Tác giả: Đam Nhĩ Man Hoa
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341938
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1938 lượt.
Anh Muốn Xuất Ngũ
Trong phòng bệnh chỉ còn cô và Cù Thừa Sâm, thần sắc giữa trán của người đàn ông ngưng đọng mà gần như trầm trọng.
----- Anh muốn rời khỏi Hoa dao.
Lời này nặng tựa thái sơn, .trong lòng Ôn Miên thấy từng đợt thấp thỏm lo âu: "Anh sao thế?"
Cù Thừa Sâm cân nhắc từng câu từng chữ: "Có ý nghĩ này."
Sự thắng thắn, thành khẩn của Ôn miên đã làm cho Cù Thừa Sâm cảm động, anh lẳng lặng lắng nghe, nắm lấy bờ vai cô.
"Nhưng em sẽ không vì chút "nguyên nhân" này, yêu cầu anh rời khỏi Hoa dao, rời khỏi bộ đội."
Cô thừa nhận từ tận đáy lòng, mình cũng có sự ích kỷ, người vợ nào lại không hy vọng chồng của mình có thể rời xa nguy hiểm.
Không phải là cô không đủ thương anh, nên mới có thể đè nén sự hoảng sợ. xuống tận đáy lòng, tùy ý để anh liều mạng giữa mưa bom bão đạn.
Mà là rất để ý anh, cho dù cơn mất ngủ hàng đêm gần như đã đánh bại cô, muốn khiến cô sụp đổ, cô cũng không thể nói ra lời ngăn cản.
"Ai nói do em yêu cầu." Tính tình của Cù Thừa Sâm lãnh liệt, quyết đoán, vậy mà, lúc này đây lại không biết phải xử lý chuyện này như thế nào, thật sự là rất khó gặp phải: "Đây là quyết định của anh."
Mái tóc đen dài của Ôn Miên chạm vào cảnh tay anh, vẻ mặt cô vừa phiền muộn vừa chân thành, tha thiết: "Em còn nhớ khi ở Đan Đông, anh nói với em nguyên nhân chú Liên Thành rời khỏi Hoa Dao, bộ dáng khi đó của anh nói cho em biết, vĩnh viễn anh cũng không nỡ rời bỏ.
Mấy năm Cù Thừa Sâm ở bộ đội, là khoảng thời gian nhiệt huyết nhất của tuổi thanh xuân, cũng là nhưng năm tháng đấu tranh gian khổ nhất, mà một thân quân trang của anh, cảm tình đối với chiến hữu của anh, thậm chí là tình yêu của anh đối với Hoa dao, đã như máu thịt, như không khí, chiếm giữ sinh mạng của anh.
Muốn anh rời khỏi bộ đội đặc chủng, chẳng khác nào bóc hết tất cả vinh quang và nỗi nhục của đất nước đã từng khắc sâu trong lòng ra khỏi sinh mạng anh, điều này quả thật là vô cùng tàn nhẫn đối với anh!
"Em không muốn khiến anh buồn phiền, không muốn anh vì em, từ bỏ tín người của anh."
Ôn Miên nghiêm túc nói, ánh mắt phác họa rõ nét từng đường cong của người đàn ông, anh là bạch dương, dũng cảm sinh trưởng, hướng về phía trước.
"Anh cứ đứng ở đó, để em đuổi theo anh, bởi vì em muốn tiến về phía trước."
Mọi người nói, đặt một dấu chấm tròn ở đây, là nơi đẹp nhất của một câu. Nơi này hiển nhiên không phải là điểm cuối của Cù Thừa Sâm, anh còn cả một con đường dài phải đi.
Con ngươi màu đen của trung tá khóa chặt vào người cô, cúi đầu, giọng điệu có chút bất đắc dĩ: "Thân phận giữa chúng ta, vẫn luôn khiến em cảm thấy mệt mỏi sao?"
Ôn Miên lắc đầu, cô cảm thấy không phải như thế.
Kỳ thực có thể tiếp xúc với thế giới của anh, chiếm giữ một phần quan trọng trong sinh mệnh của anh, đã là một niềm vui mừng rất lớn, cô đã rất thỏa mãn rồi.
"Chỉ cần anh vì em, từng có suy nghĩ này, em cũng đã cam tâm tình nguyện..... có thể đợi anh cả đời."
Trong lòng Cù Thừa Sâm chấn động, nắm chặt lấy vai cô, trầm giọng: "Ôn Miên, anh không muốn em ngoài việc chờ đợi, vẫn chỉ có thể chờ đợi."
"Vậy là không có nguyên nhân khác, em chỉ là......... không làm được." Ôn Miên miễn cưỡng cười cười, nướt mặt lại chợt rơi xuống khuôn mặt trắng nõn, cô kiên .trì với quan điểm của mình: "Em không làm được."
Muốn để anh từ bỏ toàn bộ giấc mộng, cô không cách nào làm được.
"Huống chi anh đã đáp ứng với A Tường, anh quên rồi sao?"
Dùng suốt quãng đời còn lại, vì quốc gia mà cậu ta yêu, viết nên một khúc nhạc huy hoàng.
Anh không quên.
Chỉ là quá mức để ý cô, vượt qua cả giới hạn mà một người lính như anh xác định rõ từ đầu, trầm mê, hoang mang, cố chấp, chuyên chế, và cả hoảng loạn......... Anh đã vì cô mà phá vỡ vô số nguyên tắc.
Thậm chí còn lo lắng nêu liều lĩnh chạy theo niềm tin của anh, sẽ tạo thành gánh nặng cho cô, tình yêu của bọn họ phải chăng sẽ sụp đổ?
Thậm chí anh còn không xác định được, mình có thể ứng phó được tình cảnh đó hay không.
Nhưng mà, Ôn Miên lại đưa ra một đáp án rõ ràng như thế, cô muốn anh như vậy.
Khi đó Cù Thừa Sâm lựa chọn kết hôn với cô, quá trình này dễ khiến cho người ta kinh ngạc lại thuận lý thành chương (hợp tình hợp lẽ), bây giờ nghĩ lại, bọn họ rất ăn ý với nhau, có một số việc trong lúc mơ hồ đã được định sẵn.
"Anh phải làm thế nào, mới có thể bù đắp cho em?"
Lòng bàn tay thay cô lau đi những giọt nước mắt, giọng nói của trung tá thong thả vang lên giữa không trung, phần eo của Ôn Miên bị sức lực cực lớn của anh khóa lại, anh thấy rõ đôi mắt ẩn chứa nước mắt của cô, hàng lông mi dài nhỏ, hơi run run.
"Tốt nhất là đừng bị thương, sau đó, không cho kẻ địch tiến vào đất nước."
Ôn Miên nói, lại được bàn tay ấm áp của người đàn ông lau nước mắt một lần nữa.
Anh sẽ không biết được, cô sùng bái và tín nhiệm anh đến mức nào.
Ôn Miên chủ động hôn lên khóe môi anh, dùng hành động thể hiện sự ủng hộ, Cù Thừa Sâm hung hăng phản kích, tập kích đôi môi mềm mại của cô