Nữ Vương Dã Man Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342850
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2850 lượt.
ần ở bên trái và bên phải cửa ra vào, với mong muốn nhờ cậy hai vị đó bảo vệ gia đình, trừ ma trừ quỷ giáng phúc lộc thọ.
Cô nhìn lên bầu trời xa xa bên ngoài cửa sổ, không sao ngăn được những giọt nước mắt lăn dài xuống má. Là thứ tình yêu gì? Ngày xưa lúc anh gặp nạn, cô đã kiên trì ở bên anh quyết không từ bỏ. Lại là thứ tình yêu gì? Cho tới hôm nay, khi mất đi sự tôn trọng và lòng tin tưởng, cô vẫn chẳng thể vứt bỏ được anh.
Ngày kết hôn vẫn như cũ. Tủi nhục sống trong ánh mắt thương hại của người khác? Đổ hết sự tự tôn trong lòng xuống đất, nguyện cầu cho anh ngày đêm phong lưu? Nếu thật sự phải đi tới đoạn đường cùng đó, đây quả là sự xúc phạm và mạo phạm tới tình yêu chung thủy suốt mười năm nay của cô. Anh có thể làm thế nhưng cô thì không.
Khánh Đệ nhìn đồng hồ, mở cửa lần nữa. Thấy cô đi ra, Nghiêm Quan cảnh giác đứng thẳng dậy. Khánh Đệ trừng mắt nói, "Tôi cũng phải ăn cơm chứ? Đừng nói nhà bếp nấu cơm xong sẽ mang lên tận phòng cho tôi đấy. Từ sáng đến giờ đến bát cháo cũng chưa ăn đâu".
Nghiêm Quan là kẻ thô lỗ, đâu biết cách chăm sóc người khác. Nghe Khánh Đệ nhắc, anh ta mới nhớ ra, ngượng ngùng đáp: "Chị dâu, chị đừng làm khó em".
"Tôi không làm khó anh. Anh lo gì chứ? Nấu một bữa cơm lẽ nào có thể đốt sào huyệt này của anh Khương anh?"
Giọng nói pha cả ý giận, Nghiêm Quan vội vàng ngậm miệng, đi theo cô như cái đuôi xuống bếp.
Lưu Đại Lỗi liền ôm gập bụng xuống, chỉ thẳng vào mặt Nghiêm Quan hét "Đáng đời". Nỗi phiền muộn của Khương Thượng Nghiêu cũng như được giải tỏa, cố gắng nhịn cười bước lên lầu.
Khánh Đệ vừa gội đầu xong, thấy anh bỗng sững lại. Khương Thượng Nghiêu lên tiếng giải thích: “Nhớ em quá, về xem em thế nào. Sáng mai anh sẽ đi sớm".
Cô gật đầu, dùng khăn lau khô tóc, Khương Thượng Nghiêu nhanh nhẹn bước lên trước lấy máy sấy. Trước kia anh đã giúp cô sấy tóc rất nhiều lần, nhưng đây là lần đầu tiên hai người im lặng như vậy. Động tác của anh rất đỗi nhẹ nhàng và dịu dàng, Khánh Đệ quan sát vẻ mặt nghiêm túc của anh qua chiếc gương nhỏ. Khương Thượng Nghiêu vốn là người biết quan tâm, thói quen tỉ mỉ ấy đã được hình thành trong quãng thời gian hơn mười năm sống cùng Nhạn Lam. Khánh Đệ bỗng cay đắng nghĩ, so sánh sự khô khan của cô, thì sự dịu dàng ấm áp của Nhạn Lam vẫn hợp với anh hơn cả.
Tiếng máy sấy ù ù dừng lại, anh tắt máy trên tay, ánh mắt giao ánh mắt cô qua gương. Khương Thượng Nghiêu do dự, lấy từ túi áo vest ra một chiếc hộp nhỏ bọc nhung màu đỏ, ngập ngừng cho cô: "Em có thích không? Là loại tốt nhất trong cửa hàng, nếu thấy nhỏ, đợi khi anh rảnh, chúng ta cùng đến Nguyên Châu mua cái khác".
Ngón tay Khánh Đệ khẽ chạm vào mặt viên kim cương ở giữa, hình quả lê tựa như một giọt nước.
Cứ thế, mắt cô mờ đi.
Anh lặng lẽ quan sát khuôn mặt với những giọt lệ lã chã rơi rơi của cô qua gương, khẽ hôn lên mái tóc người yêu. "Tha thứ cho anh Khánh Đệ."
Màn đêm bao phủ, động tác của anh chậm rãi nhưng lại rất đỗi mạnh mẽ, từ từ tiến vào cơ thể cô. Móng tay Khánh Đệ bấu chặt vào lưng anh. “Hãy nghĩ đến lần đầu tiên của chúng ta, Khánh Đệ, còn cả quãng thời gian trước đó nữa. Anh muốn nghe em nói, giống như hồi còn ở trong khu rừng của trường Nhất Trung… giống như ở phòng thăm người thân trong tù... và giống như khi chúng ta cùng đứng bên tường của trường tiểu học thôn Nam." Khuôn miệng nhỏ nhắn của cô mấp máy, khẽ nhếch lên vì thế giới tươi đẹp sống động mà anh vừa mở ra, nỗi căm hận hoàn toàn khép lại.
Cô cắn chặt môi, lắc đầu.
Sự ngoan cường của cô như thổi bùng lên nỗi cô đơn cất giấu sâu trong tuyệt vọng của anh, anh tức tối ra vào cho tới tận giây phút cuối cùng, cô nghẹn ngào thành tiếng, khoanh tròn hai chân kẹp chặt eo anh.
"Khánh Đệ." Khương Thượng Nghiêu nhẹ nhàng lau mồ hôi trên trán người yêu.
"Em không biết phải nói gì với anh, không biết câu nào của anh là thật, câu nào là giả."
Nghe cô nói như vậy, anh đột nhiên khựng lại, cơ thể cứng đờ, ngay sau đó lại vuốt ve khuôn mặt ửng hồng, hôn lên vành tai đỏ rực của cô, khẽ tiếng khẩn cầu: "Anh sai rồi, anh không nên lừa dối em, sau này anh sẽ không như thế nữa, Khánh Đệ, tha thứ cho anh, được không?".
Thấy hai mi mắt đang cụp xuống khẽ rung, biết cô đang giằng co trong lòng, Khương Thượng Nghiêu cố gắng hơn nữa: "Anh hứa sẽ không có lần sau".
"Vậy anh hãy nói cho em biết, anh thật sự không có dây dưa gì với bác sĩ Trạch kia chứ?"
Vẻ mặt nghiêm túc của cô khiến tim anh như thắt lại. Trái tim trong trắng, niềm tin thuần khiết, cùng với việc theo đuổi những khát khao, anh cũng đã đánh mất một vài thứ mình từng ngưỡng mộ. Nhớ tới cái bạt tai mình phải hứng chịu nơi góc khuất trên đường hầm xuống mỏ, mặt anh bất giác nóng bừng, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt sáng ngời phía đối diện, chỉ biết nhắm mắt nín thở gật đầu: "Thật sự không có gì."
"Thế thì tốt." Khánh Đệ ôm chặt anh hơn, vùi mặt vào lòng anh, nước mắt tuôn rơi. Giây phút chần chừ đó của anh khiến tim cô vỡ vụn, tiếng vỡ như đ