà lại gần vợi tôi, lấy 800m làm tiêu chuẩn."
Nói xong, không đợi đối phương đáp lời đã ôm Ôn Miên rời khỏi.
Triệu Liên Trường xoay người, hung hăng nhéo lỗ tai của em trai hắn: "Tụi mày điên rồi à?! Con mẹ nó ăn cái gì mà lớn thế? Con dâu nhà họ Cù mà cũng dám trêu ghẹo!"
Em của hắn xanh mét cả mặt, "Anh, em không có trêu ghẹo, con nhỏ này....... anh thật sự không có chút ấn tượng nào sao?"
Triệu Liên Trường vừa nghe, tong lòng không khỏi nhớ lại bộ dáng của cô gái này dường như là đã từng gặp qua.
"Năm ấy người lên tòa án cùng chúng ta chính là cô gái này! Mẹ nói, không nghĩ tới chỉ sau vài năm, cô ta cư nhiên lại gả cho nhà giàu!"
"Khó trách Tần Đông Dương cũng bị người ta đốn ngã! Có lẽ là do nhà họ Cù ở sau lưng giở trò quỷ!"
"Mày cũng biết?" Triệu Liên Trường không thể dùng sắc mặt tốt để nhìn đứa em này của hắn và đám bạn xấu này: "Gây nghiệt cho nhiều vào, sớm hay muộn ông trời cũng sẽ trừng phạt tụi mày, hiện tại Tần Đông Dương cũng đã Đông Sơn khó lòng tái khởi (Đông sơn tái khởi là một câu trích từ điển cố, ở đây tác giả dùng điển cố này để nói Tần Đông Dương không thể vực dậy như xưa được nữa)
Sau lưng Triệu Liên Trường tuôn ra một tầng mồ hôi lạnh, hắn biếu đại sự không ổn, sở dĩ Cù Thừa Sâm hỏi ai là người thân của chính ủy, chứng minh cô gái này chắc chắn đã thổi không ít gió bên gối.
Nếu người đàn ông này mượn cơ hội ra tay, hai nhà Cù, Bùi cùng nhau liên thủ, cho dù cha hắn một tay che trời ở quân khu nào đấy, cũng không tránh được một hồi ác chiến.
Đác tiếc hắn lại không nghĩ đến, nếu Cù Thừa Sâm thực sự muốn ngáng chân bọn họ để báo thù cho vợ, căn bản sẽ không có chuyện gió êm sóng lặng cho tới bây giờ.
Ôn Miên trở lại xe, cô oán thầm: "Ngay cả việc này anh cũng biết nhiều nhỉ?"
Mắc công cô còn muốn che giấu, chỉ là, cô quá ngây thơ rồi.
Nhớ lại bản thân mình khi đó, mỗi đêm đều không ngừng mơ thấy ác mộng, cô muốn biết làm thế nào để cứu được cô gái kia.
Thậm chí cô còn nghĩ, có lẽ, nếu Cù Thừa Sâm xuất hiện sớm một chút thì tốt rồi, bằng không....... nếu cô có thể mạnh hơn chút nữa thì tốt rồi.
"Không phải trước kia anh có nói, anh đã từng tra qua hồ sơ của em rồi sao?"
Đoạn quá khứ này Cù Thừa Sâm không thể không biết.
Có lẽ, bởi vì anh có một số nguyên tắc đối nhân xử thế, nên từ khi ở chung đến giờ, tuy rằng vẫn sống yên ổn với nhau, nhưng chưa bao giờ thật sự nói chuyện để hiểu biết sâu về đối phương.
Trung tá nắm rõ suy ngh