Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342880
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2880 lượt.
u không dám nữa." Anh ta cung kính nói.
Sau khi Quang Diệu ra khỏi thư phòng, không khí yên tĩnh trở lại, chú Đức cất con dấu bằng ngọc đi, khẽ thở dài: "Rốt cuộc vẫn không phải là của mình, vẫn cách một lớp da", rồi buồn bã nhớ lại chuyện cũ, lẩm bẩm: "Phượng Anh, nếu năm đó chúng ta có một đứa con, giờ có lẽ cũng sắp được ăn kẹo cưới rồi".
Sau khi khỏi ốm, trước thái độ kiên quyết của Khương Thượng Nghiêu, Khánh Đệ thu dọn đồ đạc trong ký túc xá dọn về khu mỏ, hai người coi như chính thức ở chung. Cũng bắt đầu từ ngày hôm ấy, Khương Thượng Nghiêu nhiều ngày liền không có mặt ở Dã Nam, khi anh trở lại đã là hơn mười lăm ngày sau, đúng vào ngày khu mỏ bắt đầu làm việc trở lại.
Khu mỏ rõ ràng được tăng cường thêm các biện pháp bảo vệ, xung quanh khu nhà ở của công nhân và khu văn phòng xây thêm một bức tường nữa, khi vào phải đi qua hai cổng canh gác, việc đi lại của Khương Thượng Nghiêu cũng có thêm một xe nữa đi cùng bảo vệ, Lưu Đại Lỗi buồn chán ở lại khu mỏ, cho tới khi trường của Khánh Đệ khai giảng cậu ta phụ trách việc đưa đón cô.
Những biện pháp đó rốt cuộc để đề phòng cái gì? Ngày nào cô cũng lật mục xã hội của tờ báo thành phố ra xem, còn việc cô muốn tìm được tin tức gì ở đó, thì ngay bản thân cô cũng không rõ.
Ngược lại với sự bất an của Khánh Đệ, từ sau khi về mỏ mặc dù Khương Thượng Nghiêu rất bận rộn, nhưng vẻ mặt lại ung dung, không nhắc đến chuyện xảy ra tối hôm đó lần nào nữa.
Khánh Đệ luôn cho rằng quan hệ của hai người đã thân thiết gắn bó như keo, nhưng trong cuộc sống vẫn cần tôn trọng những khoảng không gian riêng tư của nhau, nên cô không bao giờ dò hỏi hoặc chất vấn những chuyện liên quan tới công việc của anh. Nhưng mỗi lần nghĩ lại câu nói vô tình lọt vào tai mình buổi sáng sớm ngày hôm ấy, sự hung hãn trong giọng nói đầy bình tĩnh khiến cô nhớ tới khi anh còn trong tù biết được tin xấu của Nhạn Lam, anh hỏi "Nhiếp Nhị phải không?", ánh mắt sắc lẹm và đầy sát khí sáng rực lên trong giây phút anh ngẩng đầu nhìn cô.
Cuối cùng cô không kìm được tò mò bèn hỏi anh, Khương Thượng Nghiêu cứ chối quanh không nói. Hỏi mãi, cuối cùng anh cũng chỉ giải thích đơn giản: "Có phải thuộc dạng tuyệt hậu đâu, ai chẳng có người thân".
Bộ dạng anh càng điềm tĩnh, thì sự hoảng sợ trong lòng cô càng lớn. Quen biết nhau nhiều năm, tính cách lại khá tương đồng, cô có cảm giác cô và anh như hai mặt của một tấm gương, ai cũng hiểu rõ về người kia. Nhưng sau khi anh nói xong câu nói đó, quay người tiếp tục chăm chú nhìn màn hình máy tính, Khánh Đệ ngồi bên cạnh quan sát anh, đường viền của khuôn mặt trong mắt cô đột nhiên trở nên mơ hồ.
Cảm nhận được ánh mắt của Khánh Đệ, Khương Thượng Nghiêu quay sang nhìn cô, mỉm cười, nhưng ngay lập tức lại thu nụ cười về, nhìn cô chằm chằm hồi lâu, hỏi: "Sao thế?".
Nụ cười ấm áp đó của anh khiến Khánh Đệ như muốn ghép hai khuôn mặt cương nghị trước mắt mình và khuôn mặt thời niên thiếu đó của anh vào làm một, giọng hát của anh lại lởn vởn đâu đấy bay vào tai cô.
Cô nghĩ, áp lực của cuộc sống siết anh ngày càng chặt, sao cô có thể ích kỷ yêu cầu anh giữ được sự nhiệt tình và chân thành như khi còn trẻ? Cô nghĩ, một người đàn ông có nụ cười ấm áp như thế, nhất định trong lòng phải đầy thơ họa, sự lạnh lùng sắc nhọn trong lời nói thản nhiên vừa rồi của anh chắc chắn do cô bị ảo giác.
Khánh Đệ thoát khỏi dòng suy nghĩ nói: "Muốn ngắm anh, rất đẹp".
Anh cố ý nhướng mày, sự đắc ý trong ánh mắt không hề che giấu. Véo mũi cô một cái, sau đó hứa một cách trịnh trọng: "Khánh Đệ, anh sẽ không để bất cứ chuyện gì xảy ra với em cả. Đừng lo lắng".
Cô nghĩ đến ý tứ đằng sau câu nói ấy, khẽ đáp: "Thật ra, em lo cho anh hơn".
Anh hơi sững người lại, bàn tay trượt từ má xuống dưới cằm cô, nâng mặt cô lên, nghiêm túc nhìn vào mắt Khánh Đệ, nói: "Anh cũng sẽ không để chuyện gì xảy ra với mình cả. Bao nhiêu ước mơ anh đặt ra đã thực hiện được đâu. Ví dụ cùng em đi thật xa", rốt cuộc cũng nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của cô, Khương Thượng Nghiêu nói vào chuyện chính: "Mẹ anh ngại không giục em, nhưng cứ giục anh suốt. Hỏi anh xem bao giờ có thể gặp nhà thông gia nói chuyện?".
"Không phải đã định ngày mồng Một tháng Năm sẽ lấy đăng ký kết hôn sao?"
"Thì hai nhà cũng phải tính toán xem nên làm thế nào chứ, còn phải xem ngày, xem tháng Năm có ngày nào tốt không? Người kết hôn vào giữa năm nhiều lắm, tiệc ở khách sạn cũng cần đặt trước. Hơn nữa khu căn hộ phía trước có hai nhà muốn bán, chúng ta phải bố trí thời gian đến đó xem qua, xem em có thích hay không chứ. Rồi còn thời gian để trang trí, hoàn thiện, mẹ anh lo tới mức cứ sốt hết cả ruột." Anh cố ý nói quá lên với cô: "Biết là em không thích phiền phức, nhưng việc này không thể tùy tiện làm bừa".
Bị anh nói trúng tim đen, Khánh Đệ thấy hơi ngượng. Đối với hôn lễ, từ nhỏ cô đã có suy nghĩ khác với mơ ước của Ái Đệ. Ái Đệ muốn váy cưới đẹp, nghi thức long trọng, còn cô chỉ cần người đó cả đời yêu thương mình là đủ rồi.
Từng chứng kiến đám cưới "đơn giản" của em gái, giờ phải tưởng tượng ra