Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342602
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2602 lượt.
ắc Tử, cũng có khi là vào mùa hè, cùng Hắc Tử ra cái hồ gần nhà nổ mìn bắt cá, tiện vào tứ hợp viện thôn dã gần đây của chú Đức ăn cơm trưa.
Thời niên thiếu nhìn những "nhân vật" qua lại nhà chú Đức như thoi đưa, đúng là Khương Thượng Nghiêu cũng có vài phần tò mò, vài phần muốn được bước vào thế giới của họ. Nhưng khi lớn lên trong những trận đòn bằng chày cán bột của mẹ thì anh đã hiểu: Thế giới đó, anh quyết không thể bước vào, cho dù chỉ là nửa bước.
“Em luôn nhìn thấy khuôn mặt anh, khuôn mặt của ba năm về trước. Trong giây phút nín thở khi nghe cô giáo giảng bài, trong lúc dừng bút khi làm bài tập, trong giây phút hòa vào dòng xe buổi sáng sớm chờ đèn đỏ... đôi khi chỉ là vì lúc gió thổi qua cành cây khô khốc, tạo ra những âm thanh ma sát rin rít vào nhau, cũng khiến em nhớ lại ánh trăng và tiếng côn trùng cô độc của đêm đó. Cả những giai điệu buồn lúc trầm lúc bổng của anh.
Mỗi khoảnh khắc nhìn thấy anh, trong đầu em luôn nảy sinh sự nghi hoặc: Em đang ở đâu? Anh có hiểu được cảm giác đó của em không? Giống như vô hình trung có ai đó đã mang một phần "em" đi, từng chút từng chút một, đưa đến gần anh hơn.
Em buông tay bất lực, mỗi lần giật mình tỉnh dậy đều cảnh giác nhìn xung quanh, bàng hoàng và hoảng loạn, không thể kiềm chế. Dần dần, em bắt đầu học cách tận hưởng những giây phút vui vẻ ấy, tận hưởng thời gian của mỗi lần hẹn hò bí mật này, và anh, luôn ở nơi sâu kín nhất trái tim em.
…”
Gần đây, Khánh Đệ hình thành thói quen viết nhật ký.
Giờ tự học buổi tối, em gái cô thương xuyên trốn học để đến lớp ghita, cách bấm dây đã rất thành thục, khuôn nhạc nhìn cũng bắt đầu hiểu một chút. Mỗi lần về đến nhà Ái Đệ luôn miệng kêu ra rả đầu ngón tay rất đau, bả vai rất mỏi, giáo trình khô khan, nhưng ngày hôm sau vẫn đi học nlnr người bị bệnh đãng trí. Khánh Đệ mỉm cười lắng nghe tất cả những lời oán thán của em gái, trong lòng mấy lần muốn phát điên lên túm lấy nó mà lắc, ước ao Ái Đệ có thể nhắc lại tất cả những lời mà Khương Thượng Nghiêu đã nói, những việc mà anh đã làm trong suốt hai tiếng đồng hồ, không sót dù chỉ là một chi tiết nhỏ nào. Nhưng mỗi khi em gái vì xót tiền hai xuất học phí mà lên tiếng cằn nhằn cô là đồ mọt sách, không biết cách hưởng thụ cuộc sống, thì cô lại ngẩn ngơ mất mây giây, lắp ba lắp bắp đáp lại một câu: "Sắp thi rồi".
Cô không biết phải làm thế nào với thứ tình cảm đột ngột trào dâng rồi lại vội vã bị nén xuống trong phút chốc của mình, đành cầm bút viết như điên, khắp mặt giấy là những nét chữ nguệch ngoạc được viết trong lúc gần như mất hết bình tĩnh. Viết xong lại lén chui vào nhà vệ sinh, đốt sạch mớ giấy chất chứa đầy tâm sự đó đi.
Sau khi ngồi nhìn chăm chăm những trang giấy cháy thành tro bụi, Khánh Đệ mệt mỏi đi về phòng, không ngờ bị em gái phát hiện: "Chị? Chị vẫn chưa ngủ?", Ái Đệ dụi mắt hỏi với giọng ngái ngủ.
Khánh Đệ lí nha lí nhí đáp lại một tiếng rồi chui vào giường.
Sau lần gặp gỡ tình cờ ở ga tàu, thực ra cô còn gặp anh thêm một lần nữa.
Anh đứng đợi Diêu Nhạn Lam tan học ở con đường đối diện với cổng trường, anh đứng dưới tán cây bạch dương hai tay đút túi quần, dáng người cao gầy, ăn mặc giản dị, phong thái chính trực, nghiêm nghị. Vào giây phút Khánh Đệ phát hiện ra Khương Thượng Nghiêu đứng đó, ánh mắt cô rạng rỡ, rồi lại tắt lịm theo sự xuất hiện của Diêu Nhạn Lam
Anh không thấy cô, trong mắt anh chỉ có Diêu Nhạn Lam.
Tháng này, Khánh Đệ soi gương nhiều hơn em gái Ái Đệ một cách bất thường. Cô giống bố, chiều cao trội hơn các bạn cùng tuổi một cái đầu, từ đầu năm cấp hai đã mặc định chỉ có thể ngồi dãy bàn cuối. Đầu lại nhỏ tỉ lệ nghịch với sự phát triển của cơ thể, khoảng cách giữa hai hốc mắt rộng, môi lại quá dày. Soi gương tự ngắm mình, nhớ lại khuôn mặt thanh thoát nhỏ nhắn của Diêu Nhạn Lam, nhướng mắt nhìn mình trong gương, cô buồn bực: Tướng mạo xuất chúng, xuất chúng giống người ngoài hành tinh. Buồn bực xong lại tự an ủi mình: Mình chỉ thua ở ngoại hình thôi. Nhưng đúng giây phút đó, Khánh Đệ bỗng dưng bừng tỉnh. Không khí tốt đẹp yên bình giữa anh Khương và Diêu Nhạn Lam, là do thời gian bồi dưỡng, không ai có thể lay chuyển được điều đó. Thứ mà cô thua không chỉ là hình thức, mà còn là thời gian.
"Chị, chị chưa ngủ à?" Ái Đệ mơ mơ màng màng hỏi thêm lần nữa. "Cuộc thi ngày mai em còn không lo, chị lo gì chứ?"
"Ngủ đây." Cô kéo chăn lên ngang ngực, buồn buồn lặp lại: “Chị ngủ đây".
Môn thi cuối cùng của kỳ thi giữa kỳ, mắt Khánh Đệ nhìn chằm chằm vào những ô để trống trong bài thi, rất lâu sau đó cô thở dài, mang bài lên nộp. Không cần đợi đến khi công bố kết quả, cô cũng biết lần này điểm số sẽ thảm không thể thảm hơn.
Ra đến nhà xe cô nhìn thấy Diêu Cảnh Trình, người đã nộp bài sớm hơn Khánh Đệ rất nhiều, đang ngồi trên yên sau xe cô, rõ ràng có ý đợi. Diêu Cảnh Trình thấy cô dừng bước trước cửa nhà xe, bối rối quay mặt sang hướng khác rồi đứng lên, rồi như đột ngột quyết định điều gì đó, lại ngồi xuống
"Tránh ra." Khánh Đệ đi tới nói với cậu ta
"Không tránh." Giọng cậu ta oang o