Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1343248
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3248 lượt.
mình là nhân vật chính, chính thức trải nghiệm cả quá trình rườm rà ấy, chỉ nghĩ thôi cô cũng thấy đau đầu.
"Chẳng phải anh đang bận à? Em đợi anh xong việc rồi mới bàn." Cô lười nhác.
"Bận đến đâu anh cũng có thể bố trí thời gian."
Khánh Đệ nghi ngờ hỏi: "Anh chắc chứ?".
Anh chế giễu véo cằm cô: "Lại dám nghi ngờ cả anh cơ đấy? To gan quá nhỉ?".
"Đồ độc tài!" Khánh Đệ cũng dùng ánh mắt "miệt thị" nhìn lại anh, nụ cười trên môi để lộ ra chút thực tế đứng dậy nói: "Vậy em đi gọi điện cho mẹ em".
"Gì mà mẹ em? Phải nói là mẹ chúng ta." Anh nắm chặt lấy cổ tay cô, xoay nửa vòng, rồi ôm cô vào lòng, áp sát vào người cô hung dữ: "Mau nhận tội".
"Là anh nói trước..." Khánh Đệ còn chưa nói xong anh đã dùng môi mình ép chặt môi cô.
Trước khi hai nhà gặp mặt Khương Thượng Nghiêu cũng nói qua với mẹ về tình hình nhà họ Thẩm, vì vậy mẹ Khương Thượng Nghiêu cẩn thận tránh nhắc tới những vấn đề có liên quan đến chồng của bà thông gia. Bà là người thoải mái, lời nói hành động đều dứt khoát nhanh nhẹn, mẹ Khánh Đệ có chút thấy mình dài dòng bắt đầu không thể thích ứng được với tiết tấu nhanh nhẹn đó, sau rồi quen dần cũng thấy đỡ hơn. Hai người phụ nữ trung niên nói chuyện tâm đầu ý hợp, thỉnh thoảng lại liếc mắt về phía Khương Thương Nghiêu, không nén được niềm vui hiện lên trên mắt.
Nghe nói gia đình Khương Thượng Nghiêu sẽ bỏ toàn bộ chi phí mua nhà rồi trang trí, mẹ Khánh Đệ bắt đầu thấy ngượng ngùng, luôn miệng cảm ơn. Khi ăn cơm tối bà hỏi Khánh Đệ: "Hay về nhà thương lượng với bố con xem sao? Biết đâu ông ấy chịu bỏ ra ít tiền làm của hồi môn, con lấy chồng cũng được nở mày nở mặt".
Ái Đệ lập tức sa sầm mặt xuống trừng mắt nhìn, Khánh Đệ Iên tiếng từ chối: "Mẹ, con còn định đón mẹ về ở cùng, mẹ lại muốn lôi con quay lại là sao? Mấy chục năm rồi, mẹ nghĩ ông ta về già sẽ đổi tính thành người tốt à?".
Mẹ Khánh Đệ có chút tủi thân: "Cũng vì mẹ lo con phải cúi đầu trước nhà người ta, khi gả về đấy phải chịu khổ hay sao?", nói rồi hai mắt rơm rớm: "Cũng tại mẹ, chẳng tích cóp được cho hai đứa chút nào. Giờ hai chị em con đến nhà cũng chẳng có mà về, ba mẹ con muốn gặp nhau nói chuyện cũng phải lén lút trốn ra ngoài".
Mỗi lần thấy mẹ bắt đầu ai oán kể khổ như nàng dâu mới về nhà chồng, một cảm giác bất lực trong cô lại trào lên, Khánh Đệ nhớ lại nửa năm trước khi cô ra sức thuyết phục mẹ về Dã Nam với mình nhưng không đạt được kết quả, cô đành im lặng.
Ái Đệ nhìn cô cười, làm dịu không khí: "Mẹ lo gì chứ? Tất cả đã có anh rể rồi, ai dám bắt nạt chị con? Cô Khương nhìn tính tình cứng rắn, cũng chẳng phải là người không hiểu đạo lý, huống hồ còn bà ở nhà họ nữa, từ mấy năm trước đã coi chị con là cháu dâu rồi".
Khánh Đệ trừng mắt nhìn: "Em còn nhớ cái đó".
Mẹ Khánh Đệ vẫn thấp thỏm không yên: "Cái tốt, chỉ riêng việc một mình nuôi con khôn lớn, cũng đã hơn mẹ nhiều rồi".
"Nhà chúng ta thì hơn gì đâu? Cũng có khác gì không có bố?" Ái Đệ nói thẳng.
Vừa nói xong khuôn mặt mẹ Khánh Đệ nhất thời cứng lại, Khánh Đệ đá cho em gái một cái dưới gầm bàn, Ái Đệ nhìn cô bĩu môi, nhớ tới điều gì đó, liền lảng sang chuyện khác hỏi: "Chị, cái tên đen sì ấy, số điện thoại của anh ta chị có không? Có thì cho em".
Khánh Đệ khẽ sững lại, nhận ra em gái đang muốn nói tới Hắc Tử, cô cười hỏi: "Em cần số điện thoại của anh ấy làm gì?", nói rồi lấy di động ra tìm trong danh bạ.
"Ai quy định con rể không thể nuôi mẹ vợ? Cái lý do ở đâu mà có? Còn về bố em, lần trước gặp anh thấy màu da của ông ấy không tốt lắm, còn định nhắc em nhưng quên mất. Anh thấy bố em nên đến bác sỹ kiểm tra xem sao, có lẽ bị bệnh mãn tính do uống quá nhiều rượu."
Khánh Đệ liếc nhìn anh, im lặng.
"Đừng coi thường, bố em uống rượu như uống nước lã thế, da dẻ nhìn như thế, lại uống rượu trường kỳ, cần chú ý một chút."
"Không phải em coi thường." Khánh Đệ đột nhiên nhận ra người con rể như anh dám cho bố vợ vào bệnh viện điều dưỡng trường kỳ lắm, nghiên cứu kỹ động cơ của anh, bất giác vừa thấy giận lại vừa buồn cười. "Bây giờ anh rất xấu! Cả bụng xấu xa.\'"
Anh rất thẳng thắn: "Có bệnh phải chữa, đây là điều hiển nhiên", thấy cô mím môi cười, anh không kìm được véo tai cô một cái: "Người bụng xấu xa là ai? Trong lòng thầm rủa anh phải không? Không khai thật ra, là tai sẽ đỏ đấy".
"Anh lái xe đi. Cẩn thận chút." Vừa hất tay anh ra lại bị anh nắm chặt, Khánh Đệ liếc mắt về phía chiếc xe vẫn đi theo sau họ, ngạc nhiên hỏi: "Anh không sợ... nhỡ những người làm thuê của anh nhìn thấy sao?".
Anh làm như nghe thấy chuyện gì đó rất buồn cười, nhếch miệng lên: "Làm thuê... câu này thật gây chú ý, người không biết lại tưởng anh là ông chủ lớn của hiệu đổi tiền thời xưa?".
"Thế thì phải xưng hô thế nào? Em không muốn hình dung anh thành loại người ấy." Cô lườm anh, rồi quay nhìn ra cửa sổ.
Trên tấm kính phản chiếu bóng anh, lờ mờ nhìn thấy đường viền của khuôn mặt anh. Đột nhiên cô cảm thấy nhớ lại thời gian anh vừa mới ra tù, đứng bên ngo