Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342826
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2826 lượt.
mũi, lắc đầu nói: "Không, em không sao".
Khi tìm thấy họ, Khánh Đệ đang lục tìm thùng rác cùng mẹ Nhạn Lam. Người ngồi xổm, người ngồi bệt, họ thỉnh thoảng nhìn nhau phá lên cười, khiến những người xung quanh phải ngoái đầu nhìn lại. Khương Thượng Nhiêu nhìn quanh một lượt thấy mấy người bảo vệ đi về phía họ, Đại Lỗi không đợi anh lên tiếng, đưa hai người anh em bước lên cản lại.
Khương Thượng Nghiêu chầm chậm đi tới, cũng ngồi xổm xuống, cười khúc khích hỏi: "Đang làm gì thế?".
Nụ cười rạng rỡ của anh thân thuộc như ngày nào, Khánh Đệ khẽ sững lại: "Bán vé mà".
Không đợi anh nói, mẹ Nhạn Lam đưa cho anh đống giấy vụn trên tay: "Nào, vé đây".
"Cô Diêu, hết giờ làm rồi, về nhà nấu cơm thôi." Khương Thượng Nghiêu nhẹ nhàng dỗ dành.
Mẹ Nhạn Lam khẽ khựng lại, sau đó như nhớ ra điều gì đứng phắt dậy phủi quần, vội vội vàng vàng nói: "Trình Trình đi học về, chắc là đói rồi", nói xong liền gạt hai người ra, lao về phía trước.
Khương Thượng Nghiêu giơ tay kéo cô lại, "Cô Diêu, Cảnh Trình hôm nay ở lại lớp rồi. Đừng vội, cháu đưa cô về".
Dỗ dành đưa mẹ Nhạn Lam vào ghế sau xong, Khương Thượng Nghiêu lên phía trước một bước: "Anh ngồi giữa. Cô ấy lúc hiền dịu lúc hung hăng, không biết khi nào sẽ nổi cáu".
Khánh Đệ do dự một lát, rồi cũng lên xe theo.
Mẹ Nhạn Lam vui vẻ đập vào cửa kính xe, reo lên: "Về nhà nấu cơm cho Cảnh Trình thôi". Khương Thượng Nghiêu liên tục vâng dạ, cuối cùng cũng dỗ dành cho bà yên lặng trở lại.
Lúc này anh mới quay đầu sang, nói với Khánh Đệ: "Vừa rồi làm em sợ phải không?".
"Không, có điều lúc đầu em cứ nghĩ em nhận lầm người."
"Hai năm nay cô ấy nếu bình thường thì lại hung hăng hơn trước nhiều, còn khi nghiêm trọng, cô ấy sẽ nhớ tới tất cả những chuyện ngày xưa. Cô ấy đã lén ra ngoài mấy lần rồi, lần trước gặp ở cổng khu tập thể đường sắt, vừa rồi nhận được điện thoại của viện điều dưỡng, anh cũng đoán là cô ấy ở gần nhà, vừa mới đến nhận được điện thoại của em." Anh vừa nói vừa lật tìm trong túi, không tìm thấy khăn giấy, đành dùng tay áo vest lau nước mắt trên mặt Khánh Đệ: "Mặt lem nhem hết rồi".
Không kịp đề phòng, Khánh Đệ quay sang nhìn anh, sự quan tâm ân cần quen thuộc trong đôi mắt ấy khiến trái tim cô nhói đau, cố vội vàng cúi đầu lau quệt những vết nhọ trên mặt che giấu nói: "Nhớ lại được có nghĩa là cô ấy đang chuyển biến tốt, từ từ sẽ ổn, anh đừng lo".
Trầm mặc vài giây, sau đó anh nói tiếp: "Không vội. Bình thường anh cũng chẳng quan tâm được tới cô ấy. Chỉ có thể thuê thêm hai hộ lý đặc biệt để chăm sóc riêng thôi. Hôm nay thật không may, cuối năm rồi nên một người nghỉ phép, một người ra ngoài có việc...".
Lời chưa dứt, di động báo có tin nhắn, Lưu Đại Lỗi ngồi phía trước quay đầu xuống nhắc: "Anh Khương".
Khương Thượng Nghiêu mở tin nhắn: "Lão đại, anh nói chuyện của người khác ít thôi, nói chuyện của mình đi. Dù chỉ hỏi xem hai năm qua chị ấy sống thế nào cũng được, không hỏi chuyện đó thì cũng nên hỏi thăm chị dâu một câu, giờ chị ấy đang yêu ai? Tên pêđê hay tên trần như nhộng kia?".
Nhị Hóa ngồi bên ghế lái phụ mặt mày nghiêm túc, nháy mắt với anh qua gương chiếu hậu, Khương Thượng Nghiêu cụp mắt xuống.
Nếu tình yêu là sợi dây thừng, thì trái tim anh lúc này đang giăng trong sự rối loạn của sợi dây ấy. Càng nhớ nhung, sợi dây đó lại càng thắt chặt hơn, khiến lồng ngực ngột ngạt, cổ họng nghẹn ngào.
Anh không thốt nên lời, dù là giải thích chuyện quá khứ hay kể lại những gì xảy ra trong hai năm xa cách, hoặc thăm dò tình hình của cô bây giờ.
Cho đến khi đưa mẹ Nhạn Lam đến viện điều dưỡng, lại đưa Khánh Đệ về khách sạn, sau khi tạm biệt, tiếng đóng cửa vang lên bên tai như tiếng sấm nổ, mọi ý thức của anh mới được đánh thức. Anh ngập ngừng đứng trước cửa phòng cô, sau đó quyết định bước lên gõ cửa.
Đúng lúc Khánh Đệ mở cửa ra, anh cố gắng len vào trong, thì bắt gặp ánh mắt ngơ ngác và kinh ngạc của cô, anh hỏi: "Không vì sự chìm nổi của thế sự mà thay đổi niềm vui nỗi buồn của bản thân, câu này em nói phải không?".
Khánh Đệ lùi lại phía sau một bước, cả mắt và miệng đều mở to. Không đợi cô trả lời, Khương Thượng Nghiêu tiến lại gần rồi ép cô nhìn thẳng vào mắt mình, hỏi: "Trong những tấm ảnh mà em gái em gửi tới có viết câu này, anh không tin Ái Đệ khi viết giấy nhắn cũng tỉnh táo rõ ràng giống em như thế".
Câu đó đúng là cô nói trong điện thoại. Và nó cũng chính là suy nghĩ của cô. Khi nói câu đó, cô đã sắp xếp lại mười năm tuổi xuân của mình, chuẩn bị đóng gói và treo nó lên cao.
Không cần một lời nào, Khương Thượng Nghiêu nhìn thấu câu trả lời trong mắt cô.
Đã từng có thời, đôi mắt trong veo ấy nhìn đăm đăm như thấu vào tận tim anh, nói "Em thích".
Bây giờ, vẫn là đôi mắt với sự khẳng định đó nói với anh rằng: "Thà đừng gặp lại".
Lời nói như con dao nhọn đâm thẳng vào ngực, khoét sâu vào da thịt anh.
"Sao em có thể nhẫn tâm như thế?" Miệng anh như cười,song nước mắt chỉ chực rơi xuống.
Khánh Đệ mấp máy, nhưng rồi lại cắn chặt môi vì giọt nước nơi khóe mắt của anh. "Em nghĩ..