Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342876

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2876 lượt.

huận tay bắt máy. Trong điện thoại giọng một người phụ nữ khóc lóc ầm ĩ, nghe chẳng được câu nào, không nhận ra là ai, tên đó đưa điện thoại cho Nhiếp Nhị, thận trọng nói: "Nghe như giọng của chị dâu".
Nhiếp Nhị chửi bậy một câu: "Lúc này còn định gọi tới làm loạn thêm à?", rồi cầm máy nghe điện, trong điện thoại vợ hắn khóc nấc không thành tiếng: "Con cả về rồi, đang ở nhà".
Khu biệt thự mà hắn ở được canh phòng nghiêm ngặt được biết tất cả các thiết bị giám sát đều đã cắt hết, người đến không biết thả đứa con cả từ bao giờ, biển số xe là bao nhiêu... không để lại một chút dấu vết nào, khiến Nhiếp Nhị nổi giận lôi đình.
Con trai lớn của hắn sau khi khóc lóc hồi lâu, nói: "Tên đó nói có họ hàng với nhà ta, nhân dịp Tết đón con tới chơi vài ngày. Ngày nào cũng cho con dùng thuốc, rất hưng phấn, khi dùng thuốc còn có bọn con gái đứng hầu. Sau thấy chúng mãi không thả con ra…".
Nhiếp Nhị túm lấy đầu thằng con giờ đã nhuộm vàng rộm, khiến thằng con phải ngửa mặt lên nhìn hắn, nghiến răng hỏi: "Có thấy hình dạng của tên đó không?".
Đại thiếu gia nhà họ Nhiếp bị hủy hoại tới mức sắc mặt trắng bệch, lắc đầu nói: "Thứ thuốc đó dùng xong đầu óc lơ mơ, nhìn thấy cái gì cũng ham muốn. Bố...".
Nhiếp Nhị giáng một cái tát xuống, căm hận nói: "Đồ bỏ đi".
Bà vợ vội lao tới giữ chặt tay chồng, khóc lóc gào thét tóc tai rối bời: "Con cũng đã chịu đủ ấm ức rồi, ông là bố mà lại nói nó như thế ông có còn là người không hả? Tự ông ra ngoài gây thù chuốc oán, để bọn chúng tìm tới người nhà trả thù. Nhiếp Nhị, tôi theo ông mấy chục năm nay, giờ mới biết ông cũng chỉ là tên vô dụng!".
Khi nhà họ Nhiếp đang rối loạn cả lên, thì khu nhà vườn nằm bên bờ sông Tích Sa sắc xuân tràn ngập. Đám hoa thủy tiên nở rộ khoe sắc lung linh, trên bàn trong thư phòng một điếu thuốc được đặt ngang trên bức tượng bằng sứ mô phỏng một người đang câu cá.
Quang Diệu vui vẻ tường thuật lại một lượt, khi nghe tới đoạn con trai nhà Nhiếp Nhị bị nhốt dưới tầng hầm của chính căn biệt thự nhà mình, khuôn mặt vẫn luôn bình thản với vẻ ung dung vốn có của chú Đức như thoáng cười: "Làm việc được lắm", rồi lại như suy nghĩ: "Thạch Đầu rốt cuộc vẫn còn tính thiện, không chịu để tay nhúng chàm".
Quang Diệu đáp "vâng", rồi bổ sung thêm: "Xem ra Thạch Đầu cũng có vẻ sợ kẻ đứng sau chống lưng cho Nhiếp Nhị. Cậu ta cũng nói lần này chỉ muốn cảnh cáo hắn thôi, để đối phương sau này trước khi làm việc gì cũng phải kiêng dè một chút. Giờ chưa đủ khả năng để đứng ra đối phó với hắn, Nhiếp Nhị canh chừng hai đứa con như canh báu vật, xuống tay quá mạnh, sợ sẽ ép Nhiếp Nhị vào đường cùng quẫn lên cắn loạn. Những việc khác, sau này từ từ tính".
Nghe xong những lời này, chú Đức nói khẽ: "Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng. Tên tiểu tử này cuối cùng cũng rèn luyện được khả năng ấy". Chú Đức xoa con dấu trong tay, sau đó từ từ thở dài: "Thời thế giờ khác rồi, những trò trước kia của Nhiếp Nhị giờ cũng chẳng có tác dụng nữa rồi".
Quang Diệu cười: "Bắt nạt những kẻ thật thà thì vẫn được".
Chú Đức lẳng lặng gật đầu. Lấy độc trị độc là nguyên tắc đầu tiên trong giới giang hồ, nhưng từ mấy năm trước, ông ta đã rửa tay gác kiếm, cố gắng đưa việc làm ăn vào con đường chân chính, vì vậy có phần nhân nhượng với tên Nhiếp Nhi đầu bò đầu bướu này.
Một mặt mà nói thì sự rút lui của chú Đức khiến ngôi vị của Nhiếp Nhị được củng cố, mặt khác thì kiểu quan hệ cân bằng thế này chẳng phải có thể ngồi trên đầu người khác để xem vui sao?
"Chỉ có điều cứ thế này, sang năm danh sách chỉnh đốn đưa xuống, Thạch Đầu gặp rắc rối to."
Quang Diệu bình thản hỏi: " Chú Đức, chúng ta có thể giúp cậu ấy không?".
Ánh mắt chú Đức chăm chú nhìn vào chiếc hộp bọc nhung hồi lâu, lắc đầu: "Cục trưởng Mạnh không tham gia vào việc ngoài, Phó Khả Vi không phải người dễ tiếp cận. Để Thạch Đầu tự tìm cách giải quyết đi, tuổi trẻ cũng cần phải thử thách. Nếu thật sự không được, thì sau này công ty vận chuyển cũng có khối việc để làm", rồi lại hỏi: "Cô gái sống cùng nó, cậu gặp chưa?".
Quang Diệu gật đầu đáp: "Rồi ạ, một cô gái tốt. Là giáo viên dạy văn của trường tiểu học làng Vọng Nam. Nghe Hắc Tử kể, cô gái đó đã gặp mẹ và bà của Thạch Đầu rồi, định giữa năm kết hôn".
"Bác trai cô ta là Ngụy Kiệt?"
Quang Diệu nghe thấy vậy sững lại, dưới ánh mắt chăm chú của chú Đức, anh ta không thể lẩn tránh. Hậu quả của việc cố ý che giấu là gì, đi theo chú Đức nhiều năm như vậy, anh ta rõ hơn ai hết. Quang Diệu cố gắng trấn tĩnh, trả lời: "Chú Đức, nghe Hắc Tử nói gia đình hai nhà đó không thường xuyên qua lại. Cháu đã nghĩ cho dù như vậy, nhưng một cô gái nhỏ cũng chẳng có tác dụng gì nhiều, nên không báo cho chú biết".
"Với tính cách của Thạch Đầu, ta biết nó sẽ không vì cuộc hôn nhân này mà nghiêng về nhà họ Ngụy. Nhưng làm việc phải biết bên nào nặng nhẹ, tình cảm anh em có thân thiết tới đâu, chuyện không nên giấu thì không nên giấu."
Mặc dù giọng chú Đức rất bình thản, nhưng nghe thấy câu "tình cảm tốt", lưng Quang Diệu rịn mồ hôi. "Chú Đức, sau này chá