Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342879
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2879 lượt.
ình đang ở khu mỏ của Khương Thượng Nghiêu, nằm trên giường của anh, lòng mới cảm thấy nhẹ nhõm hơn, nhưng toàn thân thì mệt mỏi vô cùng.
Chỉ nghe thấy bên ngoài người đó tiếp tục nói: "Hắn dám động vào vợ tôi, coi như hắn không cần con trai mình nữa rồi".
Trừ phi bị mất trí hoặc thù mấy đời, thường phong cách hành sự của những kẻ lưu bạt trên giang hồ cho dù có căm hận nhau đến đâu, cũng ít nhiều giữ lấy đạo nghĩa giang hồ. Đến tầm như chú Đức, càng không bao giờ làm việc thiển cận, thiếu thận trọng, nếu để bị đồn ra ngoài thì thật tổn hại đến thanh đanh.
Hai từ đạo nghĩa này không quy định, mà phải tự mình hiểu lấy.
Ví dụ như kẻ gây ra chuyện vẫn còn sống, bình thường sẽ không động chạm tới người thân vô tội của kẻ ấy, trừ phi những họ hàng bạn bè thân thích kia không biết điều chủ động gây sự, lo chuyện bao đồng. Điều này một là vì câu nói "họa không lan tới hai nhà", hai là vì không đi tìm kẻ đầu sỏ chủ mưu mà tính sổ, lại bắt nạt mấy người vô tội không liên can, nếu người khác biết được chỉ càng thêm khinh bỉ.
Khương Thượng Nghiêu không ngờ Nhiếp Nhị lại phớt lờ hai chữ đạo nghĩa mà làm tới mức này. Đột nhiên nhớ tới Nhạn Lam, lòng anh đau nhói, rồi lại nghĩ đến cảnh nếu tối nay Khánh Đệ một thân một mình ở trong phòng... huyết dịch trong người anh như muốn chảy ngược.
"Hắn dám động vào vợ tôi, coi như hắn không cần con trai mình nữa rồi."
Nói chờ đợi cũng phải hơn một tuần sau, con trai lớn của Nhiếp Nhị như biến thành làn khói bốc hơi khỏi thế giới này vậy, không hề có chút tin tức nào. Theo kết quả điều tra từ phía Ngụy Hoài Nguyên, lợi dụng mọi mối quan hệ mà anh ta có, cũng không tìm ra có người nào như thế. Nỗi sợ hãi trong lòng Nhiếp Nhị càng lúc càng lớn, đoán được việc đối phương kín kẽ không để lộ sơ hở như thế, chắc chắn không có ý định thỏa hiệp. Một mặt hắn bị lửa hận thù thiêu đốt đứng ngồi không yên, mặt khác vẫn còn tự thấy may mắn vì vẫn còn đứa con trai nhỏ, một mặt lại chửi rủa tên họ Khương ra tay độc ác thâm hiểm, không chịu lép vế hắn nửa phân.
Sự kiên nhẫn của Nhiếp Nhị đã cạn, bắt đầu tính mưu kế. Hắn giấu Ngụy Hoài Nguyên, âm thầm điều người, một nhóm phục ở cổng khu tập thể đường sắt, một nhóm chuẩn bị đi Dã Nam. Tết Nguyên Tiêu vừa xong, trong giới giang hồ Vấn Sơn lại xảy ra náo loạn như thể là cuộc náo loạn lớn nhất trong vòng mười năm trở lại đây, thu hút sự chú ý của rất nhiều người biết rõ nội tình, thậm chí bọn chúng còn đặt cửa vào hai bên.
Sự biến mất đột ngột của Khương Thượng Nghiêu càng khiến tình hình khó đoán được bên nào thắng bại. Người của Nhiếp Nhị sau khi tìm khắp nơi không thấy, đám côn đồ mai phục ở cổng khu tập thể nhận được chỉ thị: "Bắt người nhà hắn trước, không tin tên chó đó không ra mặt".
Đang là Tết, nằm phục ở cổng khu tập thể mấy ngày, bọn chúng mệt tới mức không mở mắt nổi. Tên cầm đầu hò hét: "Tinh thần lên một tí!", rồi đá cho mỗi thằng một cái cho tỉnh ngủ, vừa chui vào trong xe, lôi hai con dao dưới sàn xe ra, Hắc Tử mang theo một nhóm người xông tới từ góc tường bên cạnh.
Bên này Nhiếp Nhị nhận được tin toàn bộ đám đàn em mai phục ở cổng khu tập thể vi phạm trật tự trị an bị bắt vào sở cảnh sát, những thớ thịt trên mặt co giật, bấm điện thoại buột miệng chửi: "Lão Uông, mẹ kiếp làm người sao không giữ chữ nghĩa, vừa mới nhận của tao bao nhiêu thứ, ăn no rồi không chịu làm việc, dung túng cho thuộc hạ châm kim vào mắt tao à?".
Người ở đầu dây bên kia cũng không nổi giận, chỉ cười ha hả, sau đó đợi hắn hết giận mới từ tốn nói: "Nhị Ca, anh nói thì cũng phải nói một câu công bằng, bình thường anh gây chuyện lần nào tôi chẳng mắt nhắm mắt mở để mặc anh, có điều không được làm gì quá đáng! Trong cục đâu phải chỉ có mình tôi, còn mấy thằng phó dưới quyền ngày nào chẳng chống mắt chờ tôi có sơ hở, nhăm nhe nhắm cái ghế dưới đít tôi. Tên họ u kia làm việc cẩn trọng, luôn tuân theo mọi luật lệ quy tắc đàng hoàng, nếu tôi cứ ra mặt giúp anh, thì chẳng phải tôi đang nói với người khác tôi là cái ô của anh à. Nhị Ca, như thế thật làm khó cho tôi quá! Nếu là mười mấy năm trước...".
"Cút mẹ mày đi! Ông mày còn cần mày dạy nữa?" Nhiếp Nhị dập máy.
Tên đại đồ đệ đứng bên cạnh liếc nhìn sắc mặt của đại ca, lo lắng hỏi: "Anh hai, khu mỏ bên thôn Châu…".
"Nhị Ca, hay là anh học xem lão Đức đường sắt làm thế nào? Biết bợ đỡ cả hai phe, người ta vừa kiếm được tiền lại chẳng đắc tội với ai. Thế mới gọi là người làm ăn đàng hoàng. Mấy trò ngày xưa của anh không còn nhiều tác dụng nữa, nếu anh vẫn còn ghi thù nhớ hận... thì đừng trách anh em không giúp anh, thật sự là không giúp được."
Những lời của Ngụy Hoài Nguyên vẫn quẩn quanh trong đầu khiến Nhiếp Nhị đột nhiên thấy do dự. Hắn chầm chậm thở hắt ra, nghĩ đến đứa con trai lớn lòng lại căm hận vô cùng. "Tên họ Khương nhất định nhốt con trai tao ở khu mỏ... Sống phải thấy người chết phải thấy xác."
Đại đồ đệ của hắn lẳng lặng gật đầu, quay người chuẩn bị đi, thì nghe thấy chuông điện thoại reo, t