Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342601

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2601 lượt.

nh ta lại cứ bám riết lấy em không chịu tha, hỏi tại sao? Em còn có thể làm thế nào? Em nói thẳng với anh ta rằng chị phải thi đỗ đại học, sau này phải xuất sắc hơn người, quanh quẩn với anh ta thì được cái gì? Hoàn cảnh gia đình không tốt, học cũng không giỏi, sau này có thể làm được gì? Khi đó anh ta sầm mặt lại, nói em coi thường anh ta, còn nói anh ta cũng có thể kiềm được nhiều tiền, Xí, chỉ với chút tài vặt của anh ta? Có cái máy nhắn tin cũ rích mà cũng huênh hoang trước mặt em, ai biết đó là anh ta lấy trộm hay là cướp được? Còn bảo em phải đưa cho chị số, đừng hòng".
"Em nói với người khác những chuyện ấy làm gì? Gia cảnh nhà người ta tốt hay xấu thì liên quan gì đến em?" Khánh Đệ bất giác cao giọng: "Thẩm Ái Đệ, em có biết càng ngày em càng đáng ghét không? Cay nghiệt, xảo quyệt, còn nhiễm cả thói con buôn, mặt mũi như mấy bà hàng tôm hàng tép, chẳng có chút gia giáo nào cả…"
"Nhà chúng ta thì có gì gia giáo?" Ái Đệ đứng bật dậy, đang định nói tiếp thì nghe tiếng bố quát từ ngoài phòng khách: "Khốn kiếp, suốt ngày cãi cọ!".
Căn phòng nhỏ đột nhiên im ắng hẳn xuống, chỉ có tiếng thở nhè nhẹ đang cố gắng kìm nén của hai chị em.
Khóe môi Ái Đệ nhếch lên một nụ cười chế giễu, cố ép giọng mình ở mức thấp nhất: "Gia giáo thật hay. Chị thấy không thuận mắt với em, em còn không thuận mắt với chị hơn". Ái Đệ đưa tay cầm hai tấm thẻ nạp tiền trên bàn, khuôn mặt nhỏ hơi nghếch lên ngăn không cho nước mắt chảy xuống: "Lớp ghita em cũng không thích học nữa, vừa vất vả lại chẳng ích gì, mỗi lần nhìn thấy Diêu Cảnh Trình là muốn nổi điên. Em đi lên mạng đây! Chị cứ ngồi ở nhà mà diễn vai hiền thục đoan trang được mọi người yêu mến của chị đi, chị thích diễn thế nào thì diễn thế đấy".
Khánh Đệ tức giận một cách bất lực, cô kìm nén tới mức mặt hết đỏ lại trắng, thấy em gái mặc xong áo khoác chuẩn bị đi, bất giác bật ra một câu: "Em qua lại với mấy người quen của anh Hoài Nguyên ít thôi, họ đều không phải là người tốt đâu".
Ái Đệ chỉnh cổ áo: "Em vốn cũng đâu phải người tốt", nói xong bật cửa đi ra.
Trời khuya dần. Tiếng gió lạnh rít lên nơi đầu phố, cảm giác thất bại trong lòng Khánh Đệ không sao xua tan được.
Từ trước tới nay, mặc dù cô và Ái Đệ thỉnh thoảng có cãi cọ tranh chấp, nhưng việc đó chưa bao giờ ảnh hưởng đến tình cảm giữa chị em họ. Cả hai vừa là chị em, vừa là chiến hữu, hỗ trợ lẫn nhau, an ủi lẫn nhau. Trong vô số những ngày đã qua, mỗi lần bị bố phạt đứng, bị bố bạt tai, hai chị em chỉ biết lén cầm chặt bàn tay nhỏ rịn đầy mồ hôi của nhau. Nhưng bây giờ, hai bàn tay nhỏ với mười ngón tay đang bấu chặt vào nhau kia như có hai ngón bị tuột ra. Khánh Đệ cảm thấy sợ hãi, sợ em gái sẽ càng ngày càng xa mình, dần dần hai chị em sẽ trở thành hai người xa lạ.
Khánh Đệ hắt hơi, hai tay ôm chặt lấy người, tiếp tục buồn bã bước trên đường Đại Hưng.
Là một ngành kinh doanh mới nổi, số cửa hàng internet ở Vấn Sơn có thể nói là đếm được trên đầu ngón tay, mà số cửa hàng chịu đầu tư tiền của vào đó thì ở Vấn Sơn chỉ có một mình Tấn Đằng. Vừa đúng lúc kỳ nghỉ đông bắt đầu và mùa xuân sắp đến, trong cửa hàng internet người đông nghịt, không khí ngột ngạt. Khánh Đệ men theo từng dãy ghế để tìm em gái, vòng đi vòng lại hai lần, vẫn không thấy đâu.
Cô ra khỏi cửa hàng internet, đứng ở góc phố chần chừ một lúc lâu, cuối cùng quyết định đến lớp ghita xem thế nào.
Đi qua con hẻm nhỏ lạnh lẽo bên cạnh cửa hàng nhạc cụ, mới đến được cửa sau, đã nghe thấy thấp thoáng tiếng nức nở đang cố kìm nén lẫn trong tiếng ghita mượt mà ở tầng hai. Khánh Đệ suy nghĩ nhanh, theo bản năng vội nấp vào bóng tối dưới gầm cầu thang sắt.
Quả nhiên là Ái Đệ. Giọng Ái Đệ khản đặc, khô khốc: "Tôi mặc kệ anh đã nói những gì với chị tôi, giờ chị ấy không còn yêu quý tôi nữa, chỉ vì anh mà hôm nay mắng tôi một trận. Diêu Cảnh Trình, anh đừng quá đáng quá!".
Khánh Đệ nghe thấy tên của Diêu Cảnh Trình, vô thức giật mình.
Người đang nói trên lầu chính là Diêu Cảnh Trình: "Anh và chị em nói gì em chứ? Nếu có cô em vợ như em thì anh chắc chỉ còn nước rước lên thờ như thờ Đức Phật thôi. Bà cô, tha cho anh đi. Thút tha thút thít chạy tới đây, mọi người lại tưởng anh làm gì em rồi". Giọng cậu ta gấp gáp, Khánh Đệ có thể tưởng tượng cảnh cậu ta đang vò đầu bứt tai.
Trên lầu đột nhiên im ắng, tiếp theo lại nghe thấy tiếng Ái Đệ vang lên, the thé đầy ấm ức: "Ai là em vợ của anh, chị tôi và anh còn chưa đâu vào đâu cơ đấy!".
Diêu Cảnh Trình bất lực nói: "Được rồi được rồi, là cái miệng anh nó hư, anh lại nói sai. Ái Đệ, em đừng có tham gia vào chuyện giữa anh và chị em nữa được không? Anh biết anh không xứng với chị em, thế đã được chưa? Em nói anh không có tư cách đến tìm chị em, vậy anh hứa với em sau này anh sẽ kiếm được nhiều tiền, kiếm rất rất nhiều tiền rồi mới đến tìm chị em, thế đã được chưa?".
“Không được.” Ái Đệ trả lời không cần suy nghĩ.
"Sao em lại bướng như thế chứ?" Diêu Cảnh Trình bắt đầu cáu.






Một giây trước Khánh Độ cò


XtGem Forum catalog