XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Ngọt Ngào Của Trung Tá

Tình Yêu Ngọt Ngào Của Trung Tá

Tác giả: Đam Nhĩ Man Hoa

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341985

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1985 lượt.

ĩ trong đầu Ôn Miên, không kềm được đưa tay nắm lấy cằm cô, nở nụ cười: "Cô bé ngốc."
Thật sự là cô bé ngốc của anh.
*****
Giờ tan học năm ấy, Ôn Miên và Nghiêm Di đã hẹn nhau, tìm Tần Đông Dương trả nợ, ký hiệp nghị. Địa điểm hẹn nhau là khu nội thành có rất đông người qua lại, để tránh cho người đàn ông này giở trò gì với bọn cô.
Trùng hợp khi đi qua một khu nhà bỏ hoang, nhìn thấy ba kẻ thường hay đi chung với Tần Đông Dương, kéo theo một cô gái trẻ xinh đẹp, còn mặc một chiếc áo sơ mi in lô gô trường đại học T ở gần đây.
Ôn Miên nhìn thoáng ua, nhất thời cảm thấy hơi nghi ngờ, cảm thấy đám người này không thể làm ra được chuyện tốt gì, không chừng là giết người phóng hỏa, cưỡng hiếp, bắt cóc, cướp đoạt...
Cô thầm nghĩ, không thể làm chậm trễ chuyện của mình, nhưng bộ dáng thanh thuần của cô gái kia vẫn không thể nào xua đi được.
Ôn Miên không còn cách nào khác, đành phải quay đầu lại, đi theo xem xảy ra chuyện gì.
Đi vào con ngõ nhỏ chín khúc cong mười tám cua quẹo, mãi đến khi nghe được tiếng khóc nức nở của nữ sinh kia: "Các người mau buông tôi ra!!"
Ôn Miên ngạc nhiên, chạy nhanh tới, kinh hãi phát hiện cô gái này đã bị bọn họ giữ chặt, quần áo đều bị cởi gần hết, một tên đàn ông còn lấy món đồ chơi trong quần ra, thô bạo tiến vào.
Tên cầm đầu còn giáo huấn cô gái kia một câu: "Ngaon ngoãn nghe lời giống như lần trước đi, chúng ta sẽ bỏ qua cho cô em!"
Ôn Miên lập tức chạy đi báo cảnh sát, cúp điện thoại xong lại tìm một khúc cây, khí thế hừng hực đi đến chỗ ba tên cầm thú đang cưỡng hiếp cô nữ sinh kia.
Khi đó cô rất ngốc, lại nhiệt huyết, lại yêu chủ nghĩa anh hùng cá nhân, cắt một mái đầu ngắn, cho rằng đã là chị cả cầm súng của trường cảnh sát rồi.
"Buông cô ấy ra! Tôi đã báo cảnh sát rồi!"
Ba người kia một chút cũng không hoảng, một người đứng dậy mặt quần, còn dùng ánh mắt háo sắc đánh giá Ôn Miên.
"Cô bé này, muốn chơi đùa với bọn anh sao? Anh dạy em, có tìm cảnh sát đến cũng không làm được gì đâu."
Ôn Miên cũng lười nói mấy lời vô nghĩa, cầm cây lên liền tuyên chiến.
Ba người vốn tưởng rằng vây đánh cô gái này không thành vấn đề, không ngờ cô ra chiêu rất hung ác, không lâu sau, nắm đấm trong tay đã đánh cho máu bắn tung tóe!
Một tên bị đánh mấy quyền, lảo đảo té vào tường, vài giây sau tỉnh táo lại vừa vặn thấy dưới đất có cái xẻng dài, bèn nắm lấy đập vào người Ôn Miên!
Ôn Miên trốn không kịp, vai bị đánh một cái, máu văng tung tóe, máu tươi không ngừng chảy ra, nhuộm đỏ cả quần áo.
"Xem tao làm thế nào đánh chết mày!"
Tên đàn ông nói xong, cũng không ngờ Ôn Miên tưởng thật, từ trong tuyệt cảnh kích phát bản năng cầu sinh, cô vung ra quyền cước, xoay người giơ tay ra chân, đơn thân độc mã chiến đấu vô cùng hung hãn, đánh với máu nhuộm đỏ khắp nơi.
Ba tên đàn ông trưởng thành bị cô đánh đến miệng mũi đều đầy máu tươi, không có cách nào đứng lên được!
Phía sau lưng của Ôn Miên đã huyết nhục mơ hồ, cô nghe thấy tiếng còi cảnh sát, ném gậy gỗ xuống, chỉ cảm thấy miệng vết thương đau đến không chịu được, bước chân lảo đảo, bi thương té xuống đất, hai mắt nhắm nghiền rồi ngất đi...






Tình Yêu Của Anh
Cù Thừa Sâm đã xem qua hồ sơ của Ôn Miên, chuyện kỳ quái vợ bị trường cảnh sát khai trừ, trung tá đã xuống nước lấy lòng thiếu tá Lục Trang Nghiêm, hỏi thăm vài nơi mới biết được, năm đó, trong đám lưu manh không có nhân tính đó có một người là người thân của một vị chính ủy quân khu nào đó, chắc hẳn hắn với cô gái này đã từng có chuyện gì đó, mới làm nhục đối phương.
Chuyện Ôn Miên phát hiện và cứu nữ sinh kia, không có ai làm chứng cho cô, cô bị bọn họ tố cáo là cố ý đả thương người vô tội, cũng may không đủ động cơ và chứng cứ, nên không thể lập án.
Bởi vì từng thấy tên trường học, Ôn Miên đứng chờ một ngày để tìm cô nữ sinh kia, lúc đó cô ra xã hội chưa lâu, chỉ có nhiệt huyết hăng hái, cũng không hiểu sao đối phương lại không bằng lòng.
Ngày thứ hai, nữ sinh tên Lâm Xảo này ngã bệnh, được đưa vào bệnh viện.
Bọn họ không thèm để ý đến chân tướng sau lưng, còn nói gì mà đạo lý, bọn họ không biết ai mới thật sự là người vô tội, người bị hại.
Cái giá phải trả cho sự nỗ lực của cô chính là bị cả thế giới phụ lòng, cô bị thương tổn lại không có cách nào nói ra, những kẻ làm nhiều việc ác kia, lại mượn danh nghĩa truyền thông để hoành hành ngang ngược.
Phá kén rất đau.... Cô có thể hiểu được ý của Lâm tiểu thư, cô gái này phải đối mặt với hết thảy.
Buồn cười nhất là, công lý của bản thân, lại bởi vì chút "công lý", nửa bước cũng không đi được.
Thoát ra khỏi hồi ức, Ôn Miên phát hiện Cù Thừa Sâm cũng không vội lái xe, anh ngồi hút một điếu thuốc, mở một bên cửa sổ, gió lạnh từ ngoài thổi vào, cô ngửi mùi khói, nội tâm bị đảo loạn dần bình tĩnh lại.
"Em và Ngụy Tây Kiều, chính là trong khoảng thời gian đó....."
"Ừ." Ôn Miên cúi đầu, lại bắt đầu rồi, trong lòng thầm nói thì ra sếp vẫn còn nhớ món nợ cũ giữa cô và bạn trai trước.