Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342600
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2600 lượt.
ang.
Khánh Đệ vừa tức vừa buồn cười, anh chàng này hơn nửa tháng nay đã như kẻ thù không thèm nhìn mặt cô, không thèm nói chuyện với cô, Đàm Viên Viên mắng cậu ta là kẻ hẹp hòi xấu bụng, cậu ta cũng quyết không mở miệng, giờ lại tỏ vẻ lì lợm tới cùng. "Cậu muốn nói gì với tôi?"
Diêu Cảnh Trình lại một lần nữa quay mặt đi, một lúc sau mới nói: "Nghỉ đông thì thế nào?".
Khánh Đệ trong lòng đấu tranh tư tưởng không ngừng. Cô thoái thác với em gái là không có thời gian để đi học ghita, nhưng giờ đã đến kỳ nghỉ đông cô không còn cớ nào để từ chối nữa. Rốt cuộc là cô có muốn đi hay không? Có thể đi không?
"Cậu nói gì đi chứ? Nghỉ đông có đi được không?" Diêu Cảnh Trình có chút sốt ruột.
Cô do dự nói khẽ: "Chắc là được".
Diêu Cảnh Trình reo lên một tiếng rồi nhảy phốc khỏi yên xe, tươi cười, nói: "Vậy mau cho mình số điện thoại?", rồi lại hỏi: "Lần trước mình đã cho em gái cậu số máy nhắn tin, nhờ Ái Đệ chuyển cho cậu, sao cậu không nhắn cho mình?".
Khánh Đệ nghi hoặc: "Tiểu Ái? Chắc là em ấy quên". Nghĩ thế nào lại quyết định không nhịn nữa, hỏi: "Chẳng phải cậu định tuyệt giao với mình sao? Muốn mình nhắn tin cho cậu để làm gì? Không có ai để bắt nạt phải không?".
Diêu Cảnh Trình gãi gãi đầu, lẩm bẩm nói: "Ai nói là tuyệt giao đâu? Ai dám bắt nạt cậu?". Nói xong tìm trong túi lấy ra một chiếc bút: "Đưa tay đây cho mình", vừa dứt lời định túm lấy tay của Khánh Đệ.
Khánh Đệ hất tay cậu ta ra, đỏ mặt xấu hổ nhìn quanh. Diêu Cảnh Trình cũng biết mình đã quá đường đột, lúng túng giải thích: "Mình ghi số cho cậu".
Lưu lại số điện thoại của nhau trên vở xong, Khánh Đệ cúi người xuống mở khóa xe, liếc mắt thấy Diêu Cảnh Trình vẫn ngập ngừng đứng ngay cạnh đó, như muốn nói gì lại thôi, cô mềm lòng, hỏi nhỏ: "Diêu Cảnh Trình, lần trước cậu nói thích tôi phải không?".
Sắc mặt Diêu Cảnh Trình thoáng ửng đỏ, không dám nhìn thẳng vào mắt Khánh Đệ, làm bộ như đang tìm chìa khóa xe đạp cúi đầu nói: "Đương nhiên rồi. Lẽ nào những lời như thế mà cũng có thể là giả sao?".
"Cậu thích tôi ở điểm nào?" Khánh Đệ tò mò hỏi.
Câu hỏi này có lẽ đã khiến Cảnh Trình khó xử, cậu ta ngẩng đầu lên nhìn cô, bần thần ra sức suy nghĩ để tìm đáp án.
"Chính cậu cũng không biết sao?" Khánh Đệ chẳng còn gì để nói, đẩy xe của mình ra.
"Đợi đã." Diêu Cảnh Trình lập tức chặn bánh sau của xe lại, nói nhanh: "Sao mình lại không biết? Bởi vì cậu giống chị mình, vừa chăm học lại vừa nhẹ nhàng, học giỏi nữa, đối xử với em gái cũng rất tốt".
Khánh Đệ cắn môi dưới, trừng mắt nhìn Diêu Cảnh Trình: "Cậu…"
Diêu Cảnh Trình ù ù cạc cạc: "Mình đã nói sai điều gì sao? Này, Thẩm Khánh Đệ, đừng chạy!".
"Diêu Cảnh Trình là tên đại ngốc, cóc mà đòi ăn thịt thiên nga. " Sau bữa cơm tối Khánh Đệ trở về phòng, nhìn thấy em gái mình đứng một lúc lâu bên cạnh bàn học, mắt nhìn chằm chằm vào quyển vở trên tay, miệng lẩm bẩm mắng: "Tên đại ngốc\'".
Khánh Đệ gõ cửa, lúc ấy Ái Đệ mới biết là cô vào, lập tức quay người đứng đối diện với cửa phòng, đồng thời nhanh chóng giấu quyển vở trên tay ra đằng sau.
Ngay sau đó, Ái Đệ chột dạ nhìn xuống như vừa làm việc gì đó tội lỗi, bởi vì cặp sách và những vật dụng trong cặp của Khánh Đệ đang bày ra chiếm đến nửa cái bàn.
"Chị, em đang tìm hai tấm thẻ từ đó, hai tấm thẻ mà lần trước bạn anh Hoài Nguyên cho chúng ta ấy. Là lần ở quán Internet Tấn Đằng".
Giải thích chính là vì muốn che giấu, giọng Ái Đệ nhỏ dần: "Em tìm khắp nơi mà không thấy".
Khánh Đệ bước tới, giật quyển vở bài tập trên tay em gái, chính là quyển vở mà Diêu Cảnh Trình đã viết lại số nhắn tin của cậu ta. Sau đó kéo ngăn kéo bàn học ra, hai tấm thẻ từ rõ ràng nằm ngay trên cùng, mở ra là thấy.
Ái Đệ ngượng ngùng, khẽ nói: "Sao em lại không nhìn thấy nhỉ?".
Khánh Đệ im lặng không nói, thu sách vở trên bàn cho lại vào cặp sách. Ái Đệ phụng phịu ngồi xuống, tay chống má quan sát chị, thấy cô không cả buồn nhướng mày, bất giác buồn bực giậm chân: "Sao tính khí chị càng ngày càng kỳ quái thế? Thắc mắc thì cứ hỏi, tức giận thì thể hiện ra, lạnh lùng với em làm gì? Chị biết rõ em không giấu được chuyện gì bao giờ mà!".
"Em thông minh như thế mà còn phải hỏi chị giận chuyện gì sao?" Trách móc em gái xong, tự Khánh Đệ cũng thấy những lời của mình có phần cay nghiệt, cô hạ thấp giọng chậm rãi nói tiếp: "Diêu Cảnh Trình nhờ em đưa cho chị số máy nhắn tin của cậu ta, thế mà em không nói gì, giờ lại còn lục tung đồ đạc của chị lên. Cậu ta cho chị số thì làm sao? Em không thích cậu ta, chị biết. Nhưng, Ái Đệ, có phải em đang quản quá nhiều chuyện rồi không? Cậu ta là bạn học của chị, cũng không phải người xấu, bất luận thế nào sau này bọn chị cũng sẽ là bạn, chị phải kết bạn với những người như thế nào, tự chị biết".
"Chẳng phải em cũng là vì tức giận hay sao? Vừa thi xong ra khỏi phòng đã gặp anh ta, anh ta xông tới hỏi em có ý gì? Tại sao không đưa số của anh ta cho chị?" Ái Đệ nghịch nghịch ngón tay của mình, khẩu khí có vẻ tự đắc: "Lần trước em đã nói với anh rồi, rằng \'chị em không thích anh\'. Nhưng a