Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342823

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2823 lượt.

ào.
Khương Thượng Nghiêu cứ nghĩ rằng mình đã đi đủ xa trên đường, nhưng không ngờ vẫn còn loanh quanh dưới cầu thang. Cái giá mà anh phải trả quá lớn, và thứ tốt đẹp nhất anh đã mất chính là cô.
"Em có thể hiểu." Khánh Đệ khẽ nhắm mắt, song không sao khép lại được cảm giác nghẹt thở đang ào ào ùa tới. Trách nhiệm nặng nề, nhưng cũng khiến tình yêu gắn kết tương lai của hai người càng thêm nặng nề. Vì vậy, cô tác thành cho anh, một mình lên đường. "Em không đẩy anh xuống địa ngục, ngược lại, sự ra đi của em có thể giảm bớt gánh nặng trên vai anh, khiến anh tiến được xa hơn. Đối với em, nó cũng là việc tốt, em có thể đi tìm cái mà em muốn."
Anh đã không còn được cô cần đến nữa. Khương Thượng Nghiêu đón nhận sự thật ấy lần nữa, trái tim vẫn đau đớn tới khó thở.
Ánh mắt anh nhìn xuyên qua ký ức, Khánh Đệ đang vẫy tay tiễn bọn trẻ khi tan học, ánh nắng chiều nhảy nhót trên tóc cô. Cô ngước nhìn anh khi anh lắp xong chiếc chụp đèn, ánh mắt ngập tràn hạnh phúc. Cô nâng niu chiếc lá đỏ nhận từ tay anh. thận trọng như đang cầm báu vật, nước mắt khẽ rơi, nói trong niềm vui sướng "Em thích...".
"Lẽ nào nói… thế là hết rồi?"
Khánh Đệ quay mặt đi, mím chặt hai môi, không dám nỏi dù chỉ một từ. Chỉ cần mở miệng lúc này, trái tim như sắp nhảy khỏi lồng ngực của cô, từ lâu vẫn luôn chìm đắm trong tình yêu của anh kia, sẽ nhảy vọt ra ngoài, và nhanh chóng vỡ tan thành trăm nghìn mảnh.
Thế là, cô nhìn anh, lẳng lặng gật đầu.
Mấy ngày sau, Khương Thượng Nghiêu sai Tiểu Đặng và Đại Lỗi đưa Khánh Đệ về.
Trước khi lên xe, cô quay đầu nhìn lại thành phố phủ sương mù, như nhìn thấy mình thời thiếu nữ đang bước đi trên con đường thân thuộc ấy. Yêu say đắm một thời, tuổi thanh xuân coi như đã không lãng phí. Mắt Khánh Đệ dần mờ đi, cuối cùng mỉm cười, buồn và cảm khái.
Trên đường quay về, Lưu Đại Lỗi không ngừng kể lể về cuộc sống và những việc mà Khương Thượng Nghiêu trải qua trong hai năm qua, muốn cố cứu vãn lần cuối cùng, nhưng sự buồn bã của cô cùng với quê hương đang lùi dần về phía sau, rồi từ từ chìm xuống.
Trước khi đi, Lưu Đại Lỗi vẫn thấy không cam tâm, bèn nói: "Chị dâu, anh Khương như thế… Chị cũng thật nhẫn tâm quá".
Nhẫn tâm, đây là từ đánh giá về mình lần thứ hai cô nghe
Trời đất làm chứng, tình yêu của họ, ngay từ khi bắt đầu đã không công bằng rồi. Anh có quyền lựa chọn yêu hoặc không yêu cô, còn cô, chỉ có lựa chọn yêu nhiều hay yêu ít mà thôi. Nhẫn tâm với anh, ai biết cô còn tàn nhẫn hơn với chính bản thân mình.
"Đừng gọi tôi là chị dâu nữa."
Bị cô trả lời như thế Đại Lỗi vô cùng tức giận, đá chân bỏ đi.
Khánh Đệ nhìn bộ dạng giận dỗi trẻ con của cậu ta, bất giác bật cười. Hơn mười năm trước, cô vốn nghĩ tình yêu thật nhẹ nhàng, chỉ cần nhớ tới nụ cười của người ấy thôi cũng khiến mình vui sướng. Nhưng, không phải thế, trong tình yêu có quá nhiều hiện thực, hai người sống gần ba mươi năm trên đời này, áp lực lớn vì thế mà chìm.
Đi chưa đến một tuần, tòa nhà cũ trên đường Song Hòe Thụ vẫn thế. Dưới lầu, những cửa hàng đồ nướng, thịt xiên nướng bày cùng các quầy rau trên đường, rất đỗi thân quen.
Cảnh tượng bình an nơi đây chẳng thể khiến cô bớt chán nản. Khánh Đệ ngồi trước quầy gọi một bát canh, đột nhiên cảm thấy bản tính của mình giống mấy mầm rau được cậu cắm bừa xuống đất, không cần phải chăm bón quá nhiều, chỉ cần có ánh nắng mặt trời, nó sẽ mạnh mẽ vươn lên.
Lên trên lầu, cô mang tất cả những đặc sản quê nhà vào bếp, mở tủ lạnh ra xem, vốn nghĩ nó sẽ thảm thiết tới mức chỉ còn lại vài lon bia, nào ngờ đủ loại rau xanh và thức ăn đập thẳng vào mắt cô.
Cô gọi điện cho Đàm Viên Viên, hẹn cô ấy chủ nhật đến lấy đặc sản, sau đó mở máy tính. Vừa lên WangWang (1), tin nhắn tới tấp hiện ra, ngoài mấy tin hỏi số đo thì đa phần đều là tin giục giao hàng.
Thời gian đầu khi đến thành phố Tứ Cửu, cô chỉ có hai người bạn, một là Đàm Viên Viên, người nữa là chị Chu đã liên lạc qua thư từ lâu. Khi Khánh Đệ chưa tìm được phòng trọ vừa rẻ vừa phù hợp, còn đang sống trong căn hộ dưới tầng hầm, qua một lần chị Chu mời đi ăn cơm, cô đã quen Chu Quân, em trai của chị ấy, mở cửa hàng bán đồ nam trên mạng Taobao, đồng thời là nhiếp ảnh gia của tạp chí thời trang.
(1) WangWang là cửa sổ Chat trên kênh bán hàng qua mạng Taobao.
Lúc đó, Khánh Đệ đã quyết định thi nghiên cứu sinh, đang định xin nghỉ việc để tìm một công việc văn phòng gần thôn Trung Quan, vừa tiết kiệm thời gian đi lại để viết văn, vừa có thời gian rảnh để chuẩn bị cho kỳ thi.
Chu Quân nói nhân viên kinh doanh của cửa hàng trên mạng Taobao vừa xin nghỉ việc, đồng thời căn hộ anh ta thuê còn trống một phòng, Khánh Đệ đột nhiên nảy ra suy nghĩ.
Sau khi xin nghỉ việc, như lên phải thuyền giặc, Khánh Đệ hối hận vô cùng. Cửa hàng quần áo ở Taobao của Chu Quân đâu phải công việc chính của anh ta, rõ ràng anh ta chỉ coi nó là nghề tay trái. Ngoài chạy xuống xưởng kiểm tra đơn hàng, những việc khác anh ta chẳng buồn quan tâm. Bốn người phụ trách việc bán hàng trên mạng là Song Nhi, Tiểu Chiêu, A Châu