Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342598

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2598 lượt.

: “Vâng.”
Bà trong lòng vui vẻ, mím môi nín cười gật đầu: “Hai vợ chồng vui vẻ hòa hợp là được rồi.”
Nghe thấy từ “hai vợ chồng”, Diêu Nhạn Lam nóng bừng mặt, đặt bát xuống, đứng bật dậy nói: “Nghe như tiếng chân Cảnh Trình, để cháu đi xem sao”.
Diêu Cảnh Trình lao vào nhà cuốn theo cả luồng gió lạnh, phủi phủi tuyết trên đầu rồi ồn ào náo: “Anh, anh về rồi ạ. Chú Đức mấy hôm nay cứ hỏi em xem bao giờ anh được nghỉ, nói muốn gặp anh. Vừa rồi gặp em lại hỏi.”
Nụ cường trên khuôn mặt Khương Thượng Nghiêu dần tắt, anh dừng đũa suy nghĩ vài giây rồi hỏi: “Không nói có chuyện gì sao?”
Diêu Nhạn Lam đóng cửa, lo lắng nhìn anh, rồi khẽ nhắc em trai: “Bà ở nhà đấy”.
Diêu Cảnh Trình lè lưỡi, rồi cũng hạ giọng đáp: “Bà làm sao hiểu chuyện chúng ta đang nói”, sau đó lau lau tuyết trên giày, cất tiếng chào bà, cầm đũa của chị lên gắp miếng thịt dê cho vào miệng, lúng búng nói: “Không nói là chuyện gì, hơn nữa, trước mặt chú Đức em chẳng qua là…”, cậu ta chỉ chỉ đầu ngón tay út của mình: “Có chuyện gì thì sẽ nói với em chắc?”.
Khương Thương Nghiêu từ từ gật đầu: “Em cũng đừng nói năng linh tinh với họ, công việc của anh rất bận, không có thời gian để ý tới họ đâu”.
Sau bữa tối, anh cùng bà ngồi xem hết chương trình thời sự, sau đó chuyển sang đài địa phương cho bà còn mình cầm tờ chứng khoán ngồi đọc bên cạnh. Bà là người hâm mộ cuồng nhiệt Tiểu Yến Tử, mỗi lần Triệu Vy xuất hiện là bà phải dịch ghế thật sát, cho đến khi màn hình bị che kín. Diêu Cảnh Trình kêu bai bải: "Bà, bà để cháu xem với chứ".
Khuôn mặt bà nhăn lại tỏ vẻ không vui như một đứa trẻ: "Đi làm bài tập đi, đến bà cháu cũng định bắt nạt à?".
"Cháu chỉ xem một lát thôi, chỉ mười phút thôi." Diêu Cảnh Trình nài nỉ: "Cho dù bà có thích Tiểu Yến Tử đến đâu cũng không thể bằng cháu được?".
Diêu Nhạn Lam đang rửa bát trong bếp, thò đầu ra trêu em trai: "Chẳng phải em thích con gái mắt một mí hay sao? Thay đổi rồi à?".
Khi sáu con mắt đổ dồn vào mình, Diêu Cảnh Trình lấy tay đặt lên trán giả bộ không có vẻ gì là vội vã: "Mọi người xem tivi, xem tivi đi".
Bà không kìm được tò mò, hỏi: "Trình Trình...".
Diêu Cảnh Trình ôm chặt mặt, hét tướng lên: "Bà, bà đừng hỏi nữa. Nếu không phải chị xui cháu thổ lộ, thì sao cháu có thể làm chuyện mất mặt thế chứ?".
Bà lại tiếp tục hỏi: "Thích con gái nhà nào thế? Mập mờ nửa kín nửa hở, nói ra xem nào, thích...".
Diêu Cảnh Trình gần như nhảy dựng lên chạy về phòng: "Cháu về phòng làm bài tập đây".
Cửa phòng đập mạnh ầm một tiếng, Diêu Nhạn Lam và Khương Thượng Nghiêu nhìn nhau cười, anh hỏi: "Rửa bát xong rồi à? Anh vào phòng đọc báo, em làm hết bài tập chưa?".
Nhạn Lam hiểu ý anh, thấy bà lại quay sang tập trung chăm chú xem phim, mím môi cười, thì thầm trả lời anh: "Đợi chút rồi em sẽ vào".
Khương Thượng Nghiêu vào căn phòng nhỏ được quây lại từ ban công, bật đèn đầu giường để đọc báo.
Anh bắt đầu tham gia chơi cổ phiếu từ năm ngoái, nhưng chỉ là do sự đam mê cuồng nhiệt của đồng nghiệp đã kích thích trí tò mò của anh, đầu tư lại đúng thời điểm, năm 1997 Hồng Kông trả về Trung Quốc, nên cũng kiếm được một ít, từ sau thời điểm đó thì chỉ có chi ra mà khó thu về. Anh mới đi làm nên không tiết kiệm được nhiêu, bản tính lại chín chắn trầm lặng, sau lần đầu tư có lãi đó không dám mạo hiểm thêm nữa, do đó cũng bỏ lỡ thời kỳ hưng thịnh từ năm 1997 cho tới nay. Hơn một năm lại đây, anh cũng không có thời gian nhàn rỗi, đầu giường xếp cả chồng sách kinh tế chứng khoán, có cả những quyển hướng dẫn căn bản, đã được anh đọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần.






Ngày còn đi học, thành tích của anh chỉ xếp hạng trung bình, riêng có năng khiếu về âm nhạc là nổi trội. Hồi trung học, giáo viên thanh nhạc của anh đã từng làm việc trên thành phố, tiếc nuối nói: "Giọng tốt như thế... thật quá lãng phí tài năng, lãng phí tài năng", sau khi biết tin anh sẽ đi làm ngay khi tốt nghiệp cấp ba.
Sao anh lại không muốn được lập nghiệp trong lĩnh vực mà mình có năng khiếu chứ? Có điều, một đứa trẻ sớm chín chắn hơn tuổi như anh biết rất rõ rằng học phí đắt đỏ của những trường nghệ thuật không phải là nơi anh đặt tương lai.
Với số điểm vừa đủ khó khăn lắm mới tốt nghiệp được cấp ba, giờ anh lại say mê nghiên cứu ngành tài chính, chứng khoán, bởi vì anh hiểu rằng đây là con đường ngắn nhất để vực dậy kinh tế gia đình, nếu sang năm đúng như những gì anh dự đoán, thị trường cổ phiếu sẽ bước vào một thời kỳ hưng thịnh mới, không chừng anh sẽ đủ tiền để mua nhà cưới Nhạn Lam cũng nên.
Nhưng tối nay nhìn những đồ thị hình gấp khúc tràn ngập mặt báo chứng khoán, anh không tài nào tập trung tinh thần xem được.
Chú Đức là người anh quen biết từ khi còn rất nhỏ, chú ruột của Hắc Tử. Đồng thời, cũng là nhân vật tiếng tăm lừng lẫy ở khắp Vấn Sơn này.
Thói quen đó được duy trì cho tới khi Hắc Tử tốt nghiệp cấp ba rồi nhập ngũ.
Còn chú Đức, sau khi anh và Hắc Tử kết thành huynh đệ, anh thường xuyên gặp chú. Lúc thì ở nhà H